Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công - Chương 293: Góp Vốn Xây Nhà (4)
Cập nhật lúc: 2026-02-21 09:01:23
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lý Ái Hoa về đến nhà, đem chuyện góp vốn xây nhà với cha Lý.
Cha Lý khá nhạy bén, chuyện liền đặt tờ báo trong tay xuống hỏi: “Chuyện góp vốn xây nhà là do ai đề xuất?”
Ý tưởng , giảm bớt gánh nặng cho nhà máy giải quyết khó khăn về nhà ở cho công nhân viên, thể là một công đôi việc.
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng
“Là Tiểu Thiều đề xuất, chính cô còn đặt một căn tám mươi mét vuông. Ba, , hai con nên đăng ký ? Tiểu Thiều , đến lượt, nhưng cơ hội.”
Mẹ Lý hỏi về quyền sở hữu nhà, về hưu và con cái việc trong nhà máy đều cần dọn , bà liền : “Chắc chắn đăng ký , chuyện như đăng ký là đồ ngốc.”
Lý Ái Hoa thực cũng một căn nhà, nhưng miệng tiền nên tự tin: “Mẹ, thấy đặt căn bao lớn thì hợp lý? Ba mươi mét vuông con thấy nhỏ quá, bốn mươi thì còn tạm .”
Mẹ Lý thẳng đặt căn tám mươi. Không là so kè với Điền Thiều, mà là cảm thấy nhà rộng rãi ở sẽ thoải mái. Tám trăm đồng, nhà họ thể bỏ .
Lý Ái Hoa chút phân vân: “Mẹ, tám trăm đồng đó? Đợi xây xong, còn mua đồ đạc, trang trí, chi phí lớn.”
“Con bé ngốc , qua cái thôn sẽ còn cái điếm nữa . Đồ đạc, trang trí cứ từ từ, tiên đặt nhà .”
Thấy bà vẻ nóng lòng, Lý Ái Hoa : “Mẹ, vội , buổi trưa chỉ một gia đình song công đến nộp tiền thôi.”
Tuy rằng những công nhân viên độc như họ xếp các gia đình song công và công nhân viên lâu năm, nhưng Lý Ái Hoa cảm thấy như chị Trần dù cũng là ít, nên chuyện vội.
Mẹ Lý xong mắng: “Sao sinh đứa con gái ngốc như con thế ? Buổi chiều một công nhân viên đến nộp tiền, đó chắc chắn là phụ nữ thể chủ trong nhà, nhưng một khoản tiền lớn như chắc chắn hai vợ chồng bàn bạc kỹ lưỡng. Con xem , ngày mai chắc chắn sẽ nhiều nộp tiền.”
Lý Ái Hoa lắc đầu : “Nhà máy chúng còn xây một tòa nhà phúc lợi, nhà phúc lợi tốn tiền, phần lớn vẫn đang chờ phân nhà thôi! Hơn nữa nộp tiền nhà cũng chỉ quyền sử dụng, quyền sở hữu vẫn thuộc về nhà máy, nhiều cảm thấy thiệt thòi.”
Mẹ Lý : “Những cảm thấy thiệt thòi chỉ tính toán nhỏ nhặt, những nộp tiền đặt nhà đều là vì con cháu mà suy nghĩ.”
Nhà phúc lợi do nhà máy phân, nếu cha là lãnh đạo qua đời mà con cái cấp bậc đủ thì dọn . bây giờ nhà góp vốn xây dựng nỗi lo , dù cũng rõ, chỉ cần việc ở nhà máy dệt là .
Đây cũng là sự khác biệt về nhận thức. Điền Thiều hai năm nữa sẽ đến thời kỳ cải cách mở cửa, đó các doanh nghiệp nhà nước sẽ ngày càng khó khăn. Đến những năm tám mươi sẽ bắt đầu cải cách nhà ở, bây giờ nộp tiền xây nhà thì đến lúc đó căn nhà sẽ trực tiếp thuộc sở hữu cá nhân. Cho nên, trong lòng Điền Thiều, mua căn nhà là lời to.
Lý Ái Hoa bà phân tích một hồi, mắt liền sáng lên: “Mẹ, chúng đặt căn tám mươi mét vuông. Mẹ, tiền coi như con vay của và ba, con và Triệu Khang sẽ từ từ trả.”
Mẹ Lý trong lòng ấm áp, nhưng miệng vẫn mắng: “Con bé ngốc, trả gì mà trả, con sống là vui .”
Lý Ái Hoa ngày hôm liền đến phòng tài vụ chuẩn đăng ký, kết quả đến tầng hai thì thấy một hàng dài . Cô chút ngớ , về văn phòng hỏi một : “Những đều đến nộp tiền đặt nhà ?”
Cán sự Ngô gật đầu : “ , những như phát điên , sáng sớm đến , sợ đặt nhà. Giờ còn đến giờ việc chen chúc đầy hành lang, chúng cũng tiện.”
Đến cuối câu, chút ý phàn nàn.
Lý Ái Hoa còn yên , : “Cán sự Ngô, cũng xếp hàng, lát nữa khoa trưởng đến cô giúp một tiếng nhé!”
Cán sự Ngô xong hiểu hỏi: “Đối tượng của cô mua nhà , cũng đặt nhà ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/chi-ca-phao-hoi-dan-dat-cac-em-gai-phan-cong/chuong-293-gop-von-xay-nha-4.html.]
Lý Ái Hoa giải thích: “Căn nhà mà đối tượng của mua, dùng nước ngoài gánh, còn nhà vệ sinh. Nhà góp vốn xây dựng dùng nước máy, còn nhà vệ sinh và nhà bếp riêng, tiện lợi vô cùng.”
Cán sự Ngô kinh ngạc: “Nhà bếp và nhà vệ sinh đều ?”
“Ừm, mỗi nhà đều , là Tiểu Thiều , cô chắc chắn lừa .”
Cán sự Ngô cảm thấy như còn hơn nhà phúc lợi nhiều, nhưng nhà chật chội nên ý định. một khác cùng văn phòng khác, xong liền hỏi: “Cô là mỗi nhà đều nhà bếp và nhà vệ sinh riêng?”
Lý Ái Hoa : “Anh nhầm , chính là mỗi nhà đều nhà bếp và nhà vệ sinh. Thôi, xếp hàng đây.”
Điều mà Lý Ái Hoa ngờ là, những lời cô với hai cán sự trong văn phòng nhanh ch.óng lan truyền ngoài. Buổi chiều một chị gái đến hỏi: “Kế toán Điền, nhà góp vốn xây dựng mỗi nhà đều nhà vệ sinh và nhà bếp, thật ?”
Điền Thiều kỳ quái hỏi: “Chị ai ?”
Chị gái chút thất vọng, : “Là cán sự Lý ở phòng nhân sự , cán sự Lý còn là cô cho chị , còn tưởng là thật.”
Điền Thiều : “Là thật, nhà góp vốn xây dựng quả thực nhà vệ sinh và nhà bếp riêng.”
Chị gái chuyện là thật liền lập tức nộp bốn trăm đồng, đặt một căn nhà bốn mươi mét vuông. Chỉ những nội trợ mới , nấu ăn ở hành lang và dùng nhà vệ sinh công cộng bất tiện đến mức nào.
Chuyện lan truyền ngoài, sáng hôm hơn mười đến nộp tiền đặt nhà. Và buổi chiều cùng ngày, sáu nhà của lãnh đạo cấp trung đến nộp tiền, họ đặt căn sáu mươi và tám mươi mét vuông.
Điền Thiều mỉm , xem nhà vệ sinh và nhà bếp riêng sức hấp dẫn lớn đối với các bà nội trợ.
Đến sáng ngày thứ tư, một đàn ông trung niên đến nộp tiền đặt nhà, một căn bốn mươi mét vuông. Điền Thiều tiếc nuối : “Căn ba mươi và bốn mươi mét vuông đều hết , bây giờ chỉ còn một căn sáu mươi và một căn tám mươi mét vuông.”
Hà Quốc Khánh buổi sáng xem bảng biểu kinh ngạc vô cùng, ngờ những xung quanh ngày thường luôn kêu nghèo, kết quả bây giờ một lấy là cả nắm to.
Đối phương nghi ngờ : “Cô là lừa chứ? Nhiều nhà như , hết nhanh thế?”
Điền Thiều đưa cho xem bảng đăng ký, : “Lãnh đạo ưu tiên chăm sóc các gia đình song công và công nhân viên lâu năm cảnh nhà ở khó khăn, những đây đều phù hợp yêu cầu. Nếu thể đặt căn sáu mươi mét vuông, nếu đủ tiền thể đợi tòa nhà thứ hai.”
Đối phương đủ ngân sách, phân vân một lúc : “Bốn trăm đồng phần lớn đều là vay, thật sự gom đủ tiền nữa. Kế toán Điền, cô xem tiền còn thiếu thể trừ lương của .”
Mấy ngày nay, Điền Thiều trả lời câu hỏi bao nhiêu : “Chuyện đây báo cáo với lãnh đạo , lãnh đạo đồng ý. Đồng chí , đợi tòa nhà thứ hai đến sớm hơn nhé.”
“Vậy bao lâu?”
Điền Thiều : “Tòa nhà tiền đủ sẽ khởi công, nếu thuận lợi thì tòa nhà thứ hai nửa cuối năm chắc sẽ khởi công.”
Người đàn ông trung niên phân vân lâu vẫn về. Sau , vô hối hận vì kiên trì.
Điền Thiều bóng lưng , một cái cúi đầu sắp xếp tài liệu bàn. Cô , mấy ngày nay những công nhân viên đến nộp tiền đặt nhà khác nhạo là đồ ngốc, rằng chờ một chút là nhà phúc lợi tốn tiền ở, cứ bỏ tiền xây nhà, căn nhà bỏ tiền mua quyền sở hữu còn của . Những cũng nghĩ xem, những căn nhà lớn đó cơ bản đều là lãnh đạo đặt, lẽ nào đầu óc lãnh đạo nhanh nhạy bằng các .