Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công - Chương 311: Tam Khôi Bị Đánh Và Màn Đòi Lại Công Đạo

Cập nhật lúc: 2026-02-21 09:01:41
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hai ăn cơm trò chuyện, Lý Hồng Tinh vô tình nhắc đến Chu Hàm Hữu: “Anh còn hỏi thăm tớ về , nhưng tớ từ chối .”

 

Sợ Điền Thiều hiểu lầm, Lý Hồng Tinh giải thích: “Điền Thiều, tớ giới thiệu cho . Là do mắt cao hơn đầu, lúc nào cũng cưới cho con trai một cô vợ gia thế . Lúc Minh Tuấn quen tớ, bà còn lén lút với chồng tớ là tớ xứng với Minh Tuấn.”

 

Mẹ của Chu Hàm Hữu chê cô gia thế bình thường, học lực bình thường, năng lực cũng xuất chúng, ngoại trừ khuôn mặt thì chẳng gì. Thật nực , cha cô là Tổng công trình sư của xưởng cơ khí, bất kể là tiền lương đãi ngộ đều hơn hẳn chồng bà , cũng lấy mặt mũi mà chê bai cô. Nửa tháng khi chuyện cô suýt thì tức c.h.ế.t, giận lây sang cả Chu Hàm Hữu.

 

Điền Thiều đầy vẻ căm phẫn : “Thế thì quá đáng thật. Chị Hồng Tinh lên phòng khách xuống nhà bếp, rể Trữ cưới chị rõ ràng là phúc khí của .”

 

Trữ Minh Tuấn và Lý Hồng Tinh thể là trai tài gái sắc, chẳng chuyện ai xứng với ai cả.

 

Nụ mặt Lý Hồng Tinh giấu , cô thích chuyện với Điền Thiều, cô luôn trúng tim đen của cô.

 

Điền Thiều thuận theo ý cô chuyện, đó Chu Hàm Hữu là Phó chủ nhiệm phòng kinh doanh của xưởng giấy. Mang tiếng là lãnh đạo, nhưng xưởng giấy thật sự bộ phận quan trọng gì, nên cũng chẳng quyền hành mấy.

 

Cơm nước xong trời cũng tối, Điền Thiều : “Chị Hồng Tinh, chị ở , để em đưa chị về?”

 

Lý Hồng Tinh xua tay : “Không cần , tớ ở ngay gần đây, bộ mười phút là tới. Cậu , đây là chuyến xe buýt cuối cùng .”

 

Về đến nhà khách, hỏi lễ tân mới Tạ Phương Phương gửi đồ đến. Xách hai túi đồ lớn về phòng, Điền Thiều mặt mày đau khổ, ngày mai còn vác đống về nhà nữa chứ! Haizz, cái tật thích mua sắm sửa thôi.

 

Sáng hôm trời tờ mờ sáng Điền Thiều dậy bắt xe, nhưng dù thì đến hơn ba giờ chiều mới về tới nhà. Cô rửa mặt qua loa ngã xuống giường ngủ .

 

Đang ngủ mơ màng thì tiếng gọi đ.á.n.h thức.

 

Điền Thiều mở cửa, Lý Ái Hoa ngáp một cái hỏi: “Chị gì mà la lối om sòm thế, sợ phiền khác ?”

 

Lý Ái Hoa mắng: “Em còn mặt mũi trách chị , tự tỉnh lỵ mà tiếng nào, nếu chị hỏi khoa trưởng Hà thì còn tưởng em mất tích đấy!”

 

Điền Thiều : “Em để giấy nhắn cho Nhị Nha mà, hỏi em em ngay.”

 

Lý Ái Hoa : “Nhị Nha từ quê lên là thẳng đến nhà ăn, căn bản về nhà, lúc đó cũng chẳng em . Tiểu Thiều, khoa trưởng bên nhà xuất bản xảy chút chuyện, là chuyện gì ?”

 

Điền Thiều kể sơ qua chuyện, xong liền bảo: “Bây giờ tiền bản quyền đổi thành một phần mười, nhuận b.út của em thể tăng gấp đôi, cần lo lắng chuyện sinh kế nữa.”

 

Bây giờ cô hối hận c.h.ế.t, lúc đó đầu óc chập mạch đưa vàng thỏi cho Triệu Khang chứ. Không tham tiền đó, mà là thể đợi khi thi đại học xong nộp lên. Bốn thỏi vàng cảm giác đủ dùng, tiếc là đời t.h.u.ố.c hối hận.

 

Lý Ái Hoa : “Em tiêu tiền tiết chế, ba trăm đồng tiêu sạch ?”

 

Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng

“Không , chỉ tiêu hết một trăm đồng thôi.”

 

Lý Ái Hoa che miệng , : “Ba tháng lương cứ thế tiêu vèo cái mà còn bảo chỉ hết một trăm, em bây giờ đúng là tài đại khí thô nha!”

 

Hai đang chuyện thì bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa. Cổng lớn cài then, Điền Thiều cao giọng : “Ai đấy, tự !”

 

Nhìn thấy Tam Khôi cúi đầu , Điền Thiều chút kỳ lạ: “Cậu thế, cứ như cà tím sương muối .”

 

Đợi Tam Khôi ngẩng đầu lên, Điền Thiều lập tức nổi trận lôi đình, chỉ thấy mắt trái bầm tím một mảng, mặt còn in hằn dấu tay.

 

Điền Thiều nghiến răng nghiến lợi hỏi: “Ai đ.á.n.h?”

 

Tam Khôi : “Là Nghiêm Binh đ.á.n.h, chị , cha là chủ nhiệm bộ phận vận chuyển.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/chi-ca-phao-hoi-dan-dat-cac-em-gai-phan-cong/chuong-311-tam-khoi-bi-danh-va-man-doi-lai-cong-dao.html.]

Điền Thiều chằm chằm hỏi: “Ý đ.á.n.h trả?”

 

Tam Khôi khổ một tiếng : “Em định đ.á.n.h trả, đàn em của Nghiêm Binh liền uy h.i.ế.p em, nếu em dám đ.á.n.h trả thì đừng hòng lăn lộn ở công ty vận tải nữa. Chị, vì công việc em cãi với hai . Nếu mất việc, em còn mặt mũi nào về nhà nữa.”

 

Bởi vì kiêng kỵ trong lòng, nên cũng dám đ.á.n.h trả.

 

Điền Thiều cũng mắng Tam Khôi, dù công việc đối với quá quan trọng. Không chỉ Tam Khôi, ngay cả bản đây vì công việc cũng nhịn ít cục tức: “Cậu chọc thế nào?”

 

Tam Khôi là đứa trẻ từ trong núi , việc thì nơm nớp lo sợ nào dám chọc ghẹo khác. Là tên Nghiêm Binh Tam Khôi đàn em cho , Tam Khôi đồng ý nên bắt đầu kiếm chuyện, càng tìm cớ đ.á.n.h một trận.

 

Điền Thiều : “Đi thôi!”

 

Lý Ái Hoa hỏi: “Em đưa ?”

 

“Tìm tên khốn đó tính sổ.”

 

Chuyện chắc chắn thể cứ thế cho qua, nếu Tam Khôi ở công ty vận tải sẽ còn tên Nghiêm Binh đ.á.n.h tiếp, thời gian dài tính cách cũng sẽ ảnh hưởng. Cô đưa Tam Khôi ngoài là ngày càng hơn, chứ thể để hủy hoại .

 

Lý Ái Hoa chút yên tâm, bèn theo.

 

Ba đến khu nhà ở của công ty vận tải, hỏi thăm một chút là tìm nhà Nghiêm Binh ngay. Mở cửa là của Nghiêm Binh, thấy vết thương mặt Tam Khôi sắc mặt bà đổi, giọng cũng trở nên dồn dập: “Các tìm ai?”

 

Điền Thiều thần sắc của bà tên Nghiêm Binh chắc chắn ít bắt nạt khác: “Chúng tìm Nghiêm Binh, bảo lăn đây chuyện.”

 

Mẹ Nghiêm gượng : “Cô nương, chuyện gì chúng nhà .”

 

“Không , ngay tại đây.”

 

lúc , một thanh niên cởi trần mặc quần đùi từ bên trong . Nhìn thấy Tam Khôi, vẻ mặt khinh thường : “Đồ nhà quê, hả, đ.á.n.h tao nên tìm đàn bà đến mặt cho mày ?”

 

Điền Thiều xác định đây là Nghiêm Binh xong, vớ lấy một cây gậy bên cạnh quất lên . Cây gậy to bằng nắm tay em bé, đ.á.n.h đau.

 

Nghiêm Binh đau đến mức hít khí lạnh: “Con mụ điên, mày dám đ.á.n.h ông đây…”

 

Lời còn dứt gậy thứ hai giáng xuống, Nghiêm Binh ôm đầu chạy trốn như chuột.

 

Mẹ Nghiêm ngờ Điền Thiều hai lời đ.á.n.h , tiến lên ngăn cản nhưng Lý Ái Hoa chặn . Hàng xóm thấy động tĩnh , nhưng Điền Thiều múa gậy vù vù, khác cũng dám mạo tiến lên. Mãi đến khi một bác gái xông tới ôm c.h.ặ.t lấy Điền Thiều, khiến cô cử động mới thôi đ.á.n.h nữa.

 

Bác gái : “Cô nương, chuyện gì từ từ , cháu thế cũng cách.”

 

Mẹ Nghiêm vết thương con trai đau lòng đến rơi nước mắt, nhưng bà mắng Điền Thiều, chỉ nghẹn ngào : “Cô nương, bây giờ cô cũng đ.á.n.h Tiểu Binh nhà , chuyện coi như hòa ?”

 

Điền Thiều Nghiêm là lý, đối phương lý thì cô chuyện cũng khách sáo hơn: “Thím , hôm nay đ.á.n.h em trai còn , nếu em trai dám đ.á.n.h trả, sẽ khiến em trai sống nổi ở công ty vận tải nữa.”

 

lúc , một giọng giận dữ vang lên: “Nghiêm Binh, mày thật sự như ?”

 

Đám đông vây xem nhanh ch.óng nhường một lối , đó một đàn ông trung niên xách cặp da đen từ bên ngoài . Ông chằm chằm Nghiêm Binh, giận dữ hỏi: “Lời cô nương , là thật ?”

 

Nghiêm Binh co rúm , giọng chút chột : “Không , con thế, là Tiểu Tam .”

 

Nghe thấy cái tên Tiểu Tam, Điền Thiều suýt chút nữa bật .

 

 

Loading...