Chào mừng đến địa ngục của ta - Chương 147

Cập nhật lúc: 2026-03-18 09:40:44
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngân Tô nghi hoặc: “Danh sách đó xem ở ?”

 

“… Danh sách sẽ hiện giao diện cá nhân trong thời gian mở cửa, bây giờ thời gian mở cửa.”

 

“Các phó bản đều chung thời gian mở cửa ?”

 

.”

 

“…” Số lượng chơi tự nguyện tiến phó bản nguy hiểm lẽ cũng nhiều, kể đến việc một vé cửa tốn tận mười nghìn điểm tích lũy. Nếu như cần đại thần dẫn đội, trong thời gian mở cửa, đại thần thể dẫn đội mấy ? Chẳng lẽ họ cần nghỉ ngơi? Như , một chơi chỉ thể tham gia một phó bản trong một mở cửa.

 

Hoạt động cày phó bản tâm gì hết!!

 

“Cô hội nhóm gì ?” Bạch Lương Dịch đột nhiên lên tiếng mời cô: “Cô gia nhập hội của ?”

 

Ngân Tô từ chối chút nghĩ ngợi: “Không cần.”

 

Ngân Tô đảo mắt một vòng, ánh mắt rơi Bạch Lương Dịch: “Tự nhiên mời gì… Có còn điều gì ?”

 

Bạch Lương Dịch: “…”

 

Bạch Lương Dịch trầm mặt xuống, cuối cùng vẫn mở miệng: “Người chơi cho phó bản thăng cấp sẽ nhận chìa khóa phó bản vĩnh viễn, tuy thể tự tiến phó bản, nhưng thể mở phó bản để khác tiến bất cứ lúc nào, cần chờ tới ngày mở cửa.”

 

Sau khi cô qua ải, trò chơi sẽ thông báo điều cho cô .

 

Nếu như loại phó bản các hội nhóm nắm giữ, sẽ coi là tài nguyên riêng của hội, chỉ mỗi dùng mà còn thể giao dịch với các hội khác.

 

Anh định nhân lúc cô còn , mời cô gia nhập hội của .

 

Ai ngờ cô dễ lừa gạt…

 

Bạch Lương Dịch lừa cô nữa, thẳng thắn : “Nếu cô gia nhập hội của , sẽ cho cô đãi ngộ nhất.”

 

Ngân Tô từ chối chút do dự nữa: “Không.”

 

Bạch Lương Dịch: “…” Tốt gì cô cũng hỏi một chút về hội nhóm của chứ?

 

***

***

 

Trên con đường thôn yên tĩnh, Ngân Tô ôm mèo đen phía , Bạch Lương Dịch vác cuốc theo , lúc bọn họ đang về phía nhà Trương Dương.

 

Ai ngờ tới ngay cửa nhà thấy một ở trong sân.

 

Thấy rõ ở bên trong, Bạch Lương Dịch chút bất ngờ: “Sử Vân Phi?”

 

Sử Vân Phi trông như bước từ trại tị nạn, cũng may Bạch Lương Dịch vẫn nhận .

 

Sử Vân Phi: “Mọi ?”

 

“…” Bọn họ tham gia hôn lễ, đó còn đ.á.n.h c.h.ế.t BOSS.

 

Sử Vân Phi cũng nhận hai thông báo , ai gì khiến phó bản thăng cấp, nhưng bây giờ chỉ còn ba tiếng đồng hồ, lối thoát duy nhất của bọn họ là tìm chìa khóa qua ải.

 

Sử Vân Phi khó chịu mở miệng: “Có vẻ như chìa khóa qua ải liên quan tới con mắt, tìm một danh sách sính lễ…”

 

Bạch Lương Dịch cắt ngang Sử Vân Phi nhưng cuối cùng vẫn lên tiếng: “Chúng , bây giờ chuẩn tìm chìa khóa qua ải, cùng ?”

 

Sử Vân Phi: “???”

 

Sử Vân Phi mờ mịt gia nhập với bọn họ, Ngân Tô dẫn bọn họ tới vị trí của những bia mộ vô danh.

 

Nhìn một rừng bia mộ vô danh, Sử Vân Phi và Bạch Lương Dịch đều hít một thật sâu, cái thôn mỗi năm trôi qua một cô gái bỏ mạng…

 

hai bọn họ nhiều thời gian để thương cảm, bọn họ tùy tiện chọn một ngôi mộ bắt đầu đào.

 

Ngân Tô ôm mèo ở bên cạnh, cô ý định giúp đỡ: “Trương Dương ?”

 

“Bị g.i.ế.c .” Sử Vân Phi vùi đầu đào đất, kể sơ lược về mục đích của Trương Dương.

 

Ở trường học, Trương Dương một nhóm do Triệu Thần cầm đầu bắt nạt, vô tình phát hiện một bức ảnh cũ trong tay Triệu Thần.

 

Trùng hợp lúc đó trong thôn cử hành hôn lễ, lấy chồng là chị họ của , yêu cầu mười của hồi môn, nên dùng bích họa để mượn cớ đưa Triệu Thần đến đây, đó định để cho thôn dân g.i.ế.c c.h.ế.t bọn họ, thể giúp bản hả giận, thể giải quyết vấn đề của hồi môn của chị họ.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/chao-mung-den-dia-nguc-cua-ta/chuong-147.html.]

trong tay bích họa, sợ Triệu Thần sẽ tin tưởng . Cho nên sớm trở về đây một chuyến, hang động trong núi để chụp bích họa.

 

Ai ngờ khi tới hang động , bắt đầu thường xuyên mơ thấy chị gái .

 

Sau đó thậm chí còn xuất hiện ảo giác, một âm thanh luôn hỏi đem chị trở về .

 

chị gái trở về, Trương Dương quyết định theo âm thanh , đưa bọn họ đến hang động.

 

“Cậu cũng đáng thương.” Chẳng Sử Vân Phi đồng tình với Trương Dương: “Thời gian ở trường học quả thật t.h.ả.m.”

 

Bạch Lương Dịch và Ngân Tô đều tiếp lời, NPC t.h.ả.m bọn họ quan tâm, chơi cũng đủ t.h.ả.m .

 

Sử Vân Phi cũng nữa, tiếp tục vùi đầu đào đất.

 

Rất nhanh bọn họ đào một ngôi mộ chôn quần áo và di vật, nhưng bên trong đôi con ngươi.

 

“Không .”

 

Bạch Lương Dịch xem một bia mộ lớn khác ở phía : “Đào thêm một cái nữa xem .”

 

Hai hợp lực đào cái thứ hai, đáng tiếc bên trong vẫn .

 

“Hay là đoán sai ?” Sử Vân Phi hỏi: “Có lẽ là ở chỗ khác.”

 

Đại khái Ngân Tô chính là chuyện đau eo, cũng đang nghĩ cái gì, giọng điệu lười nhác: “Đào thử mấy cái khác xem, dù cũng chuyện gì xảy .”

 

bao nhiêu chơi? Trò chơi cũng sẽ nhét chìa khóa qua cửa ở tất cả các ngôi mộ.

 

Lỡ như đó truy sát thì ?

 

Người chơi tìm chìa khóa qua cửa trong vô vàn ngôi mộ vô danh… Nghĩ thôi thấy kích thích .

 

Bạch Lương Dịch x Sử Vân Phi: “…” Dù cũng chuyện gì xảy ? Bọn họ chỉ còn tới ba tiếng thôi đó!

 

***

***

Meo

 

Hơn hai tiếng , cuối cùng Bạch Lương Dịch cũng đào một hộp gỗ chứa mắt mèo trong một rừng bia mộ.

 

【 Chúc mừng chơi 30600453 nhận chìa khóa qua ải Thôn Vĩnh Sinh, thể sử dụng chìa khóa rời khỏi phó bản bất cứ lúc nào. 】

 

Bạch Lương Dịch thấy thông báo của trò chơi, đó sang gật đầu với Sử Vân Phi, đúng là chìa khóa qua ải. Anh liếc mắt về phía những bia mộ đào: “Chỉ còn 40 phút, vẫn còn một phần ba…”

 

“Tách đào thử, xem vận khí như nào.” Sử Vân Phi cũng quá lo lắng.

 

Rõ ràng thể của hai cường hóa, bọn họ đào nhanh.

 

những đồ vật chôn với độ sâu khác , nếu đào hết phần còn trong 40 phút thì vẫn khá khó khăn.

 

Sử Vân Phi bò khỏi hố, còn kịp vững, đột nhiên Ngân Tô đẩy xuống .

 

Sử Vân Phi ngờ Ngân Tô đột nhiên động thủ, ngã xuống hố, xém chút đ.á.n.h trả theo bản năng.

 

Ngân Tô nắm cánh tay , kéo lên: “Không chứ?”

 

“???” Không đẩy xuống ? Cô tâm thần phân liệt ?

 

Bạch Lương Dịch cũng hiểu Ngân Tô phát điên cái gì.

 

Ngân Tô buông Sử Vân Phi , trong đám bia mộ, đó một tấm bia, chỉ nó: “Đào cái .”

 

Bạch Lương Dịch và Sử Vân Phi liếc , trong ánh mắt tràn ngập sự khó hiểu.

 

Ngân Tô thấy bọn họ im, cô khẽ nhíu mày Sử Vân Phi: “Sao ? Các còn định ở phó bản dưỡng lão ?”

 

“Sao cô …”

 

Bạch Lương Dịch nhớ tới hành vi kỳ quái của Ngân Tô, thể đây là kỹ năng của cô… đó là kỹ năng gì? Sao đẩy khác ngã xuống đất đỡ dậy? Chẳng lẽ kỹ năng yêu cầu cô bắt nạt đối tượng cần giúp đỡ?

 

Bạch Lương Dịch suy nghĩ lung tung trong đầu, nhưng ngoài miệng với Sử Vân Phi: “Nghe theo cô .”

 

Có lẽ Sử Vân Phi cảm thấy còn nhiều bia mộ như , chắc chắn thể đào hết bộ, cuối cùng quyết định đào tấm bia mà Ngân Tô chỉ.

 

 

Loading...