Chỉ Có Thái Tử Nghe Thấy Tiếng Lòng Ta - Chương 188

Cập nhật lúc: 2026-03-25 18:59:49
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hắn nàng tác động đến cảm xúc, tức giận phát điên, ngũ vị tạp trần. đồng thời cũng sống hương vị của con , còn cao cao tại thượng đeo chiếc mặt nạ băng giá cho khác xem, cần lúc nào cũng căng thẳng như bước lưỡi d.a.o.

Vân Quỳ đang nghĩ gì, chỉ cảm thấy ánh mắt sâu thẳm, giống như thể cuốn vòng xoáy vô tận đáy mắt.

Nàng khẽ cảm thán: “Nếu thể đổi kỹ năng với điện hạ thì . Nếu tâm, thể điện hạ đang nghĩ gì. Còn điện hạ giỏi học hỏi và thực hành, cho nên ngài giấc mộng xuân của khác để quan sát trực tiếp, về yêu thương …”

Vừa dứt lời, cái miệng dám năng bậy bạ chặn : “Không cần tâm, bây giờ sẽ cho nàng .”

Yết hầu nhô cao của đàn ông chậm rãi chuyển động, thở nóng rực, giọng trầm thấp bình : “Đẹp, .”

Khóe môi thiếu nữ cong cong, trong mắt tràn đầy ý : “Ta ngay mà, điện hạ vẫn mắt .”

Nơi đó rục rịch ngóc đầu dậy, cọ xát ở nơi nước cạn. Nàng nắm c.h.ặ.t lấy chăn bên cạnh, khẽ hít một , run rẩy.

Đột nhiên nghĩ đến điều gì, nàng vội vàng đưa tay đẩy : “Chờ một chút.”

Thái t.ử nhíu mày: “Làm gì?”

Nàng đưa tay với lấy sợi xích thừa , mò mẫm đeo cổ tiểu điện hạ. Tiểu điện hạ vốn khác thường, bây giờ trong tay nàng càng nóng rực hơn. 

「Bé ngoan, đối với chút nhé.」

Tiểu điện hạ dường như ý thức mà động đậy, thậm chí còn vỗ nhẹ lòng bàn tay nàng.

Vân Quỳ căng thẳng nuốt nước bọt: “Bây giờ và điện hạ là châu chấu cùng một sợi dây , cứ song túc song phi thôi!”

Mu bàn tay đàn ông nổi gân xanh, nâng đỡ vòng eo thon thả mềm mại , kéo nàng cùng rơi biển hoan lạc rực lửa.

Một đêm sóng to gió lớn, Vân Quỳ chỉ đau lòng cho bản , mà còn đau lòng cho sợi dây xích vàng đứt.

Nàng thêm một nhận thức mới về sức phá hoại của đàn ông.

Đồ đặt ba trăm lượng bạc, rõ ràng là chắc chắn, nhưng trong tay yếu ớt đến nỗi chịu nổi một đòn, thậm chí ngay cả dây chuyền của tiểu điện hạ cũng đứt. Nàng là do ép quá mạnh mà đứt, là căn bản chống đứt. Cũng may mà chỗ đứt đều mài nhẵn, trầy xước da thịt của .

Trán rịn mồ hôi, chằm chằm khuôn mặt nhăn nhúm của nàng: “Đau lòng cái gì, cô sẽ trả cho nàng, sai Phủ Nội Vụ…”

Chưa dứt lời nàng dùng xích quất mạnh một cái cơ n.g.ự.c. Cơ thể căng thẳng, dù đau, nhưng cũng nổi lên một vệt đỏ nhỏ.

Chưa đợi mở miệng, nàng rụt cổ một cách sợ sệt: “Ta… đây tính là, tội c.h.ế.t ?”

Thái t.ử nhếch môi: “Bây giờ mới sợ?”

Vân Quỳ buồn bực : “Ai bảo ngài hỏng dây xích của , còn ầm ĩ đến Phủ Nội Vụ, để chê .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/chi-co-thai-tu-nghe-thay-tieng-long-ta/chuong-188.html.]

Thái t.ử: “Ai dám ?”

“Người trộm, ngài …” Chưa xong, nghĩ đến thể tâm, nàng lập tức ỉu xìu xuống: “Được , vẫn là ngài lợi hại.”

Nàng l.i.ế.m l.i.ế.m vết đỏ n.g.ự.c , dấu vết rõ ràng điểm xuyết cơ n.g.ự.c căng tròn vạm vỡ, mang tới một sự quyến rũ khó tả. Nàng nhịn , nếm thêm vài miếng.

「Ngon.」

Hơi thở trầm xuống, thấy sắp sửa tiếp tục, Vân Quỳ lập tức héo hon, ôm chăn trốn trong giường, nhỏ giọng kêu rên: “Không nữa , ngủ điện hạ, cầu xin ngài…”

Thái t.ử cũng hôm nay giày vò nàng quá sức, nhưng cúi đầu thoáng qua khí thế đang lên, vẫn nhịn cúi ôm lấy nàng từ phía : “Nàng cứ ngủ , cần quan tâm những thứ khác.”

Vân Quỳ: “…”

Sao nàng thể quan tâm! Dùng chân của nàng mà!

Lần thì thể dậy nổi, ngủ thẳng một giấc đến tận trưa.

Ánh nắng buổi trưa ch.ói mắt, Vân Quỳ mở mắt, mơ mơ màng màng mơ một giấc mơ.

Nàng mơ thấy .

Nàng sinh lâu thì qua đời, căn bản nhớ rõ dáng vẻ của bà . Trong mơ cũng chỉ một bóng hình mơ hồ, bà mặc bộ quần áo vải thô màu xanh nhạt, ngón tay những vết chai mỏng nhưng ấm áp.

Trong mơ, nàng vẫn còn là một đứa trẻ bảy tám tuổi, nắm c.h.ặ.t t.a.y áo , lóc cho bà .

Mẹ xổm xuống vỗ vai nàng: “A Quỳ ngoan, còn nữa, con vẫn còn cha mà, tìm cha ?”

Nàng đến thở nổi: “Con cha, con sống !”

Mẹ thở dài: “A Quỳ đừng , chẳng con luôn một gia đình, bên cạnh ? Cha cũng sẽ yêu thương, che chở con như . Ông thích con, chỉ là và ông con.”

Nàng ngừng lắc đầu, nước mắt tuôn rơi: “A Quỳ thích cha! A Quỳ cần ông !”

Mẹ : “Đợi con tìm cha, con bảo ông trả hết những gì mà bao nhiêu năm nay nợ con ?”

“Vân Quỳ, tỉnh .”

Trong mơ, khóe mắt Vân Quỳ ướt đẫm. Nàng mơ hồ thấy gọi tên , lúc mới từ từ mở mắt .

Thái t.ử ôm Vân Quỳ lên, nhẹ nhàng lau những giọt nước mắt còn đọng ở khóe mắt nàng: “Mơ thấy mẫu nàng?"

Loading...