Chỉ Có Thái Tử Nghe Thấy Tiếng Lòng Ta - Chương 142

Cập nhật lúc: 2026-03-25 16:27:26
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nàng vô thức nếm thử ngón tay , là tác dụng tâm lý , dù bản nàng cũng tốn ít tâm lực, cảm thấy nước giếng ngọt ngào.

khi ý thức nàng từ từ hồi phục, đầu cẩn thận suy ngẫm câu của . Nàng như gió lạnh thổi thấu óc, lập tức tỉnh táo .

Nước giếng?

Sao nàng đang nghĩ gì!

Nàng đầy bụng nghi ngờ , “Điện hạ, ngài…”

Dục vọng trầm lắng trong mắt đàn ông tan một chút, để ý liếc nàng, giọng khàn khàn: “Sao?”

Vân Quỳ vô cùng nghi ngờ, sợ là công năng suy nghĩ, nào cũng thể dễ dàng thấu tâm tư của nàng.

Nàng chăm chú vẻ mặt , trong lòng mặc niệm: 「Ngài to vô địch.」

Người đàn ông như thấy, vẻ mặt tự nhiên.

Vân Quỳ tin tà, nghĩ trong lòng: 「Lừa ngài đấy, ngài nhỏ, ngài nhỏ nhất!」

Thái t.ử giơ tay hất tung chăn đệm, Vân Quỳ kinh hô một tiếng, suýt chút nữa bay khỏi giường.

Người đàn ông mặt biểu cảm ném tấm chăn đệm dính bẩn lò sưởi đốt .

Vân Quỳ: “…”

Hai cung nữ nhẹ tay nhẹ chân thu dọn, ai dám hỏi tấm chăn gấm vàng mới trải hôm nay cháy thành tro.

Sau khi rửa sạch, Vân Quỳ vẫn cảm thấy tứ chi rã rời, đặc biệt là eo đau nhức dữ dội. Nàng ôm tấm chăn mới trải bọc , vốn dĩ sắp ngủ , đàn ông mùi vị ngon ngọt chịu buông tha ghé sát .

Yết hầu Thái t.ử khẽ động: “Mấy câu khẩu quyết của ngươi, chẳng còn vài câu dùng đến ?”

Vân Quỳ: !!!

Vân Quỳ cảm thấy chỗ thích hợp.

Khi đến “nước giếng”, lòng nàng dấy lên nghi hoặc sâu sắc, giờ phút “khẩu quyết”, nàng càng khó hiểu hơn.

Sao nàng vẫn thầm niệm những lời trong lòng!

Chưa kịp mở lời hỏi cho tường tận, khẽ khàng hôn dọc theo vành tai xuống.

Nàng ngứa ngáy rụt vai, đẩy , “Điện hạ, ngài nghĩ gì ?

Sắc mặt Thái t.ử trầm tĩnh: “Tâm tư của ngươi, khó đoán lắm ?”

Vân Quỳ bắt đầu hoài nghi chính .

thuật tâm vốn huyền diệu khôn lường, chỉ xuất hiện trong những quyển dị truyện nàng từng xem. Nếu liên tiếp trùng hợp đến , nàng vốn chẳng mảy may nghĩ đến chuyện .

Nếu quả thật thuật tâm, những lời nàng thầm nghĩ xấc xược mạo phạm đây, chẳng sớm thấy cả ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/chi-co-thai-tu-nghe-thay-tieng-long-ta/chuong-142.html.]

Từ đầu tiên thấy Thái t.ử, lòng nàng mơ ước thể của . Khi cùng chung chăn gối, trong đầu gần như chỉ vờn vuốt cơ n.g.ự.c. Khi hầu hạ tắm rửa càng chẳng cần , theo ý nghĩ trong lòng nàng, là thể ăn sạch sành sanh từ đầu đến chân, đến cả xương cốt cũng còn…

Nàng tự thế nào, nếu những ý nghĩ trong lòng mà thành sự thật, Thái t.ử còn là Thái t.ử nữa. Mà là nàng – Nữ đế Quỳ Hoa sủng ái Tiêu quý phi nhất! Vì phong hậu ư, là vì sợ cậy sủng sinh kiêu…

Thái t.ử: “…”

Lời quả là đầu tiên thấy.

Nàng chẳng những thường tự xưng trẫm trong lòng, còn sợ cậy sủng sinh kiêu, chỉ định phong cho tước vị phi.

Tốt, .

Hắn cố gắng đè nén cơn giận trong lòng, nhưng ngón tay kìm lực, véo một cái bầu n.g.ự.c mềm mại như tuyết , Vân Quỳ lập tức c.ắ.n c.h.ặ.t môi .

“Điện hạ?!”

Thái t.ử trầm giọng nhắc nhở nàng: “Tập trung.”

Hơi thở ấm áp của phả bên tai, thế nhưng Vân Quỳ cảm giác sởn tóc gáy.

Nàng cố gắng tĩnh tâm , tự dối mà nghĩ theo hướng . Thật căn bản chẳng chuyện tâm nào cả, bằng đêm Thái t.ử trọng thương tỉnh , lấy tội mắng thầm lôi nàng đ.á.n.h c.h.ế.t, còn giữ mạng nhỏ cho nàng đến tận bây giờ?

Chính là Thái t.ử điện hạ quá thông minh, hoặc là khi nàng thần hồn điên đảo, cẩn thận lỡ lời, thấy!

Phải, nhất định là như .

lòng nàng vẫn chắc chắn, dùng giọng dò xét hỏi: “Điện hạ, ngài trong lòng nhớ đến những lời khẩu quyết ?”

Thái t.ử bỗng định thừa nhận nữa, xem nàng rốt cuộc thể cả gan loạn đến mức nào. Còn nữa, những lời thổi phồng nịnh hót mặt rốt cuộc mấy phần chân thật.

Hắn đổi lời : “Đêm Nguyên Tiêu ngươi mua những sách gì, thật sự cho rằng cô ?”

Mặt Vân Quỳ thoáng chốc nóng bừng, vô thức phủ nhận: “Đó là chưởng quầy của cửa hàng thấy mua nhiều, nên tặng cho … Có lẽ là lấy nhầm! Phải, nhất định là lấy nhầm .”

Thái t.ử lạnh: “Mấy ngày nay ngươi lật xem bao nhiêu , nghiên cứu thế nào, cô thể như thấy, nhưng .”

Vân Quỳ càng thêm khó hiểu, chẳng lẽ binh thường khi nàng xem, còn thành tiếng

Chắc là !

Người đàn ông để nàng tiếp tục nghĩ nữa, ôm lấy eo nàng, bắt đầu một vòng mưa gió mới.

Vân Quỳ từ nghiêng ép thành sấp, sóng lớn ngừng đẩy về phía đầu giường, đó nắm lấy hai chân hung hăng kéo trở . Dưới dự va chạm mãnh liệt gần như mất tiêu cự , nàng mất khả năng suy nghĩ, còn để ý đến tiếng lòng gì nữa.

 

 

 

 

Loading...