Chào mừng đến địa ngục của ta - Chương 159
Cập nhật lúc: 2026-03-18 09:47:37
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khương Dư Tuyết thấy giọng của Ngân Tô, lúc mới hồi phục tinh thần, yết hầu khẽ chuyển động, lắp bắp : “Chị… Em… Em hỏi một chút, trong phòng chị dịch dinh dưỡng ? Chúng em tìm .”
Nói đến phần , giọng của Khương Dư Tuyết mới dần bình tĩnh lưu loát trở .
“Bị bạn cùng phòng tật thích trộm đồ của khác lấy chứ .” Ngân Tô bụng giải đáp vấn đề của cô .
“…”
Khi phòng, Khương Dư Tuyết thấy bạn cùng phòng của cô nhưng quả thực cửa phòng dán một cái tên khác.
Meo
Ngân Tô trở về phòng nên bạn cùng phòng của cô trộm đồ xong nhưng kịp ngoài, hai bên đều xui xẻo đụng .
Khương Dư Tuyết hít một thật sâu, ngửi thấy mùi m.á.u tươi xộc thẳng mũi thì vội vàng nín thở, lễ phép cảm ơn: “Em cảm ơn chị.”
“Đừng khách sáo.”
Khương Dư Tuyết lời cảm ơn xong thì cũng thêm gì nữa, kéo nữ sinh mặt tròn vẫn còn đang buồn nôn rời .
Nữ sinh mặt tròn chính là đó đưa Khương Dư Tuyết về chung cư —— Ngư Hàm Tú.
Ngư Hàm Tú mùi m.á.u kích thích đến hoa mắt ch.óng mặt, thể thấy rõ tình huống cụ thể trong phòng nhưng bây giờ dù rời khỏi chỗ , cô vẫn cảm giác như mùi hương đang quanh quẩn bên đầu mũi.
“Cô … Cô gì trong phòng ?” Ngư Hàm Tú cố chịu đựng cơn buồn nôn, run lẩy bẩy hỏi Khương Dư Tuyết.
Khương Dư Tuyết chuẩn nhiều vì để trò chơi, cô chỉ tiếp nhận các bài huấn luyện kỹ năng chuyên nghiệp mà còn huấn luyện tâm lý cùng với tập những cảnh tượng buồn nôn thể sẽ thấy trong trò chơi nên tâm lý cô vững hơn Ngư Hàm Tú nhiều: “Cậu nên thì hơn.”
Ngư Hàm Tú thấy Khương Dư Tuyết thì vội vàng ngậm miệng .
Phòng của Khương Dư Tuyết là 1306, Ngư Hàm Tú là 1319.
Khương Dư Tuyết kéo Ngư Hàm Tú trong phòng cô , bạn cùng phòng của cô vẫn về phòng, Khương Dư Tuyết căn phòng: “Chúng lục soát phòng một xem thể tìm manh mối với dịch dinh dưỡng , lát nữa qua phòng .”
“Ừ…”
Ngư Hàm Tú tìm manh mối gì nhưng Khương Du Tuyết bảo cô lục soát nên cô lục soát.
Ngư Hàm Tú bước trò chơi trong trạng thái lơ mơ gì, giống với phần lớn chơi mới, sự sợ hãi, hoảng hốt xâm chiếm tinh thần cô .
Mãi cho đến khi cô gặp Khương Dư Tuyết…
Lúc Khương Dư Tuyết đưa cô về nhà, đó còn giúp cô mua t.h.u.ố.c, ai ngờ thể gặp cô trong trò chơi, đó hai họ cùng hành động.
Ngư Hàm Tú cảm thấy vẻ như Khương Dư Tuyết đang trốn tránh ai đó…
“Dư Dư, tại chúng cùng kéo trong trò chơi ?” Có thể là dó bạn học quen cùng nên Ngư Hàm Tú dần dần bình phục và thể suy luận .
Khương Dư Tuyết mới lật đệm lên, thấy Ngư Hàm Tú thì cau mày, “Tớ rõ lắm. Không mới là thấy mặt vài quen ?”
“…Ừ, đều là những hàng xóm trong chung cư…” Ở cùng một chung cư, hàng xóm với nên kiểu gì cũng thường xuyên gặp mặt : “Tớ nhớ rõ mặt của bọn họ.”
Kiến thức lý luận thì Khương Dư Tuyết ít nhưng kinh nghiệm thực tiễn nên cuối cùng cũng chỉ thể : “Phó bản kỳ quái.”
Theo lý thuyết thì đây cùng là phó bản tân thủ, nhưng dựa theo thống kê thì phó bản đầu tiên dành cho chơi mới căn bản sẽ vượt quá 10 mà của phó bản quá nhiều, kỳ quái hơn là gần như bộ chơi đều đến từ cùng một vùng.
mà… Một chơi như trai cô tại xuất hiện ở phó bản tân thủ?
Khương Dư Tuyết nghĩ nên tìm Giang Kỳ nhưng nhanh ch.óng đè suy nghĩ xuống. Cô Giang Kỳ giễu cợt.
Hơn nữa tìm lúc thì chẳng sẽ càng kinh thường , cảm thấy tiến trò chơi chỉ con đường c.h.ế.t thôi .
Giọng của Ngư Hàm Tú chút e sợ: “Vậy chúng thể ngoài ?”
“Có thể.”
Khương Dư Tuyết chút chần chờ, chắc nịch đáp Ngư Hàm Tú.
“Chúng nhất định sẽ khỏi phó bản .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/chao-mung-den-dia-nguc-cua-ta/chuong-159.html.]
Ngư Hàm Tú như cô khích lệ, vẻ mặt cũng dần trở nên kiên định: “Ừ.”
Khương Dư Tuyết nhắc nhở Ngư Hàm Tú một câu: “Đừng gọi tớ là Dư Dư, gọi tớ là Tiểu Vân, Ngư Tiểu Vân.”
“Được…”
***
***
Ngân Tô quần áo mở cửa , hành lang vài chơi, thì xúm chuyện, còn di chuyển quanh hành lang quan sát.
“Này… Trong phòng cô dịch dinh dưỡng ?” Có thấy ‘idol giới trẻ’ mở cửa thì đ.á.n.h bạo hỏi một câu.
Ngân Tô liếc một cái, lạnh nhạt : “Không .”
“Cô cũng …”
“Xem là đều thật .”
“Chẳng lẽ bọn họ lừa chúng ?”
Trong tiếng bàn luận xôn xao Ngân Tô đóng cửa , ôm chậu hoa sự nghi ngờ, kiêng dè soi mói của vài chơi bước chân nhanh ch.óng rời khỏi tầng .
Khi Ngân Tô thang máy xuống cũng gặp vài chơi. Nhìn thấy cô ở trong thang máy, động tác bước của bọn họ đồng loạt dừng , cảnh giác cô chằm chằm.
“Nhìn cái gì? ăn mấy .” Ngân Tô chút e dè đón nhận ánh mắt của bọn họ, “Có ?”
Người chơi: “…”
Hồi nãy cô cái gì mà bản cô cũng ?
Rõ ràng những chơi đều cảm thấy Ngân Tô điên, , động tác nhất trí đồng loạt nghiêng đầu, xuống đất, trần nhà, tường nhưng cô.
“Haizz.” Ngân Tô nhấn nút đóng cửa.
Những đó những chơi cô gặp đều hành động giống y như . Cuối cùng vài chơi kinh nghiệm gan lớn bước thang máy. bọn họ cũng chuyện với Ngân Tô mà chỉ thì thầm trao đổi về tình huống dịch dinh dưỡng biến mất.
Rõ ràng việc dinh dưỡng biến mất chỉ một mà tất cả dịch dinh dưỡng phát cho chơi đều biến mất.
Công ty thực sự ch.ó, bên ngoài thì cung cấp dịch dinh dưỡng mà kết quả mới đầu “bạn cùng phòng” trộm mất.
Có khi tìm bọn họ đòi cũng chỉ nhận một câu: Chúng đặt dịch dinh dưỡng từng phòng , còn đó thế nào bọn họ chịu trách nhiệm.
Mấy chơi thang máy xuống tầng 4, Ngân Tô nhân cơ hội quét mắt , bên ngoài nhiều chơi, lẽ phần lớn chơi đều xác định phương pháp thu hoạch dịch dinh dưỡng .
Ngân Tô một mạch xuống tầng hai, lúc ở tầng hai đến một chơi cũng , ngoại trừ bàn ăn và ghế thì thấy bất kỳ một loài sinh vật sống nào khác.
Ngân Tô bước đến phòng bếp, ngó đầu qua cửa sổ thức ăn bên trong.
Bên trong , một đầu bếp đang chiên gì đó, mùi tỏa thơm.
Có hai bác gái đang bên đó, thấy đột nhiên thò đầu thì đều giật nhưng hai bác gái đó vẫn nhanh ch.óng để lộ vẻ mặt hòa ái dễ gần: “Cháu gái trông lạ mặt ghê ha, mới tới đúng ? Xuống đây là đói ăn cơm hả?”
Ngân Tô đặt chậu hoa đặt lên bàn, cực kỳ lễ phép : “Cháu chào dì ạ, cháu tìm một chậu hoa thật ạ.”
“???” Cái gì? Chậu hoa? Ở đây lấy chậu hoa?
Ánh mắt Ngân Tô đảo hai vòng, dừng ở một chỗ: “Cái cũng tệ, thể cho cháu ạ?”
Ngân Tô chỉ một cái bát sứ sâu đặt kệ phía bọn họ, bát sứ trắng hoa văn, trông hơn cái chậu xám xịt trong tay cô nhiều.
Nghe , bác gái Giáp chẳng hiểu gì hết liếc bác gái Ất, cuối cùng vẫn lấy cái bát tới: “Cái đúng ?”
“ đúng đúng.” Ngân Tô nhận lấy cái bát, chân thành khen bác gái: “Dì , dì thật là bụng.”