Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công - Chương 613: Sự Cảnh Giác Của Điền Thiều (1)
Cập nhật lúc: 2026-02-23 04:15:48
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sau tết là cao điểm , Bùi Việt nhờ chiến hữu mua bốn vé giường , cuối cùng chỉ mua hai vé giường và hai vé .
Bùi Việt cầm vé với Điền Thiều: “Em và Tam Nha ngủ giường , và Tam Khôi sang toa chín.”
Toa ghế cứng đông, ồn ào náo nhiệt căn bản ngủ ngon . Điền Thiều : “Buổi tối em và Tam Nha ngủ giường , ban ngày chúng đổi, như các cũng thể ngủ bù.”
Việc Bùi Việt ý kiến.
Điền Thiều vẫn giường , Tam Nha giường cô. Tuy là đầu xa nhưng vì Điền Thiều ở ngay bên , Tam Nha cũng sợ hãi, lên giường một lát là ngủ . Ngược Điền Thiều ngủ sâu, tiếng động là tỉnh giấc.
Trời tờ mờ sáng dậy rửa mặt, Tam Nha cũng bò dậy.
Điền Thiều với Tam Nha: “Em trông hành lý, chị ngủ thêm một lát.”
Lúc trong toa xe tiếng bước chân và tiếng chuyện đan xen ồn ào, nhưng Điền Thiều vẫn nhanh ngủ , hơn nữa ngủ còn khá say. Ngay cả khi Bùi Việt qua bên cạnh, cô cũng .
Tam Nha chút ngại ngùng : “Anh rể, đều tại em, hôm qua em ngủ say quá, đại tỷ chắc là canh chừng em và hành lý nên mới ngủ ngon.”
Bùi Việt : “Không liên quan đến em, chị em ở chỗ lạ ngủ ngon. Mau ăn sáng , kẻo lát nữa nguội mất.”
Điền Thiều ngủ đến chín giờ mới dậy, rửa mặt ăn chút đồ nhường giường cho Bùi Việt và Tam Khôi. Chỉ là đợi cô và Tam Nha sang toa ghế , phát hiện chỗ , một đàn ông trung niên mặt đen bốn mươi tuổi, và một bà chị ba mươi tuổi.
Bà chị thấy vé xe của Điền Thiều vội vàng dậy. Chị cũng đến tê cả chân, thấy chỗ liền tranh thủ xuống, thoải mái lúc nào lúc .
Người đàn ông mặt đen im động đậy, lớn tiếng : “Chỗ là của hai thanh niên, của các cô.”
Điền Thiều sa sầm mặt : “Đó là đối tượng và em trai , bây giờ họ đang ngủ ở toa giường . Nếu ông còn dậy, sẽ gọi cảnh sát đường sắt đấy.”
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng
Thấy Điền Thiều vẻ dễ chọc, đàn ông mặt đen lúc mới miễn cưỡng dậy.
Sau khi hai chị em xuống, Điền Thiều lấy bông trong túi xách , nhét tai lấy sách . Tuy sách tàu hỏa hại mắt, nhưng ngoài sách cũng chẳng việc gì .
Ngồi đối diện họ là một bà bác quấn khăn trùm đầu màu xanh lam, bà hai chị em tò mò hỏi Tam Nha: “Cô gái, các cháu thế?”
Tam Nha tâm lý đề phòng khác, thẳng điểm đến: “Đi Tứ Cửu Thành ạ.”
“Ái chà, các cháu Tứ Cửu Thành gì?”
Tam Nha vẻ mặt tự hào : “Đại tỷ cháu năm thi đỗ Đại học Bắc Kinh, đương nhiên là học.”
Bà bác khen ngợi Điền Thiều học giỏi, đó hỏi Tam Nha nhà ở Giang tỉnh, trong nhà còn những ai.
Ngay khi Tam Nha chuẩn trả lời, Điền Thiều đặt sách xuống, bà bác đối diện vẻ mất kiên nhẫn : “Bác cũng công an, nhà ở những ai thì liên quan gì đến bác?”
Cũng vì bà bác dắt theo một đứa trẻ, hơn nữa đứa trẻ đó giống bà đến sáu bảy phần, nếu cô thực sự nghi ngờ bà vấn đề.
Tam Nha sợ hết hồn, kéo tay áo Điền Thiều : “Chị, chị đừng giận, em nữa là .”
Điền Thiều ừ một tiếng, cầm sách tiếp tục .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/chi-ca-phao-hoi-dan-dat-cac-em-gai-phan-cong/chuong-613-su-canh-giac-cua-dien-thieu-1.html.]
Mười một giờ rưỡi tàu dừng ở ga sáu phút, ít lên xe, trong đó một phụ nữ trẻ bế con. Sở dĩ Điền Thiều chú ý đến cô , là vì đứa trẻ cô bế tay quần áo và mũ che kín thấy mặt.
Vì gần đây đang về các vụ án bắt cóc, Điền Thiều chút nhạy cảm, cô theo bản năng quan sát phụ nữ . Người phụ nữ trẻ dung mạo xinh , mặc áo bông màu xanh lam, đứa trẻ trong lòng thì mặc một bộ áo bông màu xanh quân đội và giày bông màu đen.
Tam Nha đẩy nhẹ Điền Thiều, hỏi: “Đại tỷ, chị đang gì thế?”
Điền Thiều hồn : “Đang nghĩ tình tiết truyện tranh.”
Được , Tam Nha hỏi tiếp nữa.
Một lát , Tam Khôi qua gọi họ ăn cơm. Toa giường rộng rãi ăn uống tiện lợi, như toa ghế cứng chen , chỗ đặt chân cũng .
Ăn cơm xong Tam Khôi toa ghế cứng, Bùi Việt theo mà ở , bên cạnh giường : “Em ngủ , canh chừng ở bên cạnh để ai gần em.”
Anh Điền Thiều khi ngoài, nếu bên cạnh tin cậy canh chừng thì dám ngủ say, cách khác là căn bản ngủ ngon.
“Vâng.”
Vì tối qua ngủ ngon, giấc Điền Thiều ngủ đến hơn ba giờ, ngủ đến mức chút mơ màng.
Rửa mặt bằng nước lạnh cho tỉnh táo, đó cô dạy bảo Tam Nha, bảo cô bé ngoài nhất định nâng cao cảnh giác, đừng tùy tiện tiết lộ thông tin của cho lạ, nếu thể sẽ rơi nguy hiểm.
Tam Nha nhỏ giọng : “Chị, em thấy bác gái mặt mũi hiền lành giống .”
Điền Thiều ở nhà mấy ngày đó, cứ mải miết trau chuốt cốt truyện “Thần Thám Cổ Xuyên”, cũng thời gian và sức lực dặn dò Tam Nha ngoài nâng cao cảnh giác. Bây giờ dáng vẻ thỏ con ngây thơ của cô bé, cảm thấy chút thất trách. Nếu tâm lý đề phòng, dù cô sắp xếp đến , gặp cũng sẽ lừa.
Suy nghĩ một chút, Điền Thiều kể một vụ án bắt cóc thật từng xem tivi: “Kẻ bắt cóc đó là một bà lão sáu mươi tuổi, thì từ bi hiền hậu, hòa nhã dễ gần. Cô gái đối diện bà cảm thấy bà là , tâm lý đề phòng, kết quả bà đ.á.n.h t.h.u.ố.c mê đưa xuống tàu. Sau đó bán trong núi sâu, dù giải cứu , cả đời cô cũng hủy hoại .”
Tam Nha sợ đến mức mặt trắng bệch.
Năm giờ, Điền Thiều sang toa ghế cứng gọi Tam Khôi. Đến nơi, Điền Thiều thấy Tam Khôi dựa vai bà chị bên cạnh ngủ ngon lành. Điền Thiều cạn lời, cũng may đồ đạc quý giá để , nếu ngủ say như c.h.ế.t thế , đồ móc sạch cũng .
Dù một trai to lớn cũng chẳng ai bắt cóc, Điền Thiều mặc kệ , chuẩn về toa giường . Kết quả lúc , cô phát hiện đứa trẻ trong lòng phụ nữ áo bông xanh lam vẫn đang ngủ.
Điền Thiều khỏi nhíu mày, ngủ thế cũng quá lâu , nghĩ ngợi một chút cô vẫn đến mặt phụ nữ trẻ hỏi: “Chào chị, thấy con chị ngủ lâu vẫn dậy, bé bệnh ?”
Nói xong lời , cô đưa tay định gạt cái mũ mặt đứa trẻ .
Người phụ nữ trẻ phản ứng cực nhanh, ôm đứa trẻ dịch bên trong khiến Điền Thiều vồ hụt.
Người phụ nữ trẻ Điền Thiều, vẻ mặt cảnh giác : “Con trai bệnh, nó chỉ là ham ngủ, bình thường ở nhà cứ ngủ một giấc là năm sáu tiếng đồng hồ.”
Nếu cô đứa trẻ hôm qua ngủ ngon, bây giờ đang ngủ bù thì Điền Thiều còn tin. đây trẻ sơ sinh mắc chứng ngủ nhiều, gì chuyện ban ngày ban mặt ngủ liền năm sáu tiếng. Người phụ nữ , vấn đề.
Điền Thiều để bứt dây động rừng, thuận miệng bịa một câu chuyện: “Xin nhé, em trai hồi nhỏ bệnh ngủ li bì, tưởng chuyện gì lớn nên quan tâm, kết quả vì chậm trễ chữa trị mà em mất. thấy bé ngủ lâu như nên kìm nhớ đến em trai, xin chị nhé!”
Nói xong lời , cô liền rời khỏi toa xe.
Người phụ nữ trẻ cô rời , cảm thấy chắc chỉ là trùng hợp.