Chào mừng đến địa ngục của ta - Chương 57
Cập nhật lúc: 2026-03-16 09:36:25
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Ồ.”
Ngân Tô đặt ấm nước lên bàn , nữ nhân viên văn phòng thấy lạ cô lấy cái ấm nước đó ở , ký túc xá của học sinh cấm dùng đồ điện ?
Cô nhân viên văn phòng quan sát Ngân Tô vài giây, do dự một lúc, cuối cùng vẫn tò mò hỏi: “Tại hôm nay cô g.i.ế.c tài xế ?”
Cô thực lực của tài xế xe buýt như thế nào, nhưng chơi bình thường sẽ tự dưng g.i.ế.c tài xế .
Mặc dù hành vi của cô kỳ quái nhưng rõ ràng vẫn còn lý trí, hề giống một điên.
Không lẽ cô phát hiện điều gì…
Tống A Manh đang nghĩ lý do, chợt cô gái tùy ý thoải mái trả lời một câu: “G.i.ế.c bừa thôi.”
“??”
“!!!”
Nữ nhân viên văn phòng rõ ràng sốc vì câu trả lời của cô.
Đây là lời chơi nên ?
Ý của cô chính là: Không lý do gì hết, thích g.i.ế.c thì g.i.ế.c hả?
Ký túc xá yên lặng một hồi lâu.
Cuối cùng nữ nhân viên văn phòng hít một , chuyển chủ đề: “Có lẽ chúng sẽ ở trong ký túc xá vài ngày, cũng nên trao đổi họ tên chứ nhỉ? là Tống A Manh.”
Ngân Tô thuận miệng bịa bừa một cái tên: “Tô Thiện.”
Có phó bản sẽ trực tiếp đưa tên của chơi, ví dụ như phó bản , tờ giấy y tá cầm, đơn kiểm tra, văn kiện hồ sơ, đó đều tên của bọn họ.
trong phó bản , thứ đại diện cho phận của bọn họ chỉ mã học sinh, như chẳng là đặt tên gì cũng .
Hai bên ăn ý, truy hỏi tên của đối phương tên thật .
Hai tùy tiện chuyện vài câu, đó trao đổi thêm gì nữa. Tống A Manh đến bàn học của cô lật xem thử, hẳn là tìm thử xem manh mối gì .
Ngân Tô mã học sinh dán chiếc giường còn .
【404406】
Ô! Đây là mã học sinh của lớp trưởng yêu của cô ?
Sắp đến mười hai giờ mà lớp trưởng vẫn trở về hả?
[Hãy đốc thúc bạn cùng phòng về ký túc xá đúng giờ.] Điều thứ ba trong nội quy ký túc xá. Nếu bạn cùng phòng về thì sẽ xảy chuyện gì?
Ngân Tô đầu về phía cửa ký túc xá, nếu thì… Khóa cửa nhỉ?
…
…
Tống A Manh thấy tiếng khóa cửa, đầu thấy Ngân Tô cạnh cửa. Cô theo bản năng một câu: “Vẫn còn về.”
Ngân Tô đầu , mặt lộ nụ cổ quái. Tim Tống A Manh đập mạnh một cái. Cô còn kịp phản ứng thì bên cạnh đột nhiên vang lên một tiếng thét ch.ói tai.
“A——”
Tiếng thét ch.ói tai phát từ trong nhà tắm.
Một giây , La Hân Xảo trùm khăn tắm chạy , nước mang theo hương sữa tắm tràn từ trong nhà tắm .
“Có ma… Có ma!!” Gương mặt La Hân Xảo trắng bệch, chỉ trong nhà tắm: “Trong đó ma!!”
“Có ma bình thường .” Ngân Tô thản nhiên , ảnh hưởng bởi cảm xúc sợ hãi của La Hân Xảo.
Tống A Manh bình tĩnh như Ngân Tô, cô cẩn thận trong nhà tắm.
trong phòng tắm chỉ nước, thấy rõ gì hết.
“Tinh…”
Tay nắm cửa ký túc xá khác vặn xuống từ bên ngoài nhưng mãi cửa vẫn đẩy .
Tay nắm cửa khôi phục nguyên trạng, bên ngoài ‘Tinh’ một tiếng, đang quẹt thẻ học sinh.
Tay nắm cửa vặn xuống.
Song, vẫn đẩy cửa .
“Tinh…”
“Tinh…”
Tiếng ‘Tinh tinh’ rõ ràng truyền khắp ký túc xá, tiếng tay nắm cửa vặn xuống càng lúc càng lớn.
Ánh mắt của Tống A Manh và La Hân Xảo đều tiếng động từ phía cửa thu hút, dường như họ tạm thời quên mất chuyện trong nhà vệ sinh.
Vẻ mặt La Hân Xảo càng khó coi hơn, hai chân khăn tắm quây run cầm cầm, e sợ : “Có… Có đang mở cửa?”
Sau một hồi vặn điên cuồng, tay nắm cửa đột nhiên yên tĩnh .
Meo
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/chao-mung-den-dia-nguc-cua-ta/chuong-57.html.]
“Cốc cốc ——”
Tiếng gõ cửa vang lên, đó là một giọng nữ khá quen.
“ về , phiền mở cửa giúp .”
“Là NPC còn ?” Tống A Manh cũng thấy giọng quen quen nhưng thể lập tức nghĩ là ai: “Không mở cửa ?”
“Trong ký túc xá chỉ ba chúng ?” Ngân Tô nghiêng đầu : “Có một thứ là ma trong ký túc xá, hai còn ngủ ?”
“…”
La Hân Xảo dọa sợ, đầu óc như bột nhão chẳng nghĩ gì, hiểu lúc cô cảm thấy Ngân Tô lý.
Tống A Manh bình tĩnh hơn La Hân Xảo nhiều, nhắc nhở Ngân Tô: “Điều thứ ba trong nội quy ký túc xá, lẽ bảo đảm tất cả đều ở trong ký túc xá, nếu thể sẽ xảy chuyện gì đó may.”
Ngân Tô: “Nếu nội quy chính xác, NPC bên ngoài chắc chắn sẽ cố ý xuất hiện. Dù thì cũng trải qua thôi, đúng lúc còn sớm, nhân dịp ngày đầu cứ thử xem sẽ chuyện gì may xảy .”
“…”
Làm gì chơi nào chủ động nhốt NPC ở ngoài như cô !!
Cô đang cái quái gì thế!!
“Cốc cốc ——”
Tiếng gõ cửa vẫn tiếp tục vang lên.
“Mở cửa, mau mở cửa cho .” Giọng bên ngoài bắt đầu trở nên vội vàng: “Mở cửa mau lên.”
Ngân Tô cạnh cửa động tĩnh gì, thậm chí khóe miệng còn nhếch lên.
La Hân Xảo đang đơ cuối cùng cũng phản ứng .
Cô nhốt NPC bên ngoài.
Mà trong nội quy ký túc xá một điều quy định rằng tất cả ở trong ký túc xá…
“Cô điên ?” La Hân Xảo mở cửa, “Bây giờ còn tới giờ, mau để cô , nhỡ kích hoạt điều kiện t.ử vong thì ? Cô c.h.ế.t nhưng thì !!”
Tay La Hân Xảo chạm cánh cửa, đèn trong ký túc xá ‘Tách’ một tiếng tắt .
Có tiếng chuông truyền từ tới, cảm giác mơ hồ xa xôi.
Ngoại trừ tiếng chuông, ký túc xá yên lặng tới mức tiếng kim rơi xuống đất cũng thể rõ, ngay cả một vài tạp âm bên ngoài cửa đó còn thấy lúc cũng biến mất.
Yên tĩnh ——
Một sự yên tĩnh quỷ dị.
Dường như bộ thế giới chỉ còn ba bọn họ.
Tay La Hân Xảo kéo , một giọng chứa đầy ý truyền đến: “Không kịp , đến giờ .”
Nghe cái giọng đầy ý hiểu khiến La Hân Xảo rùng hết cả , da gà da vịt nổi đầy .
Cô cảm nhận sự sợ hãi hệt như khi gặp quái vật .
Tống A Manh cũng khá hơn là bao, mãi một hồi lâu mới tìm giọng của : “Cô như thật sự vấn đề gì ?”
Ngân Tô: “Đương nhiên là vấn đề.”
“Thế cô còn như !” La Hân Xảo sụp đổ gào lên: “Cô cố ý đúng …”
“Có vấn đề thì giải quyết thôi, sợ cái gì?”
“…”
bọn họ sợ!!
…
…
Thế giới ngoài cánh cửa vô cùng yên tĩnh, thấy một chút tiếng động nào.
Trong ký túc xá cũng yên tĩnh, chỉ thể thấy tiếng hít thở của đối phương.
Lúc , bọn họ quen với bóng tối, La Hân Xảo trừng mắt Ngân Tô, khuôn mặt tràn đầy oán niệm. Đều là do cô…
Sao cô xui xẻo như chứ, chia cái phòng ký túc xá !!
Cô gái ngay từ đầu bất thường !!
La Hân Xảo sụp đổ, nhưng nghĩ tới chuyện Ngân Tô ngay khi bắt đầu g.i.ế.c tài xế xe buýt thì dám thốt lời trách móc cô, chỉ thể c.h.ử.i thầm trong lòng.
“Cốc cốc ——”
Trong bóng đêm yên tĩnh, tiếng gõ cửa rõ ràng như cây b.úa nện thẳng trái tim họ, cho linh hồn cũng run rẩy theo.
La Hân Xảo sợ hãi thiếu chút nữa hét ầm lên.
“Kiểm tra phòng, mở cửa.”
Tống A Manh hoảng sợ, bật thốt: “Không trong nội quy là kiểm tra thứ ba, thứ năm, thứ bảy ?”