Chào mừng đến địa ngục của ta - Chương 88
Cập nhật lúc: 2026-03-18 08:50:01
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bởi vì một quy tắc là【Luôn giữ cho ký túc xá thật sạch sẽ】nên câu cửa miệng của quản lý ký túc xá luôn là quét dọn ký túc xá sạch sẽ. Vậy nên chỉ Ngân Tô mà ngay cả những chơi khác cũng đều chú ý đến chuyện vệ sinh ký túc xá.
Cho nên mấy ngày nay quy tắc mới kích hoạt điều kiện t.ử vong.
Ngay cả Mã Hâm c.h.ế.t trong ký túc xá, khiến cho cả căn phòng là m.á.u thì Trần Phong cũng chỉ quản lý ký túc phạt quét dọn cầu thang.
Trần Phong rằng việc khác việc quét dọn phòng vệ sinh là mấy, đều quá nguy hiểm, chỉ điều sẽ khiến cơ thể ô nhiễm nặng hơn.
Quản lý ký túc xá kiểm tra một phen, phát hiện vấn đề gì nghiêm trọng nên chỉ thể soi mói chỉ ấm đun nước bàn dài: “Tại để nó ở đây?”
Ngân Tô mở miệng là học ngậm miệng cũng là học: “Thưa cô, em học tập mệt mỏi sẽ uống nước nên tất nhiên để ở chỗ thì em mới thể dễ dàng lấy nước uống bất cứ lúc nào, như cũng là nâng cao hiệu suất học tập của em đấy ạ!”
Quản lý ký túc xá lọn tóc bên ấm đun nước: “…”
“Em thích uống dưỡng sinh.” Ngân Tô mặt đổi sắc ném lọn tóc trong ấm nước, “Cái tác dụng nâng cao thành tích của em.”
Vẻ mặt của quản lý ký túc xá quái lạ nhưng cuối cùng vẫn dời sự chú ý, về phía phòng vệ sinh.
Quản lý ký túc xá mới , chỉ trong chốc lát truyền một giọng đầy vẻ bất mãn: “Đây là cái gì? Mới mấy ngày tới kiểm tra là bắt đầu lười biếng chịu dọn dẹp đàng hoàng!”
Ngân Tô tới cửa : “Cái gì ạ?”
Quản lý ký túc xá chỉ cống thoát nước trong phòng tắm: “Nhiều tóc như mà các em đều đường dọn ? Không bẩn là gì !!!”
Quản lý ký túc xá đột nhiên phát bệnh sạch sẽ, bắt đầu liên tục quát tháo, gọi cả Tống A Manh , đốc thúc bọn họ quét dọn sạch sẽ.
Ngân Tô trong phòng vệ sinh nhỏ hẹp nghĩ, là hiến tế luôn quản lý ký túc xá cho .
Cô còn kịp hành động thì Tống A Manh dọn xong đống tóc, chữa khỏi bệnh thích sạch sẽ của quản lý ký túc xá.
Quản lý ký túc xá phòng vệ sinh sạch sẽ, nặng nề hừ khẽ một tiếng bắt đầu chấm điểm: “Phòng vệ sinh ký túc xá đạt tiêu chuẩn, các em quét cầu thang .”
“Bây giờ ạ?”
Quản lý ký túc xá rõ ý : “Không lẽ các em còn đợi đến rạng sáng mới ?”
“…”
Ngân Tô cảm thấy quản lý ký túc xá sắp nghẹn hỏng , nhưng cô cũng chẳng quan tâm cho lắm. Thế nên cô vẫn rời khỏi ký túc xá ánh chăm chú của quản lý ký túc xá.
…
…
Không chỉ mỗi ký túc xá nữ kiểm tra mà ngay cả ký túc xá nam cũng quản lý ký túc xá tập kích kiểm tra vệ sinh.
Mặc dù giữ gìn vệ sinh sạch sẽ nhưng quản lý ký túc xá vẫn bới lông tìm vết, phạt bọn họ quét dọn cầu thang.
Đèn chỗ cầu thang khá tối, mờ mờ u ám khiến cảm thấy vô cùng âm u. giống như Trần Phong , việc khác việc quét dọn nhà vệ sinh là bao, chỉ cần để ý tới những thứ đột nhiên xuất hiện thì sẽ xảy chuyện gì ngoài ý .
…
…
Quét dọn ở cầu thang xong xảy chuyện gì , quản lý ký túc xá gõ cửa thấy trong phòng Ngân Tô đủ bốn thì cam lòng trừng mắt cô một cái mới bỏ .
những phòng khác đủ bốn trong ký túc xá đều sẽ gặp một chút nguy hiểm nhưng cũng là nguy hiểm chí mạng.
Đối với những chơi trải qua sóng to gió lớn thì họ thể giải quyết .
Ngân Tô đợi tới hơn 12 giờ mới rời khỏi ký túc xá, cô xem thử rốt cuộc cái chỗ màu đỏ là cái gì. Đáng tiếc là dạo quanh sân trường một vòng cũng chỉ gặp một giáo viên mời cô thi.
Tối nay Ngân Tô gặp chuyện gì hết, thế là cô ngoan ngoãn theo giáo viên .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/chao-mung-den-dia-nguc-cua-ta/chuong-88.html.]
Giáo viên dẫn đường, đưa cô đến tòa nhà dạy học cũ mà đó cô tới. Tòa nhà dạy học cũ nát, bám đầy tro bụi và mạng nhện, ánh trăng xuyên qua những phòng học cũ nát, phủ lên bàn ghế một lớp vết tích của thời gian.
“Thưa thầy, điều kiện của kỳ thi hình như lắm thì ?” Ngân Tô bắt đầu khó: “Học sinh giỏi yêu cầu cao đối với điều kiện thi cử.”
Giáo viên ở phía đầu 180°, trong dãy hành lang tối đen nhoẻn miệng : “Lớp học sạch sẽ, em yên tâm.”
“Tốt nhất là như .” Ngân Tô đưa tay xoay đầu ông 180° trở về vị trí ban đầu: “Xin thầy dẫn đường cẩn thận, cần thể hiện sự mềm dẻo của cái cổ, trông đáng sợ lắm.”
Giáo viên: “…”
Giáo viên nghĩ đến chuyện kế tiếp, so đo với cô, dẫn cô tiếp tục về phía .
Đi xuyên qua dãy hành lang, cuối cùng giáo viên dừng cửa phòng học cuối hành lang, Ngân Tô lên biển lớp gắn cửa phòng học.
Tấm biển lớp rỉ sắt dính đầy những vết m.á.u sẫm màu, ba chữ 444 cũng gỉ mất một phần.
“Kẽo kẹt —”
Cánh cửa lớp rỉ sét đẩy , âm thanh khó vang vọng khắp hành lang yên tĩnh.
“Em học sinh .” Giáo viên đưa tay hiệu, ý bảo Ngân Tô : “Kỳ thi sắp bắt đầu , mau thôi. Bỏ lỡ kỳ thi sẽ nữa .”
Ngân Tô bên trong phòng học. Từ bên ngoài chỉ thấy một phòng học tối đen như mực nhưng lúc sạch sẽ sáng sủa giống như một phòng học chân chính.
Trong phòng học còn các học sinh đang , mặt lộ vẻ mong chờ.
Ngân Tô thu tầm mắt, cố ý hỏi: “Tại ?”
Trên mặt giáo viên lộ một nụ quái dị, giọng xa xăm nặng nề: “Bởi vì ngày mai chính là ngày Cuồng Hoan .”
“Ồ.” Dường như Ngân Tô chấp nhận cách giải thích nhưng vẫn yên tâm xác nhận với giáo viên: “Thi xong em thực sự thể trực tiếp tham gia kỳ thi cuối kỳ đúng ạ?”
Giáo viên quả quyết trả lời: “Đương nhiên, giáo viên thể lừa gạt học sinh ?”
Ngân Tô rộ lên: “Cũng đúng, giáo viên phẩm hạnh thì mới thể trở thành một giáo viên .”
Giáo viên: “…”
Ngân Tô một cái với giáo viên, đó phòng học.
Meo
Trong nháy mắt khi cô xoay , sắc mặt giáo viên lập tức trở nên u ám, theo cô phòng học. Tiếng đóng cửa kẽo kẹt kéo dài, những học sinh trong lớp học hứng thú gì với bạn học sinh mới mà chỉ mong chờ giáo viên.
Giáo viên lưng cô : “Bên còn một chỗ trống, em mau qua đó xuống , thầy sẽ phát bài thi ngay bây giờ.”
Ngân Tô bình tĩnh ngang qua hơn nửa học sinh trong phòng học, đến vị trí trống duy nhất — , là vị trí trung tâm.
Học sinh ưu tú xứng đáng vị trí trung tâm.
Giáo viên thấy Ngân Tô thực sự xuống, nụ mặt càng sâu: “Bây giờ chúng sẽ bắt đầu kỳ thi, thầy mong thể thấy các em trong kỳ thi cuối kỳ.”
Giáo viên nhảm nhiều, nửa ngày mới : “Như , bài thi buổi tối hôm nay…”
Ngân Tô còn đang mải bàn học, là học sinh nào tiện tay vẽ hình be bé thì đột nhiên cô cảm giác ít ánh mắt đang .
Cô ngẩng đầu lên liền đối diện với ánh mắt u ám của giáo viên, các bạn học xung quanh cũng bắt đầu cô. Sự chờ mong trong những ánh mắt đồng loạt tới đang dần biến thành ác ý dữ tợn và điên cuồng, giống như cô là một loại bánh trái thơm ngon …
Ngân Tô bình tĩnh : “Nhìn cái gì? Trên mặt hoa ?”
Giáo viên bục giảng mấp máy miệng: “Đêm nay, bài thi của chúng chính là học sinh ở bàn học 18, hiện tại, kỳ thi chính thức bắt đầu.”
Ngân Tô xung quanh xem bàn của , hiểu rõ lắm.
Lấy cô bài thi, cô đồng ý ?