Chào mừng đến địa ngục của ta - Chương 160
Cập nhật lúc: 2026-03-18 09:47:38
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bác gái Giáp ha ha một tiếng: “Cháu cái để gì?”
Ngân Tô đổ hết đất trong chậu hoa bát, “Cháu đổi cho nó cái chậu hơn mà, cái chậu quá.”
Bác gái Giáp: “…”
Bác gái Giáp lộ vẻ mặt hiểu nhưng nhanh ch.óng nhiệt tình : “Cháu gái nhỏ ăn cơm ? Hôm nay đầu bếp thịt viên chiên, đây là món ngon nhất công ty chúng đấy, bình thường chỉ cần đến chậm một chút thôi là ăn . Hôm nay cháu đến sớm, thịt chiên mới lò, thơm lắm.”
Ngân Tô trong bếp quả thật thấy một cái chậu to, bên trong chất đầy những viên thịt chiên vàng óng ả, tỏa mùi thơm mê .
“Không cần ạ.” Ngân Tô nhã nhặn từ chối: “Cháu vẫn đói, lát nữa cháu đến.”
Bác gái Giáp chào hàng thất bại nên chút cam lòng, tiếp tục khuyên bảo: “Tới chậm là ăn đấy.”
Ngân Tô ném chậu hoa cũ trong cung điện, lắng ứng phó qua loa bác gái: “Vậy sáng mai cháu sẽ đến sớm một chút.”
“…”
***
***
Ngân Tô xong chậu hoa thì rời khỏi tầng hai, trực tiếp leo cầu thang bộ lên tầng ba.
Tầng ba là nơi để nghỉ ngơi, vui chơi giải trí. Tầng ba xây theo dạng kiến trúc hình tròn ngăn cách bởi những cánh cửa liên tiếp , ngoài hành lang là cây đại thụ ở đại sảnh tầng một, tán cây cao đúng tới tầng .
Trên hành lang lẻ tẻ vài chơi nhưng bọn họ đều chỉ cửa, vẻ như ai dám .
Trên mỗi cánh cửa đều dán tên các hạng mục:
Phòng thăng bằng, phòng chạy bộ, phòng yoga, phòng tập múa, phòng thể thao, phòng bơi… Đó là một vài ví dụ, tổng cộng 20 phòng, đủ gian để cho chơi lựa chọn.
Trưởng phòng Tôn trong một ngày mỗi công nhân cần thành nhiệm vụ 30 phút tập thể hình, đây hẳn là một nhiệm vụ cần thiết thành.
Hôm nay chính thức nhậm chức nên chắc chắn hôm nay cần thành nhiệm vụ .
Tới cũng tới …
“Mọi ?”
“Làm gì ai dám tùy tiện ?” Người chơi cửa phòng thể thao , vẻ mặt nghiêm trọng, thấy cũng xem hỏi là ai, trả lời theo bản năng.
Đến khi xong thì vẻ như nhận giọng tuy chút xa lạ nhưng cũng quen quen… Thế đầu .
Khẩu trang che dung mạo của cô gái, dù một chiếc áo khoác khác nhưng vẫn dễ để nhận cô, cái khí chất đặc biệt cùng với đôi mắt trong suốt đen nhánh.
Trông cô vẻ vô hại nhưng khi cô chằm chằm thì khắp chỗ nào cũng điên cuồng vang lên tiếng chuông cảnh báo.
Người chơi giống như con mèo dọa sợ, bật nhảy lấy đà tại chỗ đ.â.m thẳng cảnh cửa đằng , tại chỗ lắp: “Cô cô cô…”
Tiếng động gây lớn, dẫn đến những chơi khác cũng nhao nhao sang.
Lúc Ngân Tô đến bọn họ chú ý —— Cô là một tàn nhẫn, dám đăng ký đầu tiên, còn chọc mù NPC, đó gây chuyện kiếm cảm giác tồn tại mặt trưởng phòng Tôn, bọn họ chú ý cũng khó.
những dám đến đây kiểm tra lúc đều là những chơi lâu năm, bọn họ tuân thủ quy tắc trêu chọc, thẳng Ngân Tô.
Ngân Tô cau mày: “ ?”
Hình như chơi đang bắt đầu sụp đổ, ấp úng thẳng: “… Cô cô cô… Tại cô ?”
“Vậy nếu thì lên đầu nhé?” Ngân Tô ngập ngừng : “ bay .”
“…”
Người chơi dán sát cửa dịch dịch sang bên cạnh, rõ ràng là tiếp tục chuyện với đồ điên.
Không thể trêu chẳng lẽ trốn chắc?
Ngân Tô thấy tránh né như thì cũng để ý tới nữa, trực tiếp đẩy cửa phòng thể thao .
Người chơi đang dán sát tường: “…”
Vừa nãy cản đường của cô đúng ?
bên cạnh nhiều phòng như , cô cứ nhất định chọn phòng ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/chao-mung-den-dia-nguc-cua-ta/chuong-160.html.]
Người chơi bắt đầu cố gắng nhớ xem đó đắc tội với đồ điên nhưng một lúc lâu , chắc chắn rằng năm phút bất kỳ liên quan gì tới cô.
Người chơi khó khăn nuốt nước miếng, mới chuẩn rời khỏi chỗ thì cửa phòng đang đóng đột nhiên mở , cô gái thò đầu , giọng trong trẻo: “Tiên sinh, hôm nay nhiệm vụ tập thể d.ụ.c ?”
Người chơi: “? ? ?” Cái gì?
***
***
Một phút .
Nhiếp Văn Thạch cái mạch nào của chập mà căn phòng , trong lúc gương mặt đang suy sụp, vô cùng sụp đổ.
Trong phòng trống trải, mặt đất cứ cách một đoạn là một vòng tròn lớn, tường còn một màn hình lớn, lúc màn hình đang tắt.
Tên bức tường phía bên cửa dán một tờ giấy.
【Hai trong cùng một vòng tròn, một màn hình tập theo động tác của giáo viên thể thao, một lưng về phía màn hình học theo động tác của đối phương, 15 phút đổi một , động tác đồng nhất để luyện tập hiệu quả.】
Ngân Tô cảm thấy cái trò tập thể d.ụ.c đôi thế , đến cả đội tuyển quốc gia cùng cảm thán kêu đỉnh.
Chẳng hiểu cho mỗi hai , cô cảm thấy để hẳn mười chơi xếp thành một hàng domino mới thú vị.
“ màn hình.” Ngân Tô ấn nút bắt đầu ở bên cạnh, đầu màn hình.
Nhiếp Văn Thạch: “…”
Bắt đầu ??
Aaa! Chắc chắn hồi nãy đầu cửa kẹp!!
Màn hình bắt đầu đếm ngược, tuy Nhiếp Văn Thạch suy sụp, nhưng cũng chỉ thể lưng về phía màn hình đối mặt với Ngân Tô.
Trên màn hình bắt đầu xuất hiện hình ảnh, Ngân Tô còn cứ tưởng là tập mấy động tác như xoay tròn, nhảy lên cao gì đó, ai mà ngờ xuất hiện bài tập thể d.ụ.c của học sinh tiểu học…
Bỗng nhiên Ngân Tô cảm thấy hiểu rốt cuộc là trò chơi buông thả cho chơi là nó đang xem thường chơi.
Tốt gì mi cũng cho một bài tập thể d.ụ.c trông dáng chút chứ?
Ngân Tô mặt đổi sắc dang rộng hai tay theo màn hình, còn quên nhắc nhở Nhiếp Văn Thạch: “Chú ý phương hướng.”
Ngân Tô cảm thấy cái ‘động tác đồng nhất’ đúng là động tác của hai đồng nhất với động tác của giáo viên dạy thể d.ụ.c màn hình.
Bây giờ bọn họ mặt đối mặt, cho nên cần phân biệt trái .
Động tác hiện tại vẫn phân biệt trái , Ngân Tô tâm trạng chuyện phiếm tâm sự với Nhiếp Văn Thạch: “Đừng là phân biệt trái đấy nhé?”
Trước mặt đồ điên, Nhiếp Văn Thạch yếu thế hơn hẳn: “… phân biệt .”
Meo
“Vậy thì .”
Tập thể d.ụ.c theo đài gì cũng còn hô 1234 nhưng giờ tập cái chút tiếng động nào, còn đối mặt để nên Nhiếp Văn Thạch cảm thấy lúng túng.
Ngược Ngân Tô cảm giác gì, ánh mắt chằm chằm màn hình. Cô một lúc, màn hình như đang sống , bắt đầu vặn vẹo, cơ thể của giáo viên đè ép đến biến dạng, tập trung hết mức mới thể thấy rõ .
Vào đúng lúc , một gương mặt m.á.u là m.á.u đột nhiên xuất hiện ở giữa màn hình, gần như che chắn động tác của giáo viên.
“…” Ngây thơ.
Ngân Tô gương mặt trong màn hình hù dọa, thậm chí còn lười nó. Đợi đến khi nó biến mất thì cũng đúng lúc giáo viên đổi sang động tác tiếp theo.
Chỉ cần dọa là dễ dẫn đến chuyện nhầm, sót động tác của giáo viên thể thao.
Mà rõ ràng sai động tác mới vi phạm quy tắc t.ử vong.
Gương mặt đó thấy Ngân Tô động tĩnh gì thì cũng dần biến mất. đến hai phút , một cái tay đầm đìa m.á.u xuất hiện trong màn hình, bàn tay nắm lấy mép màn hình, trông như sắp bò ngoài.
Ngân Tô mặt đổi sắc suy nghĩ, nếu giờ cô đang tập thể d.ụ.c thì cái đứa nhỏ nghịch ngợm cô giữ khách , nó thực sự may mắn.
đứa nhỏ nghịch ngợm đó bản may mắn, vẫn còn đang sức đổi tư thế dọa Ngân Tô.
“Trong màn hình thứ gì đó.” Ngân Tô bình tĩnh nhắc nhở Nhiếp Văn Thạch, “Nó , đừng để ý đến nó là . Đừng để nó dọa, nó dọa là sót động tác đấy.”
“… Ồ ồ.”