Chào mừng đến địa ngục của ta - Chương 89

Cập nhật lúc: 2026-03-18 08:50:02
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Trong nháy mắt khi giáo viên “Cuộc thi chính thức bắt đầu”, tất cả các bạn học dường như xé rách lớp ngụy trang cuối cùng, lao về phía cô tựa như ác quỷ.

 

Nếu từ trần nhà sẽ thấy một cảnh tượng k.h.ủ.n.g b.ố, nữ sinh ở chính giữa một đám vây quanh.

 

***

***

 

“Tí tách.”

 

“Tí tách.”

 

Trong ký túc xá yên tĩnh, tiếng giọt nước nhỏ xuống rõ ràng như đang ở ngay bên tai.

 

Trái tim Tống A Manh đập như sấm, cơ thể cứng đờ giường dám nhúc nhích, chiếc chăn đắp cũng thể ngăn nổi sự lạnh lẽo ở khắp nơi trong ký túc xá.

 

Ngân Tô ở trong ký túc xá, hai con quái vật sẽ an phận, mới đầu chỉ thử thăm dò, quấy rối cô . Có thể là do Ngân Tô mãi trở về nên bọn nó bắt đầu chịu yên.

 

Con quái vật tóc dài bò qua bò khắp nơi giường cô , học tỷ cũng ở đầu giường chằm chằm.

 

Tống A Manh che đầu co ro trong chăn, mang tâm thái mắt thấy thì sợ. Bây giờ cô hệt như một con dê con đang chờ thịt, bất kỳ một con quái vật nào bên ngoài cũng thể lấy mạng cô .

 

Sột soạt sột soạt…

 

Mắt cá chân Tống A Manh chợt lạnh toát, cô lập tức co trong chăn, nhưng động đậy thấy gì đó đúng.

 

Có cái gì đó đang quấn lấy mắt cá chân của cô !

 

A!

 

Là đống tóc !!!

 

Cảm giác lạnh như băng mắt cá chân càng ngày càng nhiều, chúng quấn quanh chân cô, bò dọc lên theo bắp chân…

 

Tống A Manh dọa đến mức tạm thời mất năng lực hành động, quên cả giãy giụa, đợi đến lúc cô kịp phản ứng thì đống tóc quấn đến eo cô .

 

Sự sợ hãi dâng lên như thủy triều, Tống A Manh nhân lúc tay vẫn còn hoạt động , run rẩy lấy một món đạo cụ, định sử dụng thì đột nhiên đống tóc quấn quanh eo cô nhanh ch.óng rút , một chút cảm giác lạnh buốt mắt cá chân cũng còn.

 

“???”

 

Một giây , Tống A Manh thấy tiếng động truyền đến từ ban công bên .

 

Tô Thiện về!

 

Tống A Manh vén chăn lên, quả nhiên thấy Ngân Tô từ ban công.

 

“Cô vẫn ngủ ?” Ngân Tô ngoài ý đối diện với tầm mắt của Tống A Manh, cảm thấy kỳ quái.

 

Tống A Manh: “…”

 

cũng ngủ lắm đấy!

 

“Cô… thế?” Tống A Manh ngửi thấy mùi m.á.u tanh, cô phát hiện Ngân Tô hình như vết m.á.u. Trời tối như mà cô còn , chứng tỏ Ngân Tô dính ít m.á.u.

 

Ngân Tô trong ký túc xá, đóng cửa ban công , tự rót cho một ly nước sạch, uống cạn một mới : “Gặp một giáo viên nhiệt tình.”

 

“…”

 

Đêm hôm khuya khoắt thế thì lấy giáo viên nhiệt tình chứ?

 

“Vậy… Sau đó thì ?”

 

đưa ông gặp một bạn cực kì nhiệt tình, hiếu khách của .” Ngân Tô nghĩ đến cái gì đó, đột nhiên rộ lên: “Đều nhiệt tình như , nhất định thể trở thành bạn .”

 

“…”

 

Ngân Tô cởi áo khoác dính m.á.u là m.á.u ném lên bàn. Tống A Manh thấy cô lôi từ trong quần áo một tấm thẻ to bằng thẻ học sinh.

 

Còn kịp thấy rõ đó là cái gì, Tống A Manh thấy Ngân Tô hỏi : “Sao cô còn ngủ?”

 

Tống A Manh cho rằng đó là thẻ học sinh của Ngân Tô, cộng thêm việc đáng sợ nên cũng nghĩ nhiều, vô thức về phía ấm đun nước bàn dài, ấp úng mở miệng: “Bọn nó…”

 

Ngân Tô hiểu : “Bắt nạt cô ?”

 

Tống A Manh suýt chút nữa thì rơi nước mắt, nhưng cuối cùng cô vẫn nhịn , điều giọng nghẹn ngào: “ suýt nữa thì cho rằng c.h.ế.t chắc .”

 

Hầu hết thời điểm Tống A Manh đều lý trí, thế mà bây giờ giọng cô mang theo chút nghẹn ngào như , Ngân Tô cảm thấy cô thật sự dọa sợ .

 

“Lần ngoài sẽ mang theo bọn nó.” Dù cũng là thú cưng nuôi, Ngân Tô vẫn tự giác của chủ nhân, cô xoay bắt hai con quái tới xin .

 

Tống A Manh đống tóc bò loạn khắp nơi mặt đất cùng với ánh mắt thù hận tột cùng của học tỷ: “…”

 

“Không! Không cần!” Tống A Manh sợ tới mức trùm chăn lên đầu: “ , cần xin !!”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/chao-mung-den-dia-nguc-cua-ta/chuong-89.html.]

Ngân Tô lườm hai con quái vật: “Nhìn xem, bọn mi dọa sợ bạn cùng phòng kìa, hiểu chuyện chút nào thế?”

 

Ngân Tô mang học tỷ cùng với con quái tóc dài hiểu chuyện phòng vệ sinh dạy bảo, thế là ngày hôm Tống A Manh hưởng thụ cảm giác cơm bưng nước rót tận miệng.

 

Tống A Manh run rẩy nhận lấy áo khoác đống tóc quấn tới, cẩn thận nhận bữa sáng trong tay học tỷ.

 

còn thể sống sót qua đêm nay ?

 

Ngân Tô giống như một chủ nhiệm giáo d.ụ.c, ở bên cạnh chỉ dạy: “Bạn cùng phòng cần đoàn kết yêu thương , như nữa.”

 

Tống A Manh: “…”

 

Tóc quái: “…”

 

Đàn chị: “…”

 

“Nhớ quét dọn ký túc xá cho sạch sẽ, nếu như phát hiện…” Ngân Tô khi còn quên đe dọa hai con quái vật: “Ta thoải mái thì bọn mi cũng đừng mong sống , nếu ở chung một ký túc xá thì chúng nạn cùng chịu.”

 

Ngân Tô , cửa ký túc xá liền đóng .

 

Quái vật tóc dài cùng với học tỷ liếc , về căn phòng ký túc xá Ngân Tô bày bừa , bọn nó đều chung một tâm trạng hủy diệt tất cả.

 

Quái vật tóc dài tiếng động đặt câu hỏi: Có quét dọn ?

 

Học tỷ trợn mắt: Nếu thì ? Đánh cô ?

 

Quái vật tóc dài: …

 

Quái vật tóc dài căm phẫn, tình nguyện duỗi tóc , một nhánh cầm chổi, một nhánh bắt đầu dọn dẹp đống đồ vương vãi mặt đất, một nhánh cầm giẻ lau sạch những vết m.á.u dính nền nhà do bộ đồ Ngân Tô mặc tối qua dây .

 

lấy lắm m.á.u !!

 

Khó lau quá!!

 

***

***

 

nàng quái ốc, Ngân Tô cần quan tâm tới vấn đề vệ sinh của ký túc xá nữa, tâm trạng vô cùng bước lớp.

 

Có điều…

 

Không khí trong lớp hình như lắm.

 

Ngân Tô nhướng mày, khuấy động bầu khí: “Sáng sớm trời như , trông vẻ buồn thế?”

 

Thôi Na ủ rũ trả lời Ngân Tô: “Sách giáo khoa… Không thấy sách giáo khoa nữa.”

 

Nghe Thôi Na , Tống A Manh đằng Ngân Tô cũng theo bản năng lục sách trong cặp.

 

Tổng cộng chỉ vài quyển sách, thiếu liếc mắt một cái là .

 

Sắc mặt Tống A Manh lập tức trở nên khó coi, nhanh ch.óng kiểm tra xem quyển sách nào thiếu: “ cũng thiếu mất một quyển sách tiếng Anh.”

 

Lúc trong đám chơi, vẻ mặt của Trương Chí Văn thả lỏng nhất. Dù ai cũng mất sách, thế thì đây còn là rắc rối của một nữa .

 

“Chúng lúc nào cũng mang sách theo bên cạnh, thể mất ?”

 

Lương Thiên Dậu mất hai đồng đội, hai ngày nay hôm nào trông cũng vô cùng u ám nhưng đầu óc vẫn còn, nhanh ch.óng nghĩ nguyên nhân: “Chắc là tối hôm qua, khi quản lý ký túc xá kiểm tra vệ sinh.”

 

Bọn họ đều rời khỏi ký túc xá.

 

Vốn dĩ việc đột nhiên kiểm tra vệ sinh ngoài dự đoán của bọn họ, mà lúc quản lý ký túc xá còn chằm chằm bọn họ quét dọn cầu thang.

 

lẽ đây nguyên nhân mất sách duy nhất.

 

Bởi vì Lương Thiên Dậu nhớ rõ lúc mang theo cặp sách nhưng sách của vẫn biến mất.

 

Tống A Manh cũng nhớ rõ lúc rời ký túc xá cô cố ý kiểm tra , tất cả sách vẫn còn.

 

Có lẽ là thời gian từ ký túc xá đến phòng học.

 

Tống A Manh đột nhiên nhớ tới lúc từ ký túc xá , khi xuống tầng mấy NPC học sinh chung với hấp tấp chạy từ tầng lên, còn đụng trúng cô .

 

cũng chỉ vài giây…

 

Meo

“Chúng mỗi mất một môn khác …”

 

“Đây là ép chúng tới thư viện ?”

 

“Mất sách ngoại trừ giáo viên bộ môn phạt thì còn hậu quả nghiêm trọng nào khác ?”

 

Trương Chí Văn là đầu tiên mất sách, nhưng chỉ giáo viên bộ môn phạt quét dọn phòng vệ sinh, hiện tại vẫn còn sống sót.

 

 

Loading...