Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công - Chương 509: Bám Dai Như Đỉa
Cập nhật lúc: 2026-02-22 18:03:59
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bùi Việt ở bệnh viện nửa tháng, trong nửa tháng đó, cách một ngày Tiểu Giang mang đồ ăn và thư đến trường.
Bác sĩ Tiết kiểm tra sức khỏe cho , đồng ý cho xuất viện: “Người yêu mấy ngày nay thấy đến?”
“Chuyện đây cô vẫn hết giận. nhờ mượn một căn phòng ở Đại học Kinh Bắc, xuất viện sẽ đến đó dưỡng thương.”
Bác sĩ Tiết với ánh mắt khác, nhưng ông nhắc nhở: “Có lẽ yêu tức giận đến thăm , chỉ vì sự lừa dối đây của .”
Bùi Việt ngẩng đầu ông, nghi hoặc hỏi: “Vậy còn gì nữa?”
Bác sĩ Tiết : “Cậu nửa năm tin tức, cô gái chắc chắn sẽ e ngại. Lần là nửa năm thấy bóng dáng, trong lòng cô gái liệu lo lắng, mất tích sẽ gặp nữa ?”
Bùi Việt im lặng.
Bác sĩ Tiết vỗ vai , : “ tình hình sức khỏe của cho lão Liêu .”
Bùi Việt gật đầu: “Cháu .”
Anh xuất viện bảo tài xế đưa đến Đại học Kinh Bắc. Anh nhờ mượn nhà của một giáo sư, vị giáo sư hai tháng điều động đến một trường đại học ở Dương Thành, trong vòng một năm sẽ trở về. Nhà của vị giáo sư là hai phòng ngủ một phòng khách, rộng rãi.
Sau khi tan học, Điền Thiều vẫn đang sắp xếp ghi chú, một bạn học đến : “Điền Thiều, yêu đến , đang đợi ở ngoài đấy!”
Bạn học cũng bụng, thấy Bùi Việt thương ở tay, nỡ để đợi ở ngoài nên đặc biệt chạy một chuyến .
Điền Thiều : “Cảm ơn nhé, ngay đây.”
Đến cửa, Điền Thiều phát hiện ít bạn nữ ở cửa vẫn , họ gì thì cần cũng . Trai mà, ai cũng thích ngắm.
Điền Thiều liếc Bùi Việt một cái ngoài, những bên cạnh thấy hai đang cãi .
Bùi Việt vội vàng đuổi theo, chân dài bước lớn, nhanh đuổi kịp Điền Thiều: “Tiểu Thiều, hôm nay xuất viện .”
Điền Thiều về phía mấy chục mét, đến một gốc cây lớn mới dừng : “Có chuyện gì thì , xong thì mau về.”
Bùi Việt : “Tiểu Thiều, em , em mới thể tha thứ cho ?”
“ đừng xuất hiện mặt nữa.”
Điều chắc chắn , nếu lời thì vợ bay mất. Bùi Việt : “Em một điều thể .”
Điền Thiều chuyện với nữa, thẳng về phía nhà ăn. Bùi Việt theo , cô cũng quan tâm.
Đến nhà ăn, Bùi Việt Điền Thiều, đó cũng lấy một phần cơm. Vì tay trái vẫn còn treo băng, nên lúc bưng khay cơm khó khăn.
Có bạn học đến giúp nhưng từ chối, đó cẩn thận bưng khay cơm đối diện Điền Thiều. Bạn nữ vốn bên cạnh Điền Thiều, thấy liền vội vàng bưng hộp cơm tìm chỗ khác.
Điền Thiều thấy như , mặt đen : “Tiểu Giang ?”
Bùi Việt giải thích: “Lần với em là nhà chút chuyện ? Là ngã gãy chân, trong lòng vẫn luôn lo lắng, cho về nhà, chiều mai mới . Tiểu Thiều, vết thương của đóng vảy , thể tự lo .”
Điền Thiều để ý đến nữa, cúi đầu ăn cơm.
Ăn cơm xong, Điền Thiều lớp học, xuống bắt đầu bài tập. Bùi Việt vẫn luôn theo sát, thấy cô học, cũng lấy một cuốn sách trong túi .
Chuông lớp vang lên, Bùi Việt dậy : “Tiểu Thiều, đợi em ở ngoài.”
Điền Thiều như thấy, lấy bài giảng , giáo sư đến cô liền chăm chú giảng.
Giờ giải lao, Bào Ức Thu đến gần Điền Thiều : “Tiểu Thiều, đồng chí Bùi ở ngoài, chắc là về .”
Điền Thiều chắc chắn, Bùi Việt về.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/chi-ca-phao-hoi-dan-dat-cac-em-gai-phan-cong/chuong-509-bam-dai-nhu-dia.html.]
Bào Ức Thu hạ giọng : “Tiểu Thiều, cũng gần . Đồng chí Bùi dù cũng đang thương, như đến lúc sẽ thấy hiểu chuyện.”
Điền Thiều bao giờ sợ những lời đàm tiếu đó: “Đây là chuyện của và Bùi Việt, liên quan gì đến họ? Họ , cứ để họ .”
“Tiểu Thiều, thích lời , nhưng đồng chí Bùi đang thương. Chỉ vì điểm cũng thể cãi với nữa, đợi lành vết thương cãi thế nào cũng .” Bào Ức Thu .
Vết thương của Bùi Việt dù cũng là do nhiệm vụ mà , cô thực cũng chút nỡ, nên mới giúp.
Điền Thiều gật đầu, tỏ ý .
Tan học, Bào Ức Thu và hai thấy Bùi Việt kinh ngạc: “Đồng chí Bùi, về ạ?”
Bùi Việt : “Thời gian sẽ ở Đại học Kinh Bắc dưỡng thương, tạm thời về nữa.”
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng
Bào Ức Thu ngạc nhiên, nhưng cô hỏi Bùi Việt ở , mà : “Vậy hai cứ từ từ chuyện, chúng phiền nữa.”
Đi xa , Mục Ngưng Trân nhịn : “Không gì mà khiến Tiểu Thiều giận đến thế, đến mức chuyển đến Đại học Kinh Bắc dưỡng thương.”
Lưu Dĩnh xen .
Điền Thiều đến nhà ăn, Bùi Việt lặng lẽ theo .
Bào Ức Thu và Mục Ngưng Trân ăn cơm ở xa, thấy cách hai đối xử với , cảm thấy Bùi Việt chút hèn mọn.
Mục Ngưng Trân mím môi, : “Trước đây còn khá lo cho Tiểu Thiều. Bây giờ xem , cô nắm chắc đồng chí Bùi trong lòng bàn tay .”
Tuy chút vui, nhưng sự hòa giải của Bào Ức Thu, hai nhanh ch.óng hòa. Thực cô cũng lo chuyện bao đồng, nhưng đôi khi kiểm soát bản .
Lưu Dĩnh hỏi: “Chị Ức Thu, chị Ngưng Trân, Tiểu Thiều kể cho các chị về cảnh gia đình của đồng chí Bùi ?”
Sợ hai hiểu lầm, Lưu Dĩnh : “Trước đây em với các chị, em cảm thấy đồng chí Bùi quen mặt ? thế nào cũng nhớ . Hôm qua em vô tình lật xem album ảnh, ảnh đột nhiên nhớ đồng chí Bùi giống chú của bạn học em.”
Bào Ức Thu suy nghĩ một lúc : “Tiểu Thiều với chúng , của đồng chí Bùi mất sớm, cha lấy vợ kế, và gia đình quan hệ , còn thì gì thêm.”
Mục Ngưng Trân nhíu mày : “Trên đời giống nhiều, thể vì ngoại hình giống mà nghi ngờ đồng chí Bùi quan hệ gì với gia đình bạn học của .”
Lưu Dĩnh lắc đầu : “Không . Bạn học của em từng với em, cô vốn còn một chú út, chỉ là sinh kẻ thù bắt cóc hại c.h.ế.t. Bà nội của cô vốn sinh con ở tuổi cao, vì chuyện mà sinh bệnh, một năm thì qua đời.”
Bào Ức Thu : “Vậy lúc bà nội của bạn học sinh con, ở tỉnh Giang ? Đồng chí Bùi là tỉnh Giang.”
“Không , là sinh ở Tứ Cửu Thành.”
Hai xong, đều cảm thấy Bùi Việt thể nào là chú út của bạn học cô. Dù Tứ Cửu Thành và tỉnh Giang cách vạn dặm.
Lưu Dĩnh : “Thực sự giống, nếu em cũng cảm thấy quen thuộc như .”
Mục Ngưng Trân khơi dậy sự tò mò, hỏi: “Giống đến mức nào?”
“Giống sáu phần, còn ba phần là khí chất khác . Chú hai của bạn học em tính tình hòa đồng, thích , giống Bùi Việt lúc nào cũng nghiêm mặt.”
Bào Ức Thu : “Người đó ở Tứ Cửu Thành ?”
“Chú hai của bạn học em ở Tây Bắc, em lâu gặp chú .”
Bào Ức Thu suy nghĩ một lúc : “Cậu tìm cách lấy một tấm ảnh từ bạn học của , đến lúc đó đưa ảnh cho cô xem. Chuyện nên cho đồng chí Bùi , để Điền Thiều quyết định.”
Lưu Dĩnh cảm thấy ý kiến hợp lý, gật đầu đồng ý.
Xin vé tháng