Chào mừng đến địa ngục của ta - Chương 144

Cập nhật lúc: 2026-03-18 09:40:40
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thôn dân bắt đưa lên, bọn họ tìm từ một chiếc áo dài màu đỏ khoác lên ông , trói ông cột nhà từ đường, bịt miệng ông , cho ông kêu la.

 

Ba của hồi môn khác cũng mang lên, và họ cũng mặc áo choàng đỏ.

 

Ba ai khác chính là Lô Khê, Trình Tinh và Tôn Hạo.

 

Cả ba lượt trói những cây cột khác. Trình Tinh đưa mắt liếc Tôn Hạo, Tôn Hạo dường như bất tỉnh nên bất kỳ phản ứng nào.

 

Lô Khê bịt miệng, giận dữ gào lên ở một bên mà đang hét cái gì.

 

Trình Tinh mệt mỏi và khó khăn về phía trưởng thôn. Trưởng thôn thắp hương, dâng hương lên, vật tế phủ bằng vải đỏ bàn, cắm hương lư hương quỳ rạp xuống đất.

 

Rồi giọng già nua của trưởng thôn cất lên vang vọng khắp nhà thờ tổ: “Mời sơn thần!”

 

“Mời sơn thần——”

 

“Mời sơn thần——”

 

Âm thanh vang vọng tầng tầng lớp lớp.

 

Trình Tinh chỉ cảm thấy những ngọn nến trong nhà thờ tổ hiện lên lập lòe, và sự lạnh lẽo vô biên từ bóng tối lan , từng ngọn nến dập tắt, và bóng đen bao trùm bộ căn nhà.

 

Thứ bao phủ bởi tấm vải đỏ bắt đầu vặn vẹo và lớn lên…

 

 

 

Bùm——

 

Dư chấn của vụ nổ quét qua từ hướng cổng, thổi bay nhiều thôn dân đang quỳ.

 

Thôn dân chật vật dậy khỏi mặt đất, đồng thời đầu về hướng cổng.

 

Cô gái bước từ khói bụi với ống thép vai, chiếc áo gió màu đỏ như phát âm thanh săn mồi trong , một con mèo đen theo sát chân cô.

 

Thấy con mèo, thôn dân tỏ ngạc nhiên và sợ hãi.

 

Ngân Tô vẫn bên rìa khói bụi, liếc thôn dân đông đúc, khẽ nhướng một bên mày và bắt đầu bày tỏ sự bất mãn với tư cách là một khách mời: “Hôn lễ là một sự kiện lớn như , thế mà các cũng gửi thông báo tới cho khách mời, đạo đãi khách của thôn các như nhé!”

 

Khi cô dứt lời, một cô dâu mặc váy cưới từ trong làn khói bước .

 

Lụa đỏ chỉ tác dụng khi treo bên ngoài, một khi cô dâu bước căn nhà, lụa đỏ dường như tác dụng gì với họ.

 

Các cô dâu lượt xuất hiện, đồng t.ử của thôn dân như dãn nở hết mức, kinh ngạc hét lên: “Sao bọn họ !”

 

Ngân Tô , “Gặp và bạn bè của , vui ? đặc biệt mang họ đến đây để chúc mừng.”

 

Thôn dân: “!!!”

 

Thôn dân trở nên hoảng sợ, run run hỏi: “Sơn thần… Sơn thần đến đây ?”

 

Trong nhà thờ tổ vẫn yên tĩnh, tiếng nào đáp .

 

“Làm bọn họ thể !”

 

“Làm bây giờ…”

 

Đám thôn dân bắt đầu lùi về phía , nhưng đáng tiếc ở đây quá nhiều , cũng nhiều chỗ rút lui, cuối cùng chỉ thể chen chúc một chỗ.

 

Ngân Tô nghiêng giơ tay động tác ‘mời’: “Các chị em, thời điểm báo thù tới, tiến lên.”

 

Meo

Các cô dâu giống như những vận động viên thấy tiếng s.ú.n.g, hình đồng thời lắc lư, trong nháy mắt hòa trong đám .

 

Tiếng hét lập tức vang vọng khắp nhà thờ tổ.

 

“Con gái, của con…”

 

“Tiền Đa! Ta là dì hai của con…”

 

“Không qua đây!”

 

“Biến !!”

 

“Sao còn biến mất, về, hy sinh vì cả thôn! Vì lý do gì mà các thể vật hiến tế…”

 

“A——”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/chao-mung-den-dia-nguc-cua-ta/chuong-144.html.]

Ngân Tô mang theo ống thép xuyên qua đám hỗn chiến, phía cô những bộ áo cưới tung bay cùng tiếng la hét và chạy trốn của thôn dân dường như ép chuyển động chậm .

 

 

 

Trong nhà thờ tổ, cô dâu trùm kín khăn nên dường như thấy tiếng động bên ngoài, cô vẫn yên lặng trong quan tài, chuỗi hạt châu khăn trùm đầu khẽ lay động.

 

Khi Ngân Tô bước nhà thờ tổ, điều đầu tiên cô thấy là trưởng thôn đang trong đó.

 

Dưới chân ông một đám sương mù màu đen, hình còng lúc của ông giờ thẳng. Đôi mắt mất ánh sáng đó của ông cũng chuyển sang màu xanh lục lạnh lẽo.

 

“Dao Dao!” Lô Khê kêu lên nghẹn ngào và tràn đầy sợ hãi đó bóng dáng của cô xuất hiện và lao thẳng về phía Ngân Tô.

 

“Lộ Dao, cẩn thận!!” Trình Tinh khàn giọng gầm lên từ phía bên .

 

“Phốc phốc —— “

 

Âm thanh của v.ũ k.h.í sắc bén đ.â.m da thịt rõ ràng, biểu cảm khuôn mặt của Lô Khê đông cứng , cơ thể đơ tại chỗ, xương cốt dường như trở nên cứng ngắc, cô xuống phía bụng .

 

Ống thép sáng bóng lạnh lẽo rút , chảy một chất lỏng màu đỏ tươi, và màu đỏ ngày càng nhiều hơn…

 

Lô Khê chậm rãi ngẩng đầu lên, trong đôi đồng t.ử xanh chút tức giận và cam lòng, cô hiểu tại Ngân Tô ngần ngại tấn công một quen.

 

Ngân Tô một cách vô cảm, bất kỳ cảm xúc nào trong mắt.

 

Lô Khê mất sức sống, sương mù đen tràn từ cơ thể cô , ánh sáng trong mắt cô dần tắt, sương đen nhanh ch.óng lan ngoài tràn ngập nhà thờ tổ và xâm nhập cơ thể của thôn dân. Bọn họ vốn là những thôn dân chạy trốn, khi sương mù đen xâm nhập, sự sợ hãi mặt dường như biến mất, trong phút chốc chỉ còn sự lạnh lùng tê dại, bọn họ còn sợ hãi các cô dâu nữa mà chủ động tấn công cô dâu.

 

Một thôn dân…

 

Hai thôn dân…

 

Ngày càng nhiều thôn dân điều khiển, tất cả hành động một cách thống nhất và đồng loạt, giống như những máy thực hiện nhiệm vụ, nhóm cô dâu đang chiếm thế thượng phong dần trở nên áp đảo.

 

 

 

Trong nhà thờ tổ, thể của Lô Khê ngã xuống, m.á.u thịt trong chốc lát co rút với tốc độ mà mắt thường thể thấy, cô là một cái xác khô.

 

Ngân Tô về phía Trình Tinh, cô những làn sương đen ghim c.h.ặ.t tường, và cô gầy hơn nhiều.

 

Ngân Tô một bước tới đó, trưởng thôn quan tài đột nhiên cử động.

 

Trưởng thôn ném một sợi xích từ sương mù đen đặc, sợi xích bay lên trung và chia thành bốn phần, lượt đ.á.n.h cổ tay và mắt cá chân của Ngân Tô.

 

Ngân Tô cũng nhúc nhích, để bốn sợi xích khóa c.h.ặ.t , thậm chí còn tò mò cúi đầu xuống .

 

Những sợi xích sương đen quấn quanh cổ tay Ngân Tô, cái lạnh thấu xương xuyên qua da thịt như kim châm, khiến xương đau buốt.

 

Trưởng thôn lộ vẻ vui mừng, nắm lấy sợi xích sương đen kéo về phía .

 

Tuy nhiên, đầu tiên kéo .

 

Trưởng thôn: “???”

 

Ngân Tô xoay nửa vòng tròn trong , nắm lấy hai sợi xích sương mù đen và kéo mạnh về phía .

 

Trưởng thôn đang thắc mắc tại ông thể kéo nó thì cơ thể ông đột nhiên bay về phía Ngân Tô, dù kinh ngạc nhưng ngay lập tức ông liền ném một sợi xích khác cố quấn quanh cổ Ngân Tô.

 

Tuy nhiên, sợi xích kịp đến gần thì cắt đứt bởi một ánh sáng bạc, sợi xích tan thành sương mù đen và hòa bóng tối, lặng lẽ chảy ngoài và nhập cơ thể của thôn dân.

 

Trưởng thôn giống như trọng thương khi xích đen cắt đứt, ông kêu lên một tiếng, đó căng cứng, xiềng xích sương mù đen quấn lấy ông .

 

Trưởng thôn thoáng chốc lơ là liền phản ứng , xiềng xích biến thành sương mù, định thoát thì ống thép đ.â.m thẳng một bên mắt của ông .

 

Trong con mắt còn phản chiếu những đường nét khuôn mặt của cô gái một cách rõ ràng, khi bắt gặp ánh mắt của cô gái, ông thấy một nụ kỳ dị trong đôi đồng t.ử đen láy đó. Làn sương đen lượn lờ xung quanh dần dần tụ lưng cô thành một cái bóng khổng lồ, khiến cô trông như một ác ma xa bò từ địa ngục.

 

Hình ảnh như in sâu trong con mắt chột của trưởng thôn.

 

Ngân Tô ném trưởng thôn bay hết hồn vía sang một bên và bóng đen phía ông .

 

Bóng tối tụ trong đôi mắt điềm tĩnh của Ngân Tô và hình dáng của một “con mèo lớn” mơ hồ hiện .

 

Con mèo lớn mở miệng gầm lên với Ngân Tô, đầy oán hận và phẫn nộ, rõ ràng là hài lòng với việc cô liên tục phá hỏng chuyện của nó.

 

“A…” Cô gái hưng phấn to, thanh âm mềm mại khó tả: “Mèo con hung dữ như .”

 

 

Loading...