Chào mừng đến địa ngục của ta - Chương 148: Hiện thực

Cập nhật lúc: 2026-03-18 09:40:45
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

【Chúc mừng cô vượt qua phó bản “Thôn Vĩnh Sinh”, cô chính là chơi đầu tiên vượt qua phó bản , cô thể ưu tiên lựa chọn một đạo cụ.】

 

Ngân Tô tiến khu vực chờ, mắt hiện khung trò chơi, cô liếc mắt một vòng đống đạo cụ trò chơi bày . Thì phó bản từ vong nên chỉ thể chọn một món.

 

【Hòm gỗ phong ấn Tà thần】

 

【Áo cưới】

 

【Ước nguyện của thôn dân】

 

Ba đạo cụ đều quá hấp dẫn với Ngân Tô nên cô cũng lười chọn, lấy luôn cái thứ nhất.

 

【Hòm gỗ phong ấn Tà thần (tàn khuyết): Hòm gỗ lưu giữ sức mạnh của Thiên Sư, thể phong ấn các lực lượng tà ác. Đương nhiên, trong hòm cũng sức mạnh của Tà thần còn sót , khi mở hòm bạn thể sẽ Tà thần mê hoặc. Là phong ấn ác là phóng thích ác, chỉ trong một suy nghĩ của bạn.】

 

Ngân Tô: “…”

 

Cái vận may … Đến cả đạo cụ phó bản cấp S cũng xứng chỉnh ?!

 

【Chúc mừng cô đạt danh hiệu “Sửa cũ thành mới”, cô sẽ nhận chìa khóa “Thôn Vĩnh Sinh” vĩnh viễn kỷ niệm.】

 

【Mời chơi đúng giờ online trò chơi 168 tiếng nữa, nếu sẽ cưỡng chế chơi tiến hành trò chơi. Nếu cần tiếp tục ở thế giới hiện thực, mời sử dụng điểm tích lũy để đổi thời gian ở .】

 

【Trò chơi cấm kỵ mong gặp cô tới.】

 

Ngân Tô còn kịp phản ứng đá bắt offline. Cô đang sô pha trong phòng mới, tay còn cầm một đồng vàng.

 

Ngay chính giữa là ba chữ “Thôn Vĩnh Sinh”, mặt trái là những đường cong uốn lượn như nước chảy.

 

【Kiểm tra đo lường chơi thẻ tài xế lái xe buýt, thông tin về trạm Thôn Vĩnh Sinh sẽ mở cho cô.】

 

Ngân Tô ấn ngón tay lên ba chữ “Thôn Vĩnh Sinh” đồng vàng, trung hiện một loạt chữ nhỏ.

 

【Phó bản: Thôn Vĩnh Sinh thôn (1089) 】

 

【Trạm xe buýt: 1074】

 

Ngân Tô đồng vàng phía giao diện cá nhân, đó cô thử nghiên cứu . Thứ đồ chơi giải thích gì hết, cũng cách nào lấy

 

lúc , cô thử chạm hàng chữ thì đồng vàng trong tay bỗng nhiên biến mất.

 

Số lượng đồng vàng từ 3 lên thành 4.

 

Một lát , Ngân Tô cầm 4 đồng vàng trong tay. Mặt khác, ba đồng vàng một mặt trống , còn một mặt những đường cong uốn lượn như nước chảy giống với đồng Thôn Vĩnh Sinh.

 

Chìa khóa mở phó bản là đồng vàng.

 

Đồng vàng Thôn Vĩnh Sinh chính là chìa khóa cố định chỉ thể mở Thôn Vĩnh Sinh.

 

Mà phó bản t.ử vong thì trực tiếp đóng cửa luôn, thể mở nữa cho nên đồng vàng … Chính là chìa khóa trống?

 

Mắt Ngân Tô sáng lên, như là cô thể từ phó bản t.ử vong ? So với phó bản bình thường, phó bản t.ử vong vẫn thú vị hơn một chút.

 

Ngân Tô cảm thấy cơ hội thì thể thử một , tâm trạng cô nhét đồng vàng trong giao diện cá nhân

 

【Số hiệu: 0101】

 

【Họ tên: Ngân Tô】

 

【Đồng vàng: 4】

 

【Điểm tích lũy: 340 ( +11500 ) 】

 

【Kỹ năng thiên phú: Giám định vạn vật】

 

【Khen thưởng đặc biệt: Quyền miễn phó bản t.ử vong, di hoa tiếp mộc, đạo cụ lắp đặt chip (đang trang ), thư mời hoa hồng đen 】

 

【Đạo cụ: Dao của đồ tể… Hòm gỗ phong ấn Tà thần】

 

【Cung điện bụi gai: Đang mở】

 

Ngân Tô nhíu mày chằm chằm điểm tích lũy, điểm tích lũy ít như ?

 

Đây còn là phó bản cấp độ địa ngục chơi lưu truyền mà còn thì liệu mấy phó bản đơn giản còn ít điểm tích lũy đến mức nào đây?

 

Khó trách bọn họ coi trọng điểm tích lũy như , quả nhiên phó bản t.ử vong vẫn lợi nhất!

 

Ngân Tô điểm tích lũy một cái, cuối cùng tắt giao diện cá nhân , mắt thấy tâm phiền.

 

Bình thường khi vượt qua phó bản sẽ thông báo nhưng Ngân Tô xem diễn đàn thấy bài post thảo luận về thông báo của chơi. Cô nhấn xem thì đây là thông báo chơi phó bản Thôn Vĩnh Sinh… Xem thông báo chơi là chơi nào cũng thể nhận , cũng hạn chế khu vực .

 

Lướt diễn đàn xong, Ngân Tô mở app mạng xã hội lướt, bên vẫn là hotsearch về cô, đều suy đoán chơi 0101 là ai. Thậm chí, bên các hotsearch lớn còn xuất hiện đủ thể loại l.ừ.a đ.ả.o.

 

Ngân Tô còn nhiều đồ đặt mua, lướt thêm vài phút liền thoát app. Vốn định đặt hàng mạng nhưng thấy dư trong tài khoản, cô đành từ bỏ, quyết định chút thức ăn cho bản ngủ một giấc thật ngon.

 

***

***

 

Hai ngày .

 

Khang Mại bước xuống từ một chiếc siêu xe nhưng trông khá khiêm tốn, ngửa đầu xem qua bảng hiệu phai màu của tiệm sữa qua thương hiệu.

 

Khang Mại cho rằng Ngân Tô đang uống sữa ở đây, ngờ khi tìm quanh một vòng vẫn thấy cô , đang tính gọi điện thoại thì đột nhiên thấy một cô gái đeo khẩu trang đang trong quầy bán hàng, ánh mắt hai va giữa trung.

 

Khang Mại như sét đ.á.n.h nhúc nhích .

 

Cho đến khi cô gái đến, vẫy vẫy tay mặt : “Khang ?”

 

Khang Mại hồn, từ xuống đ.á.n.h giá cô một lượt. Cô gái mặc đồng phục của tiệm sữa, chiếc mũ là mái tóc dài buộc gọn gàng, khẩu trang che mất nửa gương mặt chỉ thấy một đôi mắt đen nhánh trong suốt.

 

Anh chậm rãi hít thở, rít qua kẽ răng vài chữ: “Cô… đang gì ở đây?”

 

“Đi đó.” Ngân Tô kéo khẩu trang hướng lên , chỉ bàn trống bên cạnh, “Anh , một lát nữa mới tan ca.”

 

Khang Mại: “…”

 

Vẻ mặt Khang Mại như gặp quỷ chằm chằm Ngân Tô.

 

Đồng t.ử Khang Mại co rút , rốt cuộc thấy cái gì !!!

 

Tại ở đây sữa cho chứ!!!

 

Khang Mại hiểu!

 

Khang Mại !

 

Khang Mại, một đàn ông cao 1m9, gương mặt dữ tợn ngay ngắn trong tiệm sữa cho khách dám gần. Thậm chí, vài vị khách uống sữa ở quán đổi ý mua mang .

 

Ngân Tô bận bịu xong một đợt mới thì kịp lúc tan , cô chào hỏi chủ cửa hàng cầm hai ly sữa tan .

 

Ngân Tô đưa một ly cho Khang Mại: “Mời uống.”

 

“…” Trà sữa tên miễn phí… Cuối cùng Khang Mại vẫn cầm lấy ly sữa.

 

“Có nơi vấn đề gì ?” Khang Mại suy nghĩ nửa ngày cũng chỉ nghĩ lý do .

 

Ngân Tô dùng ống hút chọc thủng một lỗ ly sữa, nghiêng đầu vẻ mặt nghi hoặc: “Có vấn đề chỗ nào?”

 

“Không vấn đề thì tới đây ?” Đây chẳng lẽ là đam mê đặc biệt của đại lão?

 

“Đương nhiên là để kiếm tiền nuôi sống bản . Ủa chứ lẽ để cống hiến tình yêu cho xã hội ?” Tiền cô đều tiêu hết . Khang Mại đưa tiền bán đạo cụ cho cô, cô cũng thể c.h.ế.t đói ? Vậy nên cô chỉ thể thêm thôi.

 

“…” Rốt cuộc cô thiếu tiền tới mức nào chứ?

 

Khang Mại vẫn hiểu tại một đại lão thực lực như sầu muộn về chuyện tiền nong, cuối cùng còn thêm trong tiệm sữa nữa chứ…

 

… chắc là cô vượt qua một phó bản nữa nhỉ?

 

Lần là phó bản t.ử vong…

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/chao-mung-den-dia-nguc-cua-ta/chuong-148-hien-thuc.html.]

Mà ngẫm thì thấy cũng bình thường, cho dù cô xui xẻo thế nào thì cũng thể nào cũng phó bản t.ử vong đúng ?

 

Cũng may Khang Mại chừng mực, tiếp tục hỏi nữa. Lần tìm Ngân Tô là để đưa tiền bán một vài đạo cụ trong những đạo cụ cô cung cấp.

 

Khang Mại còn cẩn thận chuẩn tiền mặt cho Ngân Tô, để trong một cái vali nhỏ.

 

Ngân Tô đếm thậm chí còn mở xem, hỏi thăm một vài chuyện khác: “Chuyện phận xong ?”

 

“Sao nhanh .” Đó là chuyện tùy tiện đóng dấu lên một tờ giấy là tác dụng ?

 

“Ồ.”

 

Ngân Tô mời Khang Mại ở dùng một bữa cơm đó mới chia mỗi một ngả.

 

Sau khi dùng cơm xong Ngân Tô về ngay lập tức mà kéo vali, cầm theo một cây kem ốc quế dạo phố.

 

Ngân Tô dòng xe qua tấp nập, biển hiệu đầy màu sắc lung linh rực rỡ, hòa biển ồn ào phố, ngẩn ngơ một hồi suy nghĩ bay đến nơi nào.

 

Vất vả lắm cô mới nghỉ 7 ngày nhưng cái cung điện như quỷ đói đầu t.h.a.i thì đây?

 

Thật đau đầu!

 

Chương 149

 

Quỷ c.h.ế.t đói bắt đầu đếm ngược. Ngân Tô cảm thấy vô cùng buồn rầu vì khẩu phần ăn của con quỷ c.h.ế.t tiệt , bây giờ kiếm quái vật cho nó đây, cô cũng bảy ngày nghỉ của tong…

 

Ngân Tô sầu muộn nhét vali cung điện, tiên mua một đống đồ ăn vặt khao bản .

 

bậc thang ăn thịt xiên nướng, ánh mắt đặt các bác trai bác gái đang khiêu vũ trong quảng trường. Những bác trai bác gái ngoài 65 cần lo kéo trong trò chơi, cuộc sống thoải mái dễ chịu.

 

Còn bên là những đứa nhỏ mười mấy tuổi đang xếp hàng giảng về quy tắc thông dụng trong trò chơi cấm kỵ…

 

Khung cảnh ca múa thái bình xen lẫn sự lạnh lùng tàn khốc. Cái thực tại tan vỡ hoang đường như một trò đùa .

 

Ngân Tô ăn thịt xiên nướng xong, phủi tay chuẩn dậy thì đầu đột nhiên ‘rầm’ một tiếng, một bóng màu đen ngã thẳng xuống mặt cô.

 

Ngân Tô: “…”

 

Cô rũ mắt cái áo khoác mới mua, bên tung tóe dính đầy chất lỏng màu đỏ tươi, tâm trạng vốn đang giờ càng tệ hơn.

 

Điên mất, aaa…

 

“A ——”

 

Đám quảng trường hét hộ Ngân Tô, họ hoang mang lo sợ chạy tứ tán.

 

Người đàn ông đập xuống đất như một vật nặng nghiền ép qua . Thế nhưng lúc vẫn còn động đậy, cơ thể bằng phẳng bắt đầu phình lên, tứ chi vặn vẹo khôi phục như cũ, định bò dậy.

 

Ngân Tô âm trầm , thấy động đậy, ánh mắt càng ngày càng sáng. Quái vật kìa… Đây là thức ăn từ trời rơi xuống !!

 

Ngân Tô tiến lên một bước, giẫm một phát ép đàn ông chuẩn bò dậy đất. Cơ thể đang phình lên cũng cô giẫm xẹp xuống một ít. Anh nhanh ch.óng khô đét như quả bóng .

 

Anh khó khăn cứ động đầu, bất ngờ kịp chuẩn thẳng một đôi mắt đen nhánh. Người đang giẫm đeo khẩu trang che kín mặt mũi nhưng đôi mắt lộ lóe sáng, giống như sói đói thấy con mồi, tràn đầy vẻ u ám hưng phấn.

 

Không hiểu cảm thấy rùng , cảnh báo nguy hiểm kêu vang đáy lòng, thế nhưng thể động đậy.

 

Ngân Tô duỗi tay bắt đàn ông nhưng đúng lúc một cơn gió sắc bén vụt tới từ phía . Cô đột nhiên rùng một cái, thể theo bản năng nghiêng sang bên cạnh. Một mảnh kim loại sắc bén sượt qua cô, đối phương dây dưa với cô, nắm c.h.ặ.t lấy đàn ông mặt đất xông thẳng lên trời.

 

Người chơi xui xẻo chỉ mỗi kỹ năng giám định: “…”

 

Ngân Tô ngẩng đầu bóng ngày càng bay cao, cô cứ cảm giác phiền muộn như kiểu thức ăn dâng đến miệng còn cướp mất .

 

Mấy mặc đồng phục chạy từ ngoài quảng trường tới, đó Ngân Tô thấy cái thứ đang bay lên giữa trung một dòng điện đ.á.n.h trúng nện xuống Wetland Park.

 

Phần lớn tới đều đuổi theo trong Wetland Park, chỉ một vài cảnh giác chằm chằm Ngân Tô.

 

Ánh mắt cô rơi lên huy chương n.g.ự.c một trong đó, cái chữ “Cấm” dễ gây chú ý tới khác.

 

Người của Cục điều tra cấm kỵ.

 

Người đằng đuổi theo tới lập tức lấy dụng cụ thao tác xung quanh Ngân Tô một hồi, “Tạm thời dấu hiệu ô nhiễm… Cô chơi.”

 

Ngân Tô nhíu mày, thế mà thể trực tiếp giám định chơi… Bảo Khang Mại quy trình kiểm tra khi gia nhập Cục điều tra tùy tiện như . Người thể trực tiếp giám định chơi , sợ bình thường giả mạo.

 

Những điều tra viên đang cảnh giác cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, một nữ điều tra viên trong đó tiến lên, “Xin chào, là điều tra viên của Cục điều tra cấm kỵ.”

 

Ngân Tô khẽ gật đầu, vô cùng lễ phép : “Chào cô.”

 

Đối phương dựa theo quy trình lấy giấy chứng nhận cho cô xem, còn quan tâm cô: “Vừa thương ?”

 

.” Cô kịp thời tới giẫm cho một phát nên cơ hội thương: “ áo bẩn , mới mua xong.”

 

“…” Có lẽ cô ngờ Ngân Tô một vấn đề quan trọng như , điều tra viên cảm giác nghẹn họng.

 

“Xin gây thêm phiền phức cho cô.” Điều tra viên nhanh ch.óng điều chỉnh tâm trạng, xin xong liền lập tức nhảy qua đề tài khác, bắt đầu hỏi thăm chuyện cô trải qua.

 

Đối phương cũng kiểm tra thực hư phận của cô , thậm chí còn bảo cô gỡ khẩu trang xuống mà chỉ hỏi thăm tình huống cô thấy.

 

Người chơi để lộ phận trong thế giới thực và đương nhiên cũng Cục điều tra cấm kỵ . Vậy nên khi manh mối chứng minh chơi hiềm nghi hoặc biểu hiện kỳ quái thì Cục điều tra cấm kỵ sẽ tra phận của bọn họ —— Ít nhất bề ngoài là . Đây cũng là lý do phần lớn chơi tín nhiệm Cục điều tra trong thời gian dài như .

 

Cư dân nhiệt tình của thành phố phối hợp kể chuyện trải qua, cuối cùng tò mò hỏi một câu: “Vừa là quái vật hả?”

 

Điều tra viên ghi chép lời Ngân Tô sót chữ nào, lắc đầu phủ nhận: “Không , là chơi.”

 

“Người chơi…” Người chơi ô nhiễm ? Tại chơi trong thế giới thực vẫn ô nhiễm?

 

Ngân Tô nghĩ tới khu ô nhiễm.

 

đối phương ý nhiều, khép máy tính bảng trong tay , lễ phép khéo léo : “Cô thể .”

 

Ngân Tô rời thì bên ngoài quảng trường một chiếc xe dừng . Giang Kỳ bước xuống xe, dẫn theo vài vội vàng lướt qua cô.

 

Khí thế đàn ông mặc áo Tây giày da quá mạnh mẽ, đến cả Ngân Tô cũng nhịn ghé mắt thêm vài .

 

Cục điều tra cấm kỵ…

 

Ngân Tô rũ mắt chiếc áo khoác dính đầy m.á.u của cô, chẹp một tiếng đầu rời khỏi Wetland Park từ một cánh cửa khác.

 

Với mức độ xui xẻo của cô thì thể gặp phiền toái đấy.

 

***

***

 

Trong Wetland Park, nhiều cây cối gãy đổ, còn một phần lôi điện đ.á.n.h cháy, ít điều tra viên đang cuống quýt dập lửa.

 

“Anh Giang.” Độ Hạ để tóc ngắn trông gọn gàng kéo lấy một ném xuống mặt Giang Kỳ: “Còn một tên chạy thoát .”

 

Giang Kỳ đang xem camera giám sát, ánh mắt liếc qua đất một vòng, đến khi xem xong mới đưa máy tính bảng cho .

 

Anh nhấc chân đá đang nghiêng thẳng . Người đàn ông đập xuống đất hồi nãy, lúc gương mặt đầy m.á.u, thở nặng nề, ánh mắt tan rã.

Meo

 

Giang Kỳ từ cao xuống , lạnh băng : “Mấy tiếp xúc nguồn ô nhiễm ở .”

 

Yết hầu của đàn chuyển động, m.á.u chảy từ khóe miệng, cơn đau khiến khuôn mặt vặn vẹo đến mức còn hình dạng nhưng vẫn nhếch môi .

 

Nụ điên cuồng trào phúng, lâu mới thốt lẻ tẻ vài câu: “Cục điều tra cấm kỵ chúng mày phong tỏa tất cả khu ô nhiễm, là vì bảo vệ bình thường nhưng thực chất là vì tư lợi của chúng mày thôi. Chúng mày khác gì bọn tao , chẳng qua cũng chỉ là một đám cướp.”

 

Giang Kỳ cùng với các thành viên bên cạnh ngoảnh mặt ngơ với lời đàn ông .

 

“Nguyên Thanh.” Không Giang Kỳ đang gọi ai.

 

Có một thanh niên trong nhóm đằng tới, cúi cầm c.h.ặ.t t.a.y của đàn ông.

 

Chân tay của đàn ông mất hết tri giác nên xem thường hành vi của Nghiêm Nguyên Thanh, “Tao gì hết, chúng mày giỏi thì g.i.ế.c c.h.ế.t tao !!”

 

một giây , đàn ông đột nhiên giống như thấy gì đó, gương mặt chuyển từ thống khổ sang hoảng sợ.

 

Nghiêm Nguyên Thanh yên lặng nắm tay đàn ông, đàn ông giãy nhưng cơ thể như dính c.h.ặ.t tại chỗ, ngay cả một đầu ngón tay cũng cử động , chỉ khuôn mặt sợ hãi là chứng tỏ rằng giờ phút đang trải qua một chuyện vô cùng đáng sợ.

 

 

Loading...