Chào mừng đến địa ngục của ta - Chương 158

Cập nhật lúc: 2026-03-18 09:47:36
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngân Tô thang máy, phát hiện trong đó chỉ phím ấn từ tầng 1 đến tầng 13, tồn tại tầng 14… Vậy trưởng phòng Tôn bảo những chơi lên tầng 14, lên kiểu gì đây? Trèo lên ?

 

Ngân Tô định về phòng xem , băn khoăn mãi vì một vấn đề, cô hào hứng ấn tầng 13.

 

1304.

 

Ngân Tô ôm chậu hoa tìm phòng của , khe quẹt thẻ bên cạnh cửa phòng còn tên của cô. ngoài cô vẫn còn một cái tên khác.

 

【Tô Mẫn Nhân】

 

【Liêu Tiểu Khiết】

 

Còn cả bạn cùng phòng … Khóe môi Ngân Tô nhếch lên. lúc đấy, cô đỡ loanh quanh tìm , trò chơi chu đáo quá trời.

 

Ngân Tô hớn hở mở cửa phòng, thấy bạn cùng phòng đang bên trong.

 

Bạn cùng phòng lưng về phía cô, bàn, thấy tiếng mở cửa, bạn cùng phòng đang gì đó bỗng , khuôn mặt xinh nở nụ : “Xin chào, cô là bạn cùng phòng mới của ?”

 

Ngân Tô liếc thẻ nhân viên n.g.ự.c Liêu Tiểu Khiết, cạch một tiếng đóng cửa , nở nụ xán lạn: “Nếu như mở nhầm cửa thì đúng là .”

 

Liêu Tiểu Khiết lời Ngân Tô cho bật : “Vậy xin chỉ bảo nhiều hơn.”

 

“Được.” Ngân Tô gật đầu, về cái bàn phía : “Không công ty là để dịch dinh dưỡng trong phòng ? Cô thấy dịch dinh dưỡng của ?”

 

Trên mặt bàn trống rỗng, đừng là dịch dinh dưỡng, đến một mảnh giấy cũng .

 

Liêu Tiểu Khiết câu “Được” chút khách sáo của Ngân Tô cho nghẹn họng. Nghe thấy câu hỏi phía của Ngân Tô, cô vội vàng lắc đầu: “ cũng mới về, thấy dịch dinh dưỡng , hình như công ty còn mang tới.”

 

“Vậy ?”

 

“Ừ.”

 

Liêu Tiểu Khiết vẫn ung dung, mặt hề để lộ dấu hiệu dối, cô còn chu đáo đề nghị cho Ngân Tô: “Đôi khi công ty việc chậm, nếu tối nay họ mang tới, cô thể hỏi .”

 

“Được .” Dường như Ngân Tô chấp nhận cách , truy hỏi về dịch dinh dưỡng nữa.

 

Liêu Tiểu Khiết đà giới thiệu bản : “ tên là Liêu Tiểu Khiết, còn cô.”

 

“Tô Mẫn Nhân.”

 

Liêu Tiểu Khiết giống như một bạn cũng phòng bình thường, một chút bất thường nào, giọng dịu dàng: “Tên cô thật đặc biệt.”

 

Tô – siêu cấp hếch cằm: “Trách trời thương dân, quyết chí một siêu cấp.”

 

Liêu Tiểu Khiết nghiêng đầu, tò mò hỏi: “Đây là ước mơ của cô ?”

 

“Đương nhiên .”

 

Ngân Tô trả lời quan sát gian phòng, ngoại trừ hai cái giường, cũng chỉ một cái bàn và một chiếc ghế sofa. Phòng nhà vệ sinh, môi trường việc tệ quá, đến cả một phòng tắm riêng cũng .

 

“Vậy ước mơ của cô là gì?” Liêu Tiểu Khiết tiếp tục hỏi.

Meo

 

Ngân Tô đầu Liêu Tiểu Khiết: “Ước mơ của ?”

 

Liêu Tiểu Khiết dịu dàng, giống như là đang chuyện phiếm : “ thế, ước mơ của cô là gì?”

 

“Ước mơ của …” Ngân Tô vẻ suy nghĩ sâu xa.

 

Liêu Tiểu Khiết cô chằm chằm, đáy mắt bắt đầu tối .

 

“Ước mơ của là…”

 

Ngân Tô lẩm bẩm vài chữ, tới gần Liêu Tiểu Khiết, giống như chỉ cho một .

 

Liêu Tiểu Khiết nhận điều gì bất thường, để cho Ngân Tô gần , vểnh tai lên .

 

“G.i.ế.c cô đó.” Cô gái cúi đầu, ghé tai cô nhỏ.

 

Đồng t.ử của Liêu Tiểu Khiết co rụt , cơn đau từ bụng dâng lên như thuỷ triều, ý thức điều gì đang xảy , cô lập tức tung nắm đ.ấ.m tới.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/chao-mung-den-dia-nguc-cua-ta/chuong-158.html.]

 

đối phương dễ dàng nắm c.h.ặ.t lấy cổ tay cô , bắt chéo tay cô lưng, ấn cô xuống mặt bàn, phần bụng gần như đ.â.m thủng, thậm chí cô còn cảm nhận làn gió lạnh như băng xuyên qua.

 

Liêu Tiểu Khiết há miệng gì đó nhưng đối phương một tay bịt miệng một tay ôm cô như thể hai vô cùng mật: “Cô xem, ước mơ của dễ dàng thực hiện như đấy.”

 

Liêu Tiểu Khiết thoát khỏi sự khống chế của Ngân Tô nhưng đối phương lấy sức từ mà cô thể thoát nổi.

 

Sức sống nhanh ch.óng trôi , Liêu Tiểu Khiết còn sức để giãy giụa nữa, vì hoảng sợ nên cơ thể cô run rẩy từ từ trượt xuống.

 

Sức mạnh khống chế cô biến mất, cơ thể cô ngã thẳng xuống mặt đất, m.á.u tươi từ bụng chảy nhanh ch.óng tạo thành một vũng m.á.u mặt đất.

 

Tầm của cô dần trở nên mơ hồ, cô gái tay cầm ống thép hẵng còn nhỏ m.á.u, mặt đeo khẩu trang ngừng phóng to trong tầm mắt cô . Đối diện đôi đồng t.ử đen nhánh , hiểu trong lòng cô sinh cảm giác choáng váng và sợ hãi.

 

Cô gái tươi , đến lấy tấm thẻ nhân viên n.g.ự.c cô : “Cái để bảo quản giúp cô nhé, cần cảm ơn .”

 

Mọi thứ mắt Liêu Tiểu Khiết dần mờ , ngay cả gương mặt của cô gái cũng dần trở nên mơ hồ, chút sức sống cuối cùng trong mắt cô cũng rút sạch.

 

Ngân Tô cúi đầu thẻ nhân viên, đó tên, chỉ mấy chữ ‘Thẻ nhân viên công ty Trúc Mộng’.

 

Ngân Tô cất thẻ nhân viên bên trong áo sơ mi, đó lục soát của Liêu Tiểu Khiết.

 

Cuối cùng, cô lấy Liêu Tiểu Khiết hai chiếc bình màu đen, một bình 100ml, một bình 200ml.

 

Trên bình 100ml dán chữ ‘Bình dịch dinh dưỡng chuyên dụng của Tô Mẫn Nhân’, còn bình 200ml dán tên của Liêu Tiểu Khiết.

 

Dưới bình chuyên dụng còn một hàng chữ nhỏ: Có thể giữ tươi trong vòng 12 giờ.

 

Dịch dinh dưỡng cũng cần giữ tươi ?

 

Ngân Tô xổm bên cạnh t.h.i t.h.ể Liêu Tiểu Khiết, trực tiếp mở nắp bình , mùi gỉ sét lập tức xông mũi —— Là m.á.u.

 

Dịch dinh dưỡng là m.á.u… Ở một công ty như thế , m.á.u chắc chắn là m.á.u động vật, chỉ thể là m.á.u .

 

“Chậc…”

 

Ngân Tô đem chậu hoa tới, đổ dịch dinh dưỡng . Máu nhanh ch.óng thấm ướt bùn đất nhưng chỉ một lát còn thấy một chút vết m.á.u nào nữa, đất cũng dấu hiệu ướt.

 

Ngân Tô đang định mở bình thứ hai thì ánh mắt va Liêu Tiểu Khiết đang mặt đất.

 

Mặc dù công ty một tầng chuyên môn thu hoạch dịch dinh dưỡng nhưng ai thu hoạch như thế nào? Có bao nhiêu nguy hiểm… Cho nên đối với nhân viên mà , trực tiếp g.i.ế.c c.h.ế.t đồng nghiệp là cách thu hoạch dịch dinh dưỡng đơn giản nhất.

 

Sớm thì cô g.i.ế.c cô .

 

Ngân Tô cảm thấy hối hận.

 

***

***

 

“Cộc cộc —— ”

 

g cửa phòng 1304, bên ngoài là hai cô gái, một trong đó mặc một chiếc áo khoác và đội mũ, còn cố gắng kéo thấp vành mũ xuống.

 

Cô gái mặt tròn bên cạnh đang ôm c.h.ặ.t cánh tay cô gái , vệt nước mắt mặt vẫn còn khô.

 

Cô gái mặt tròn gọi cả buổi cũng thấy ai mở cửa, nhỏ giọng với cô gái bên cạnh: “Hay là chúng thôi.”

 

Khương Dư Tuyết giơ tay chuẩn gõ cửa nữa thì cửa mở , mùi m.á.u tươi nồng nặc bên trong bay ngoài. Cô gái mặt tròn dù đó trải qua b.o.m m.á.u ở đại sảnh vẫn cảm thấy buồn nôn, đầu tường nôn khan một trận.

 

Sắc mặt của Khương Dư Tuyết cũng lắm nhưng vẫn khá là bình tĩnh.

 

ngước mắt bên trong, áo khoác của cô gái dính ít m.á.u, một tay giữ cửa, một tay cầm v.ũ k.h.í đang nhỏ m.á.u, mặt cảm xúc bọn họ.

 

Sau lưng cô gái, một đang đất, còn một vài dấu chân dính m.á.u đỏ tươi in lộn xộn mặt đất… Những cảnh tượng khác cánh cửa che mất nhưng chỉ cần nghĩ thôi cũng đó chẳng là cảnh tượng gì.

 

Khương Dư Tuyết ngờ trong phòng xảy chuyện , vẻ mặt đơ , nhất thời quên mất gì.

 

“Là cô .” Cô gái dường như nhận , giọng điệu lên xuống: “Có chuyện gì ?”

 

 

Loading...