Chào mừng đến địa ngục của ta - Chương 71

Cập nhật lúc: 2026-03-16 10:25:24
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tuy cô gái tóc b.úi cảm thấy sợ hãi nhưng cô vẫn cố gắng lấy hết can đảm cùng trong hội trường. Dù phía sẽ nguy hiểm nhưng nếu ở một càng cảm thấy sợ hơn.

 

Bọn họ tiến hội trường mà gặp chút trở ngại nào, cô gái b.úi tóc cũng theo đội ngũ trong hội trường.

 

Meo

Trước đó hội trường khóa nên bọn họ nghĩ rằng bên trong sẽ sẵn ghế , lẽ còn thể thấy ghế màu đỏ.

 

hiện tại hội trường trống rỗng, thấy ghế nào cả, tất cả học sinh đều đang .

 

Trong hội trường cũng phân lớp, các học sinh thấy ở vị trí trống thì ở đó. Hàng chật kín , chơi chỉ thể phía .

 

Đằng một sân khấu, sân khấu lúc bật đèn, tối đen như mực.

 

“Reng ——”

 

Tiếng chuông vang lên.

 

Hội trường đang xôn xao bàn tán bỗng yên lặng tiếng động.

 

Khi ánh đèn sân khấu sáng lên cũng là lúc những bóng đèn còn lượt tắt , tất cả học sinh chìm trong bóng tối.

 

Chủ nhiệm giáo d.ụ.c, chỉ xuất hiện lúc mới phó bản, từ hậu trường bước lên sân khấu, “Xin chào tất cả các em học sinh mến, hôm nay đến ngày đại hội tuyên truyền học tập tổ chức mỗi năm một …”

 

Chủ nhiệm giáo d.ụ.c sử dụng micro nhưng kỳ lạ là giọng của bà vẫn vang vọng khắp hội trường.

 

Phần mở đầu của chủ nhiệm giáo d.ụ.c chính thức và thông tin nào đáng chú ý.

 

Ngân Tô kiểm tra xung quanh đảm bảo rằng bất kỳ giáo viên nào và cũng ai chú ý đến hành động của học sinh bên , cô nhân lúc tối lửa tắt đèn lùi đến gần tường về phía hậu trường.

 

“… tin rằng các em cố gắng hết sức, nỗ lực hết để chuẩn cho kỳ thi cuối kỳ , chúc các em đạt thành tích xuất sắc, đem vinh quang cho nhà trường.”

 

“Các em tự tin ?”

 

Tất cả học sinh đồng loạt giơ cao tay và hô to: “Có!”

 

Chủ nhiệm giáo d.ụ.c cảm thấy lòng với tinh thần học tập hết của học sinh, “Thấy các em tự tin như , vui. Được , sẽ nhiều lời nữa. Tiếp theo đây xin mời học sinh xuất sắc nhất năm, đại diện lên phát biểu. Hiện tại xin mời em học sinh xuất sắc đầu tiên —— Em Trương Tề Ngạn, các em học sinh bên hãy cho bạn một tràng pháo tay.”

 

Ngay lập tức, tiếng vỗ tay nhiệt liệt vang vọng khắp cả hội trường.

 

Chủ nhiệm giáo d.ụ.c lùi chỗ tối, một học sinh nam từ hậu trường bước lên sân khấu, “Xin chào các bạn học sinh, tên là Trương Tề Ngạn, học sinh lớp 4003. Hôm nay, vinh dự khi lên đây phát biểu với tư cách là một đại diện học sinh ưu tú.”

 

“Anh Lương, thấy Tô Thiện .”

 

Xung quanh quá tối, khắp nơi đều là học sinh, ban đầu Tô Thiện cách họ khá xa , thêm khi những học sinh vỗ tay xong, thoáng cái thấy .

 

Lương Thiên Dậu về chỗ Ngân Tô lúc nãy, bốn phía xung quanh.

 

hiện tại xung quanh hội trường , ánh sáng mờ ảo, thể thấy rõ gì hết.

 

 

Ngân Tô thuận lợi tiến trong hậu trường, đám bạn của cô mặt ở đây . Vừa thấy cô đến, họ liền hưng phấn vẫy tay gọi cô: “Ở đây, đây , đây .”

 

Thật đằng sân khấu cũng ít học sinh đang ở đây nhưng ai cũng việc , qua vẻ khá là bận rộn.

 

thấy ngay góc tường mấy cây hương lớn, loại chỉ ở trong chùa miếu .

 

Ngân Tô cảm thấy kì lạ thu hồi ánh mắt, hỏi đám bạn: “Hứa Đỉnh Đỉnh đang ở ?”

 

“Đang trong phòng nghỉ ngơi hậu trường, bên trong còn mấy học sinh khác nữa…” Người bạn 1 lo lắng : “Hứa Đỉnh Đỉnh khó lừa, tên đó thấy hứng thú với gì hết, chúng thể lừa khỏi phòng nghỉ .”

 

Ngân Tô bọn họ đang buồn phiền vì điều gì, thuận miệng : “Vậy là trói hết bọn họ ?”

 

Đám bạn: “!!!”

 

Người bạn 1: “Ý kiến !”

 

Người bạn 2: “Vẫn là Tô Thiện thông minh nhất! Hì hì hì, trói hết , trói hết bọn họ .”

 

Người bạn 3: “ tìm cái hòm, bỏ bọn họ trong đó. Chờ đến khi lễ tế nhân hương của Đại hội tuyên truyền học tập kết thúc, chúng thể rời . Nhân lúc đang ở đằng xem lễ, chúng sẽ tranh thủ chuyển bọn họ ngoài, đưa đến tòa dạy học cũ… Đến lúc đó chúng thể gì thì .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/chao-mung-den-dia-nguc-cua-ta/chuong-71.html.]

 

Tế nhân hương? Hương?

 

Ngân Tô mấy cây hương to đùng trong góc tường.

 

Cái từ lễ tế nhân hương thấy từ gì ho

 

Ngân Tô cẩn thận hỏi, những vấn đề đám NPC đều hết, một khi chơi hỏi sẽ khiến bọn họ hoài nghi đuổi cô khỏi nhóm trò chuyện.

 

Ngân Tô tạm thời mất bạn nên cô giả bộ thấy gì hết, bình tĩnh với bạn 3 với vai trò cung cấp công cụ gây án, “Đi thôi, chúng trói .”

 

Bạn 3 khi tán thành liền vui vẻ tìm hòm.

 

***

 

Ngân Tô trói mấy đứa NPC học sinh tốn chút sức lực nào, cô cùng nhốt những học sinh xuất sắc đó trong hòm, di chuyển đến góc phòng.

 

“Được , chúng trở về thôi. bỏ lỡ lễ tế nhân hương!”

 

, đúng , thể bỏ lỡ , chúng mau trở về thôi.”

 

“Đi thôi!”

 

Đám bạn kéo Ngân Tô cùng trở về hội trường.

 

Bầu khí trong hội trường chút kỳ quái, ánh đèn sân khấu còn ai nhưng tất cả vẫn đang chờ học sinh xuất sắc kế tiếp lên phát biểu.

 

Ngân Tô trở về đúng lúc thấy học sinh chạy từ khán đài tối om về phía chủ nhiệm giáo d.ụ.c, thầm với chủ nhiệm giáo d.ụ.c điều gì đó.

 

Chủ nhiệm giáo d.ụ.c nhanh ch.óng bước lên ánh đèn sân khấu, “Phần phát biểu của đại diện học sinh xuất sắc đến đây là kết thúc, tiếp theo sẽ là lễ tế nhân hương…”

 

Hiển nhiên, cũng thực sự đại diện học sinh xuất sắc phát biểu, chủ nhiệm giáo d.ụ.c tuyên bố kết thúc, đều trở nên vô cùng hào hứng.

 

Lễ tế nhân hương trong miệng chủ nhiệm giáo d.ụ.c và lễ tế nhân hương theo lời học sinh rõ ràng là một.

 

Đèn treo trần bắt đầu nhấp nháy, một vài chùm sáng đảo qua đảo giữa các học sinh giống như đang chọn phù hợp.

 

Giọng của chủ nhiệm giáo d.ụ.c truyền từ phía xuống: “Chúng hãy xem năm nay sẽ những bạn học sinh nào may mắn chọn nhé.”

 

Các chùm tia sáng đồng thời dừng , những học sinh chiếu sáng ngay lập tức cô lập.

 

Đứng bên cạnh Ngân Tô một , là một học sinh nam khá gầy yếu, chỉ mặc áo sơ mi, mặc áo khoác đồng phục.

 

“Không… Không…” Học sinh nam lắc đầu lùi nhưng đằng là những học sinh khác, bọn họ tạo thành một bức tường kín mít khiến học sinh nam lùi .

 

Trong hội trường tối đen như mực, những học sinh ánh sáng các học sinh khác bao vây, dù chạy cũng thể thoát . Bọn họ ai cũng lo lắng, sợ hãi.

 

Trong đó cả cô gái b.úi tóc .

 

“Cứu… Cứu với.” Cô gái tóc b.úi cầu cứu những chơi khác đang bên ngoài bức tường , “Xin hãy cứu với, c.h.ế.t…”

 

c.h.ế.t.

 

thực sự c.h.ế.t.

 

một ai đáp .

 

Ngay cả nhóm Lương Thiên Dậu cũng chỉ thờ ơ .

 

Tống A Manh cảm thấy nỡ, nhưng cũng mặt hỗ trợ, chỉ đành mặt , . Cô đang nghĩ nếu bản cũng như thì liệu cũng ai cứu cô .

 

khi nghĩ , cô cảm thấy đây cũng là chuyện bình thường.

 

Tuy tất cả đều là chơi mới trong phó bản , thấy sự tàn khốc của trò chơi, họ vẫn còn lòng lương thiện, nhưng đó họ vẫn sẽ phản bội lẫn để sinh tồn trong đủ các loại bẫy rập của trò chơi.

 

“Cứu… Cứu với! Lớp trưởng, cứu với.” Cô gái tóc b.úi đang cầu cứu ai thì bỗng nhiên thấy Ngân Tô. Cô gần ánh đèn, gần đến mức thể thấy rõ cả nét mặt.

 

“Rất xin , cứu .” Ngân Tô phớt lờ lời cầu cứu của cô gái mà ngược , cô bình tĩnh với cô : “Đừng sợ, đằng nào cũng sẽ c.h.ế.t, chỉ là c.h.ế.t sớm c.h.ế.t muộn thôi.”

 

 

Loading...