Chào mừng đến địa ngục của ta - Chương 53

Cập nhật lúc: 2026-03-16 09:36:21
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Sau khi nhóm Lương Thiên Dậu xác định chỗ thì cũng chỉ còn 9 vị trí, xác suất chọn đúng tăng lên, lợi với 9 chơi còn .

 

còn đợi bọn họ chọn chỗ xong thì cửa của phòng học đột nhiên một giọng vang lên: “Các cô các còn đấy gì? Bây giờ là thời gian tự học, còn mau về chỗ !”

 

Trước cửa lớp một đàn ông trung niên đang , gương mặt vuông chữ điền, khóe miệng rũ xuống tạo cho khác một loại cảm giác u ám hung ác.

Meo

 

Không ai ông đó từ bao giờ.

 

Giáo viên kiểm tra!

 

Vu Uẩn phản ứng nhanh nhất, vốn cách Ngân Tô xa, mà bàn 32 bên cạnh cô còn trống nên luôn đó.

 

“Còn các cô các nữa, tự học đúng ?” Giáo viên kiểm tra chằm chằm những chơi vẫn chịu về chỗ , ánh mắt dần trở nên bất thiện.

 

Người chơi để mắt tới đều cảm thấy ớn lạnh một cách kỳ lạ, tiếng chuông cảnh báo kêu inh ỏi trong lòng chơi. Bọn họ chẳng thèm để ý gì nhiều nữa, vội vàng tìm chỗ trống xuống.

 

Giáo viên kiểm tra thấy bọn họ xuống, vẻ hung ác mặt dường như bớt đôi chút, cũng chẳng thèm để ý xem bọn họ đúng chỗ của , “Giờ tự học thì tập trung mà học cho , yên tại chỗ của , đừng lung tung.”

 

Cảnh cáo xong, giáo viên kiểm tra rời , đến phòng học tiếp theo.

 

Giáo viên kiểm tra , những chơi còn ngay lập tức về phía mấy đúng chỗ.

 

Trên mặt bàn mặt bọn họ cũng thẻ học sinh.

 

Vu Uẩn cầm thẻ học sinh lên, phát hiện mã học sinh đó giống thứ tự .

 

【Mã học sinh: 404438】

 

【Thứ tự trong lớp: 38】

 

Chỗ của là bàn 38, ngay đằng Ngân Tô.

 

Trong 9 chơi đó chỉ đúng hai may mắn, chọn bừa trúng vị trí của còn những chơi khác đều sai chỗ.

 

“Hình như sai chỗ hết… Còn thể lấy thể học sinh và tìm vị trí của .” Người mới trong nhóm Lương Thiên Dậu bên nhỏ giọng chuyện.

 

“Chắc chắn khâu vấn đề.” Thành viên nhóm F4 chơi mới một cái: “Trò chơi sẽ vô duyên vô cớ chuyện gì mà lý do .”

 

Nếu cần khâu thì trò chơi dán thẳng bảng thành tích của bọn họ hoặc trực tiếp phát cho bọn họ thẻ học sinh .

 

Huống chi đó lớp trưởng còn lừa cô gái mặc áo gió bàn 13. Nếu tác dụng thì tại lớp trưởng như ?

 

Rất nhiều dấu hiệu cho thấy sai chỗ chắc chắn vấn đề.

 

Nghe nhóm F4 như , những chơi mới còn vốn phát biểu ý kiến đều dám lên tiếng nữa.

 

Vẻ mặt những chơi sai chỗ cũng lắm, hỏi: “Làm bây giờ? Chúng thể đổi chỗ ?”

 

Một chơi kinh nghiệm nào đó trầm giọng : “Vừa nãy giáo viên kiểm tra , yên tại chỗ của , lung tung.”

 

Bọn họ chọn chỗ nên lẽ họ chỉ thể chỗ thôi.

 

Nếu đổi e rằng sẽ gặp nguy hiểm.

 

Tuy vẻ mặt của nhóm chơi kinh nghiệm lắm nhưng họ cũng gì khác, nhưng hai chơi mới còn thì dễ chấp nhận như .

 

“Làm bây giờ đây…”

 

“Biết thì chọn nhóm , ít nhất là sai chỗ. Chỉ Trần Phong là may mắn, chọn đúng chỗ, thế lời .”

 

Trần Phong chính là chơi mới hồi nãy ‘Tại chúng lời ’.

 

Anh mặc vest may khéo léo, cổ tay còn đeo một chiếc đồng hồ giá trị nhỏ. Có thể mơ hồ thấy một loại cảm giác áp bách và trầm của bề .

 

Rõ ràng trong thế giới thực, thuộc về loại chỉ tay lệnh.

 

thể chỉ tay lệnh trong thế giới thực chứng tỏ họ thông minh và năng lực. họ cũng sự tự phụ nhất định, sẽ dễ dàng giao vận mệnh của tay khác.

 

“Chúng … Có nên thử đổi chỗ ?”

 

khuyên mấy nhất là đừng bừa.” Trần Phong cảnh cáo bọn họ: “Hồi nãy chủ nhiệm giáo d.ụ.c với giáo viên kiểm tra nhắc là yên tại chỗ của , cho dù là trò chơi bình thường thì cũng nội dung NPC nhắc nhắc nhiều là nội dung quan trọng. Không ai bây giờ đổi chỗ sẽ xảy chuyện gì… Có thể sẽ c.h.ế.t.”

 

Chữ ‘C.h.ế.t’ giống như một lệnh cấm nào đó khiến hai chơi mới lập tức dám bừa.

 

trong lòng bọn họ đương nhiên vẫn sẽ chút oán niệm, cảm thấy Trần Phong an , chuyện đau eo.

 

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/chao-mung-den-dia-nguc-cua-ta/chuong-53.html.]

 

Hàng thứ hai đếm ngược từ lên.

 

Vu Uẩn ở bàn 32 đầu Ngân Tô. Cô thấy hứng thú với những chơi khác một chút nào, một cầm quyển sách Tiếng Anh chăm chú.

 

Vu Uẩn cũng chấp nhận nhanh. Nếu sai chỗ thì bây giờ hối hận cũng vô dụng, chỉ thể đợi nội dung cốt truyện tiếp theo xảy thôi.

 

Thỉnh thoảng liếc Ngân Tô một cái.

 

Còn Ngân Tô thì cứ như đám đại quân NPC học sinh nhập , cầm sách vô cùng chăm chú, ngay cả một ánh mắt cũng thèm cho .

 

Vu Uẩn chống cằm, chút buồn rầu mở quyển sách mặt .

 

Thời gian từng giây từng phút trôi qua.

 

“Reng reng reng ——”

 

Tiếng chuông reo.

 

NPC học sinh đang sách gần như đồng thời đặt quyển sách trong tay xuống, mặt cảm xúc dậy khỏi phòng học.

 

Cho đến khi học sinh đầu tiên bước khỏi lớp, bọn họ thể thấy rõ ràng gương mặt vốn chút cảm xúc nào đột nhiên lộ một nụ vui vẻ.

 

Trên hành lang nhanh ch.óng truyền đến những âm thanh ồn ào, tiếng đùa vui vẻ tràn lớp học.

 

“…”

 

“…”

 

Nhóm chơi cảm giác một cơn ớn lạnh dâng từ lòng bàn chân lên.

 

Nếu trải qua chuyện hồi nãy thì hiện tại bọn họ sẽ cảm thấy những âm thanh bình thường.

 

Đây là những âm thanh vốn nên trong một ngôi trường.

 

“Cái gì thế … Cứ thấy ghê ghê thế nào .”

 

“Bọn họ cứ như hai mặt .”

 

thấy sợ…”

 

“Giờ đây?”

 

Nhóm Lương Thiên Dậu vây với liên hồi, ồn ào như một cái chợ.

 

“Đi tìm thời khóa biểu .” Lương Thiên Dậu hiệu cho bọn họ trật tự nhanh ch.óng đưa phương hướng: “Nếu là trường học thì việc rõ thời gian lên lớp là quan trọng.”

 

Trước đó bọn họ tìm khắp lớp nhưng hề thấy cái nào giống thời khóa biểu hết.

 

Lương Thiên Dậu nhanh ch.óng chia nhóm, đưa cho bọn họ phương hướng tìm kiếm và yêu cầu bọn họ tiếng chuông lập tức .

 

Tuy những mới vẫn còn cảm thấy căng thẳng nhưng dù cũng cùng, còn là ban ngày nên bọn họ vẫn kết nhóm cùng ngoài tìm manh mối.

 

Ngân Tô bọn họ rời ngẩng đầu về phía lớp trưởng.

 

Phần lớn NPC ngoài nhưng cũng NPC .

 

Ví dụ như lớp trưởng…

 

Lớp trưởng ở vị trí đầu tiên bên hàng thứ hai, cũng chính là xếp thứ sáu.

 

Ngân Tô tiện tay cầm một tờ đề về phía lớp trưởng.

 

Lương Thiên Dậu ở trong lớp, còn một vài chơi cũng rời , ánh mắt bọn họ vô thức qua, ngay cả tiếng chuyện cũng ngừng .

 

 

 

Ngân Tô bên cạnh lớp trưởng, cúi đầu xem cô đang gì.

 

Lớp trưởng đang hai chữ ‘C.h.ế.t ’ lên giấy nháp, những con chữ màu đỏ chằng chịt với gần như kín cả một tờ giấy, tay cầm b.út dùng sức đến mức gân xanh nổi đầy mu bàn tay.

 

Ngân Tô yên lặng một lát nhưng cuối cùng vẫn khen một câu: “Chữ lắm.”

 

Đầu b.út lớp trưởng đ.â.m mạnh lên tờ giấy nháp tờ giấy thủng hẳn một lỗ, mực nước màu đỏ bắt đầu thấm , nhuộm chữ c.h.ế.t thành một đống màu đỏ tươi.

 

Lớp trưởng ngẩng đầu, gương mặt cũng coi như là xinh , đôi mắt âm u đầy t.ử khí gắt gao trừng Ngân Tô.

 

 

Loading...