Chào mừng đến địa ngục của ta - Chương 156

Cập nhật lúc: 2026-03-18 09:47:34
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Độ Hạ đưa tờ điều lệ quy định cho Giang Kỳ, khi Giang Kỳ xem xong, cô dán thẳng tờ giấy lên tường để tất cả chơi đều thể thấy.

 

Ngân Tô hứng thú với hành vi của bọn họ, khi chắc chắn rằng xung quanh còn kho báu thể khai thác thì ôm chậu hoa trở chỗ trưởng phòng Tôn, yên bên cạnh cô .

 

Trưởng phòng Tôn cô.

 

Đáy mắt Ngân Tô hiện lên ý , còn đưa tay kéo khóe miệng cô lên: “Trưởng phòng Tôn, lên nào, gương mặt ủ rũ thế phù hợp với phận quản lý của cô chút nào , hồi nãy trông cô ngọt ngào bao, thích.”

 

Trưởng phòng Tôn: “…” Ai cần cô thích!

 

Trưởng phòng Tôn nghiến răng nghiến lợi, dường như nuốt luôn Ngân Tô trong bụng nhưng vì nguyên nhân nào đó mà cô thể động thủ, chỉ thể trừng mắt Ngân Tô.

 

Ngân Tô xong hai câu thì để ý tới cô nữa, ngẩng đầu lên cây.

 

Trưởng phòng Tôn cố nhịn cục tức xuống, dịch sang bên cạnh.

 

Ai ngờ cô mới bước một bước, Ngân Tô lập tức bước theo , một hai gần chỗ cô .

 

Trưởng phòng Tôn: “…” A a a a!! G.i.ế.c cô !!!

 

***

***

 

Trưởng phòng Tôn còn động thủ thì quầy lễ tân bên loạn cào cào cả lên .

 

Thủ tục đăng ký ngắn gọn, chỉ cần điền một vài thông tin chọn hạt giống nên mất nhiều thời gian, vì thế mà bên hơn một nửa chơi hạt giống mộng tưởng.

 

Lúc , những chơi còn đăng ký nhận thấy thể lượng hạt giống đằng cánh cửa đủ nên đội ngũ bắt đầu xuất hiện tình trạng hỗn loạn, bọn họ đều đang di chuyển từ hàng nhiều sang hàng ít .

 

Rõ ràng bọn họ đều nhận rằng thể chen ngang nghĩa là thể đổi hàng.

 

“Thật xin , chỗ hết xuất đăng ký.” Lễ tân quầy 2 là đầu tiên đặt tấm bảng ‘Tạm dừng phục vụ’ lên bàn, cầm tập tài liệu của những chơi điền xong rời .

 

quầy 2 vẫn còn ba chơi đang xếp hàng, bọn họ sửng sốt một chút, đó nhanh ch.óng qua hàng ít .

 

“Thật xin , chỗ hết xuất đăng ký…”

 

“Thật xin …”

 

Sau quầy 2 thì quầy 3, 5, 6, 8, 9, 10 đều dừng nhận đơn đăng ký.

 

Chỉ còn ba quầy 1, 4, 7 là còn tiếp tục đăng ký nhưng mắt tận 17 chơi vẫn đăng ký.

 

Trước quầy 1 và 7 sáu chơi đang xếp hàng, quầy 4 năm chơi.

 

Lúc những chơi đang xếp quầy 1 và 7 dù xếp hàng nào thì đều xếp thứ sáu, rõ ràng là chẳng tác dụng gì lớn.

 

“Mỗi phòng chỉ 12 hạt giống, lượng chơi là 130, đó c.h.ế.t một nên còn 129 nên sẽ mười lấy hạt giống.” Đã chơi thống kê xong lượng.

 

Hiện tại 112 chơi lấy hạt giống, cách khác trong ba phòng , nhiều nhất cũng chỉ còn 8 hạt giống.

 

Bọn họ còn 17 , nên sẽ 9 lấy hạt giống.

 

Lễ tân quầy 1 Ngân Tô chọc tức, tốc độ đăng ký chậm, lúc ngẩng đầu lên, m.á.u chảy từ trong mắt đông , mắt trái còn nguyên lóe lên ác ý: “Chỗ chỉ còn 4 xuất đăng ký thôi.”

 

Lễ tân quầy 4 cũng thông báo: “Chỗ chỉ còn 2 xuất đăng ký.”

 

Số 7 cũng chịu cô đơn: “ cũng chỉ còn 2 xuất đăng ký.”

 

Mấy chơi xếp đều thở phào nhẹ nhõm nhưng vẻ mặt của những chơi đằng đổi, chơi nào đó run rẩy hỏi: “Không thể đăng ký sẽ thế nào?”

 

“Không đăng ký thì thể trở thành thực tập sinh chính thức của công ty.” Lễ tân quầy 7 nhoẻn miệng .

 

“Vậy là chúng sẽ c.h.ế.t ?”

 

Lễ tân quầy 7 thêm gì nữa, chỉ mỉm tiếp tục lấy bảng thông tin cho chơi điền.

 

***

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/chao-mung-den-dia-nguc-cua-ta/chuong-156.html.]

***

 

“Văn hóa doanh nghiệp của công ty lắm nha.” Ngân Tô sâu kín phát biểu cảm nghĩ: “Còn việc mà bắt đầu bắt nạt .”

 

Hiện tại, những quầy lễ tân vẫn còn xuất đăng ký rõ ràng giảm chậm tốc độ , những quầy lễ tân khác hết xuất đăng ký nên chơi đăng ký đều sẽ dồn hết ba quầy lễ tân .

 

đủ xuất đăng ký, thì chuyện gì sẽ xảy đây?

 

Hai mắt trưởng phòng Tôn thẳng, để ý tớiNgân Tô.

 

Quả nhiên, bên nhanh ch.óng vang lên một tiếng hét t.h.ả.m thiết.

 

Trước quầy 1, chơi thứ sáu đ.â.m chơi , chơi thứ tư rõ ràng là một chơi mới, dọa đến thét ch.ói tai, lập tức chơi thứ sáu bắt lấy, đ.â.m hai nhát, lúc tiếng kêu mới dừng .

 

“G.i.ế.c tính là chen hàng nhỉ?” Người chơi thứ sáu hỏi lễ tân quầy 1.

 

Lễ tân quầy 1 ngoác miệng , trong mắt lộ ác ý thèm che giấu: “Đương nhiên là tính.”

 

Đây rõ ràng là khuyến khích chơi g.i.ế.c hại lẫn !

 

Người chơi thứ sáu thành công ở vị trí thứ tư, rõ ràng ý định tiếp tục động thủ. ba phía đều cảnh giác, sợ đột nhiên móc d.a.o .

 

Hai hàng còn t.h.ả.m hại hơn cả hàng 1, một hàng thừa 3 chơi, một hàng thừa 4 .

 

Mà rõ ràng bọn họ đều tàn nhẫn, ai dám tay.

 

Ngân Tô cho rằng Cục điều tra cấm kỵ với tư cách là tổ chức chính phủ, sẽ lo liệu… Chủ trì cục diện một chút, ai ba túm thảo luận gì đó, bên .

 

“Thật là một buổi lễ nhậm chức linh đình mà.” Ngân Tô thu hồi ánh mắt, giọng cảm xúc: “Mấy thật là tâm.”

 

Khóe miệng trưởng phòng Tôn run rẩy, tiếp tục giữ im lặng.

 

Xuất đăng ký còn thừa bên cũng nhanh ch.óng đăng ký hết, những chơi đăng ký một bên, nên cái gì bây giờ.

 

Trưởng phòng Tôn: “Những nhân viên đăng ký xong mời tiến đến phòng họp tham gia đào tạo.”

 

“Chúng… Chúng thì ?”

 

Trưởng phòng Tôn mỉm mười dịu dàng, chơi đưa vấn đề: “Tuy thể trở thành thực tập sinh chính thức nhưng trong công ty một vài tiền bối đang tìm trợ lý, thể thử vận may, lẽ sẽ .”

 

“…”

 

“Tìm họ ở …”

 

Trưởng phòng Tôn càng dịu dàng hơn: “Đi thang máy, đến tầng 14 .”

 

Quy định thứ tư trong nội quy của công ty —— Công ty chỉ 13 tầng, tồn tại tầng 14.

Meo

 

Sao giờ NPC bảo chơi đến tầng 14?

 

Những chơi khác chút đồng tình mấy nhưng phần lớn đều tỏ hờ hững. Bọn họ càng những thử nghiệm xem liệu tầng 14 tồn tại .

 

“Các vị, mời bên .” Tiếng trưởng phòng Tôn kéo sự chú ý của về: “Thời gian đào tao hạn, nên chậm trễ nha.”

 

Người chơi hướng trưởng phòng Tôn chỉ, chơi đăng ký theo trưởng phòng Tôn vô tình ngăn , nụ mặt cô biến mất, lộ ánh mắt âm trầm khiến sợ hãi: “Không thành đăng ký thể tham gia huấn luyện, theo, nếu sẽ trục xuất ngay lập tức.”

 

“…”

 

Người chơi nuốt nước miếng, cuối cùng cũng dám mạnh mẽ xông , sắc mặt tái nhợt mà lui về.

 

Mấy chơi mặt xám như tro tàn ở tại chỗ giống như kẻ đáng thương vứt bỏ.

 

Nhìn những chơi khác dần dần biến mất mặt bọn họ, che mặt thút thít, nên gì bây giờ.

 

“Chúng thật sự đến tầng 14 ?”

 

“Không … Liệu chúng sẽ đào thải ?”

 

 

Loading...