Chào mừng đến địa ngục của ta - Chương 93

Cập nhật lúc: 2026-03-18 08:50:06
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Chủ nhiệm lớp thấy giọng của Ngân Tô, nụ mặt dần biến mất, thể cảm nhận nhiệt độ đổi rõ ràng.

 

Ngân Tô bước trong trống giữa các chơi, phớt lờ sự oán giận của chủ nhiệm lớp, : “Thầy giáo em như gì? Em là một trong mười học sinh xuất sắc nhất của lớp, đồng phục với sách giáo khoa em cũng đủ. Thầy giáo bày vẻ mặt như đổi cho em ?”

 

“Em phiếu dự thi .”

 

Những chơi khác: “…”

 

thật kìa!!

 

“Vậy thì ? Làm gì quy định một học sinh phép hai phiếu dự thi . Hơn nữa em là để phòng ngừa t.a.i n.ạ.n ngoài ý thể xảy trong kỳ thi cuối kỳ, ? Chuẩn thêm một cái cũng sai?” Ngân Tô đặt sách trong tay chủ nhiệm lớp, ánh mắt lạnh lùng ông : “Mau đổi cho em , đừng nhảm nữa, là em đ.á.n.h thầy đấy.”

Meo

 

“…”

 

Chủ nhiệm lớp suýt chút nữa là nện sách mặt cô.

 

nhớ những gì xảy với đêm hôm đó, chủ nhiệm lớp chỉ thể nuốt cơn tức xuống. Dưới ánh mắt đe dọa của Ngân Tô, ông đành lấy một phiếu dự thi.

 

Khuôn mặt đang xị xuống của Ngân Tô lập tức tươi tỉnh hẳn lên: “ , thầy như mới là một giáo viên phẩm hạnh chứ.”

 

Giáo viên phẩm hạnh trút sự bực dọc của lên những chơi khác: “Nếu khi ngày Cuồng Hoan bắt đầu mà các em tìm thấy sách giáo khoa, thì sẽ thể đổi phiếu dự thi. nếu các em tham gia ngày Cuồng Hoan, lẽ sẽ cơ hội lấy phiếu dự thi.”

 

Ngân Tô bất thình lình thốt một câu: “Không cướp của thầy ?”

 

Chủ nhiệm lớp thấy Ngân Tô cũng hề tức giận mà ngược còn khẽ nhếch môi , giọng điệu như mong chờ: “Các em thể thử.”

 

Ngân Tô nhướng mày, vẻ như hành động ‘cướp’ sẽ dẫn tới một hậu quả nào đó.

 

Hậu quả thể khiến cho chủ nhiệm lớp bỏ qua những lời đe dọa của cô… Vậy thì chắc là nghiêm trọng.

 

Người nhà giàu Ngân Tô tay cầm hai tấm phiếu dự thi lắng mỉm : “Em là một học sinh ngoan tôn sư trọng đạo mà, em thể điều đó chứ.”

 

Sau đó cô lui ngoài, giao chiến trường cho những chơi còn .

 

Chủ nhiệm lớp ngoài nhưng trong bọn họ, thậm chí trong lời còn chút mê hoặc: “Các em theo lời đề nghị của lớp trưởng, trực tiếp cướp phiếu dự thi từ tay thầy ? Đây là cách đơn giản nhất, thể giúp các em an nhận phiếu dự thi ngày Cuồng Hoan.”

 

Lương Thiên Dậu và Trần Phong đều đang suy nghĩ, lên tiếng, những chơi còn thì nhỏ giọng thảo luận.

 

“Có nên động thủ ?”

 

“Cảm giác chủ nhiệm lớp đang mong chờ chúng cướp… cảm thấy chúng thể cướp .”

 

“Nhỡ cướp phiếu dự thi là loại thì ?”

 

đấy, thế khác gì lao phòng thi cướp bài thi ?”

 

Hai phút trôi qua, ai động thủ.

 

Chủ nhiệm lớp thất vọng : “Nếu trực tiếp lấy phiếu dự thi, thì các em nhanh lên . Các em vẫn còn thời gian đấy.”

 

“À đúng , thể tìm sách các em cần trong thư viện nha.”

 

“Thầy sẽ ở đây đợi các em cho đến khi ngày Cuồng Hoan bắt đầu.”

 

***

***

 

Ngân Tô bậc thềm của sân thể d.ụ.c, nghịch bảng tên trong tay.

 

Vu Uẩn từ xa cô, suy nghĩ hồi lâu mới tới, nhẹ giọng gọi một tiếng: “Tô tiểu thư.”

 

Ngân Tô đầu : “Không gọi chị ?”

 

Trên mặt Vu Uẩn đầy vết bầm dập xanh xanh tím tím rõ ràng, nhưng điều ảnh hưởng tới độ trai của thiếu niên. Cậu Ngân Tô như , ngượng ngùng, nhỏ giọng gọi một tiếng: “Chị.”

 

Ngân Tô: “…”

 

Ngân Tô thu hồi ánh mắt, bình tĩnh hỏi : “Cậu chuyện gì?”

 

Vu Uẩn siết c.h.ặ.t ngón tay, hít một , tựa như hạ quyết tâm: “Kỹ năng thiên phú của em là thể thấy tỷ lệ qua ải của chơi. Chị là tỷ lệ vượt ải cao nhất trong phó bản .”

 

“Đây là nguyên nhân lúc theo ?” Kỹ năng thiên phú đúng là như trăm hoa đua nở nha, loại nào cũng .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/chao-mung-den-dia-nguc-cua-ta/chuong-93.html.]

“Vâng…”

 

thực lực của vẻ yếu, cần thiết theo ?”

 

Vu Uẩn thể một lấy phiếu dự thi, chắc chắn đầu óc cũng ngốc, cho dù thể thấy tỷ lệ vượt ải thì cũng cần lập một đội với cô nhỉ?

 

“Lần tỷ lệ vượt ải kỳ quái, tất cả chơi đều đến một phần trăm. chỉ chị là cao tới chín mươi lăm phần trăm.”

 

Tỷ lệ vượt ải thấy ở phó bản chênh lệch quá nhiều, chỉ hai chơi tỷ lệ vượt ải thấp hơn một chút, nhưng cũng là ba mươi phần trăm.

 

sự chênh lệch cực lớn trong phó bản khiến Vu Uẩn cảm thấy sợ hãi.

 

Ngân Tô nghi ngờ gì về khả năng vượt ải của , cô thậm chí còn tò mò: “Còn bây giờ thì ? Tỷ lệ của vượt ải của những chơi khác tăng lên ?”

 

Vu Uẩn: “Kỹ năng của em chỉ thể dùng khi mới phó bản, mỗi phó bản chỉ thể sử dụng một .”

 

“…”

 

Đây là mua cổ phiếu ?

 

mấy cái loại vấn đề như xác suất … Chưa chắc chính xác.

 

“Vậy bây giờ cho gì đây?” Nếu với cô ngay từ đầu thì lẽ cô còn chút tò mò, sẽ cho rằng đang âm mưu gì đó.

 

Tuy nhiên, Ngân Tô cũng hiểu những thứ như kỹ năng thiên phú khi đủ sức mạnh thì nhất là nên giấu , đó là con át chủ bài bất ngờ thể cứu mạng .

 

Cô cũng sẽ tùy tiện cho khác thiên phú kỹ năng của là gì —— Ngay cả khi nó chỉ là một kỹ năng rác rưởi chẳng tác dụng gì mấy.

 

Vu Uẩn lắc đầu: “Em chỉ chị , em ác ý với chị.”

 

Đây là một phó bản t.ử vong, Vu Uẩn cảm thấy khả năng thể vượt qua phó bản cao.

 

Nên nghĩ cuối cùng vẫn nên giải thích một chút với Ngân Tô.

 

Mặc dù chỉ để ý…

 

Ngân Tô gật đầu: “Ừm, hiểu .”

 

Từ đầu đến cuối, Ngân Tô từng cảm thấy ác ý của Vu Uẩn, cô chỉ mục đích cụ thể của là gì, còn cứ theo cô như một cái đuôi nhỏ, là phiền.

 

“… Vậy em đây.” Vu Uẩn xoay chuẩn rời , dừng một chút, dường như chút rối rắm, cuối cùng vẫn : “ mà em thích chị.”

 

“Thích?”

 

“Vâng, trông chị .” Vu Uẩn ngượng ngùng với Ngân Tô đó rời ngoảnh .

 

Ngân Tô bóng lưng , một lúc mới cúi đầu xuống tiếp tục nghịch bảng tên tay .

 

***

***

 

[20:07]

 

Thư viện.

 

Trong phòng thư viện u ám, một bóng đen di chuyển giá sách, giống như một con ch.ó săn đang tìm con mồi, bỏ sót bất kỳ chỗ nào của giá sách.

 

Thôi Na trốn ở nơi sâu nhất trong giá sách, cho dù sợ đến mức run rẩy cũng dám phát bất kỳ tiếng động nào. Cô bóng đen bên ngoài giá sách càng lúc càng đến gần, tay chân lạnh toát vì sợ hãi tột độ, cả như mất cảm giác.

 

chằm chằm bóng đen đang di chuyển, nó đến gần, cuối cùng dừng ở một nơi cách cô xa.

 

Tại di chuyển tiếp?

 

Nó đang cái gì?

 

“Hì hì hì… Học , tìm nè!”

 

Một tiếng đột nhiên vang lên đỉnh đầu khiến Thôi Na giật ngẩng đầu lên, đó cô nhanh ch.óng chạm mặt với bóng đen .

 

“A!”

 

Mặc dù Thôi Na vô cùng sợ hãi nhưng vẫn lấy hết can đảm dậy bằng cả tay và chân, dùng hết sức lao khỏi góc tường. Ai ngờ chạy bao xa đụng một ở chỗ rẽ.

 

 

Loading...