Chào mừng đến địa ngục của ta - Chương 143

Cập nhật lúc: 2026-03-18 09:40:39
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

【Thẻ màu: Thay đổi màu sắc các vật phẩm bạn yêu thích thành màu sắc mong ~】

 

【Hạn chế sử dụng: Giới hạn vật phẩm】

 

【Số sử dụng: 1】

 

Trong tay Ngân Tô xuất hiện thêm một tệp thẻ màu, cô rút một tờ màu xanh lá và hướng thôn dân ở đối diện.

 

Các thôn dân đang thảo luận về cách để thoát , bỗng nhiên tấm lụa đỏ và cả quần áo bọn họ biến hết thành màu xanh lá. Cùng lúc đó, sự kiêng dè mặt nhóm cô dâu đối diện liền biến thành một nụ vô cùng rực rỡ và trực tiếp lao về phía bọn họ.

 

Một bên là các thôn dân xanh lá và một bên là nhóm cô dâu với áo cưới đỏ ch.ói cứ mà lao đ.á.n.h , cảnh tượng trông thật khôi hài và quái dị.

 

“Sự kết hợp màu sắc kinh điển vẫn là đỏ phối với xanh lá.” Ngân Tô hài lòng với tác phẩm của , thỏa mãn thưởng thức trận hỗn chiến.

 

“…”

 

Bạch Lương Dịch những thôn dân ở phía xa đang nhóm cô dâu đuổi đến mức chạy tan tác bốn phía, di chuyển tới bên cạnh Ngân Tô: “Đây là đạo cụ… đạo cụ trong cửa hàng trò chơi ?”

 

Anh từng lướt thấy đạo cụ trong cửa hàng, nó chỉ thể đổi màu sắc của vật phẩm, ngoài bất kỳ tác dụng nào khác.

 

Trong cửa hàng đạo cụ nó cũng chỉ bán với giá hai mươi điểm tích lũy, hiển nhiên cái cửa hàng khốn nạn trong trò chơi cũng cảm thấy thứ tác dụng to lớn gì.

 

Ai mà nó còn thể sử dụng như như thế

 

Ngân Tô gật đầu: “Ừ.”

 

Bạch Lương Dịch chằm chằm tập thẻ màu dày cộp của cô, hồi lâu mới nghẹn một câu: “Điểm tích lũy của cô nhiều tới mức còn chỗ để tiêu ?”

 

Thẻ màu bán dựa lượng màu, cô thu thập đủ tất cả các màu sắc ? Đống thẻ tương đương bao nhiêu điểm tích cơ chứ?

 

Ngân Tô nhớ điểm tích lũy còn thừa của : “Không nhiều.”

 

Bạch Lương Dịch: “…”

 

Không nhiều mà cô còn mua thứ đồ … Được thôi, tuy là nó cũng tác dụng.

 

chơi bình thường nào tiêu điểm tích lũy để mua cái !!

 

Hai mươi điểm tích lũy cho một thẻ màu, một tệp là hết bao nhiêu điểm tích lũy chứ?

 

 

 

Các thôn dân mất lá chắn bảo vệ hiển nhiên đối thủ của nhóm cô dâu giải trừ phong ấn, nhanh liền đầy đất.

 

“Các chị gái, chỉ là một phần nhỏ của món khai vị, cần lãng phí thời gian, thôi.”

 

Ngân Tô bước tới, gọi nhóm cô dâu đang kích động thưởng thức bữa tiệc.

 

Có lẽ nhóm cô dâu cảm thấy Ngân Tô lý, chùi m.á.u miệng, dậy đuổi theo Ngân Tô.

 

Bạch Lương Dịch: “…”

 

Bạch Lương Dịch hít một , cầm gậy gỗ theo.

 

Ngân Tô qua nhà chị họ Trương Dương liền tiện đường ghé xem xét.

 

Nhóm cô dâu phá hoại khắp nơi, Ngân Tô thì dạo trong gian phòng trông giống như là của cô dâu.

 

Phòng ở của cô dâu bày biện long trọng hơn hẳn những nơi khác, Ngân Tô còn phát hiện nhiều vết m.á.u mặt đất và một chiếc kéo dính m.á.u mặt bàn.

 

Ngân Tô tiện tay cầm cái kéo dính m.á.u lên, hỏi Bạch Lương Dịch đang lục lọi rương hòm bên cạnh: “Lúc cưới gả, ngoài của hồi môn cô dâu sẽ còn thêm sính lễ đúng ?”

 

“Cũng hẳn, đối tượng kết hôn của cô dâu cũng bình thường.” Ai mà sơn thần trong lời thôn dân là thứ gì, nó sẽ tuân theo quy trình cưới gả của con ? Bạch Lương Dịch dừng nghi ngờ hỏi: “ cũng khả năng , cô cảm thấy chìa khóa qua ải sẽ liên quan đến sính lễ của cô dâu?”

 

Ngân Tô: “Nếu chúng là của hồi môn, thứ tương ứng với chúng chính là sính lễ ?”

 

Bạch Lương Dịch suy tư một lúc: “Cũng khả năng, nhưng sính lễ sẽ là cái gì?”

 

Trong ngày đầu tiên, manh mối bọn họ thu thập hạn, bối cảnh cốt truyện cũng rõ ràng . Ai mà nghĩ tới chuyện Ngân Tô sẽ chơi theo lối chơi thông thường và khuấy đảo cả thôn yên . Sang ngày thứ hai bọn họ trực tiếp lãng phí trong sơn động…

 

Tiến độ của phó bản quá kì dị, đối với chìa khóa qua ải, bọn họ cũng rối rắm như lạc sương mù.

 

Ngân Tô cũng đầu mối gì: “Ai , lát nữa thử hỏi đám thôn dân hoặc nhóm cô dâu coi .”

 

Bạch Lương Dịch: “…”

 

chọn đối tượng để tìm câu trả lời cho vấn đề thật đấy.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/chao-mung-den-dia-nguc-cua-ta/chuong-143.html.]

Không thêm bất kỳ thu hoạch gì ở nhà chị họ của Trương Dương, Ngân Tô liền gọi nhóm cô dâu phát điên đang phá hoại về, gióng trống khua chiêng về phía nhà thờ tổ.

 

Trên đường gặp một nhóm thôn dân, hình như bọn họ chuẩn bắt những của hồi môn còn .

 

Nếu đụng mặt, Ngân Tô liền khách sáo giữ bọn họ tại chỗ.

 

Ngân Tô bảo nhóm cô dâu giữ sống.

 

Ngân Tô nhờ cô dâu kéo một thôn dân đến: “Người trong thôn hết ?”

 

“Hôn lễ… Hôn lễ bắt đầu .”

 

Ngân Tô nhướng mày: “Không ngày mai mới cử hành hôn lễ ?”

 

Thôn dân: “Nó tổ chức… sớm hơn.”

 

“Hôn lễ tổ chức ở ?” Ngân Tô xổm xuống mặt thôn dân và nhẹ nhàng đề nghị: “Mọi thể mời tới tham gia.”

 

Thôn dân đang quỳ đất: “…”

 

Lần thôn dân chịu mở miệng nữa.

 

Ngân Tô lập tức đổi sắc mặt, ấn thôn dân đất, ủ rũ than thở: “Mấy nhiệt tình hiếu khách ? Hôn lễ tổ chức lớn như , thể mời khách đến để chia vui chứ? Mấy thật ích kỷ đúng ?”

 

Thôn dân: “???”

 

Thôn dân Ngân Tô đè , mặt “tiếp xúc gần” với nền đất thể cựa quậy phản kháng nhưng giọng vẫn cứng rắn: “Cô… Dù cũng chỉ là của hồi môn mà thôi!”

 

Ngân – khách mời – Tô thành tiếng: “Thế của hồi môn càng cần tham gia hôn lễ ?”

 

Ngân Tô nháy mắt hiệu với cô dâu nóng lòng thử ở bên cạnh, cô dâu lập tức hiểu rõ ý của Ngân Tô, kéo một thôn dân khác qua.

 

Máu tươi b.ắ.n tung tóe lên cả mặt thôn dân, tầm dần nhuộm đỏ trở nên rõ ràng, nhưng bên tai là tiếng kêu t.h.ả.m của bạn rõ ràng khiến cả cơ thể bất giác run rẩy.

 

Âm thanh đó giống như âm thanh của ma quỷ, cứ liên tục văng vẳng quanh quẩn bên tai ngừng.

 

Cơ thể thôn dân run càng dữ dội, dường như chịu nổi nữa, gào thành tiếng: “Chào mừng tham gia tiệc cưới…”

 

“???” Tùy tiện như thế? “Chỉ ? Không thiệp mời gì cả ?”

 

“Không.”

 

Ngân Tô tin câu trả lời của thôn dân nhưng cuối cùng cô cũng tin khi nhận những câu trả lời tương tự từ các thôn dân khác, thể tin!!!!!

 

 

 

Nhà thờ tổ.

 

Toàn bộ nến thắp lên chiếu sáng bộ cả căn nhà thờ tổ như ánh sáng ban ngày.

 

Trưởng thôn ở khu vực trung tâm, gian giữa của căn nhà lớn đặt một chiếc quan tài khổng lồ ngay chính giữa nhà thờ tổ.

 

Cô dâu mặc áo cưới, đội khăn trùm đầu trong quan tài, xung quanh quan tài treo đầy lụa đỏ, khí xung quanh quỷ dị vô cùng.

 

Đồ vật để bàn dài bên cạnh quan tài cũng dùng vải đỏ phủ lên che khuất.

 

lưng trưởng thôn là những thôn dân đang quỳ đất, lòng bàn tay bọn họ hướng lên , đầu cúi gằm xuống, trán chạm mặt đất, thành kính như tín đồ.

 

Meo

Đội ngũ thôn dân kéo dài ngoài tận cửa nhà thờ tổ, thoáng bên ngoài tựa như thấy điểm cuối.

 

Trong nhà thờ tổ yên lặng tiếng động, chỉ tiếng nến đỏ đang cháy.

 

Có thôn dân chạy từ bên ngoài , thì thầm tai trưởng thôn: “Trưởng thôn, bọn họ còn trở về. Không đám của hồi môn chạy , tìm bọn họ… Sắp đến giờ , của hồi môn đủ… Có thể mời sơn thần tới ?”

 

Trưởng thôn nhíu mày: “Hiện tại bao nhiêu của hồi môn?’

 

“Chỉ ba.”

 

“Cộng thêm cả của hồi môn c.h.ế.t lúc , tổng là bốn, vẫn thiếu một.” Trưởng thôn , liếc mắt thôn dân quỳ phía , dường như đưa một quyết định đau xót: “Không còn cách nào, chỉ thể thế thôi.”

 

Bọn họ tổ chức hôn lễ sớm, của hồi môn đủ một nửa, khả năng mời sơn thần. Bây giờ tóm của hồi môn khác, chỉ thể chọn từ trong đám thôn dân.

 

Rất nhanh trưởng thôn lựa một của hồi môn từ trong đám thôn dân.

 

“Đừng… Đừng mà!!” Người chọn rõ ràng chạy nhưng thôn dân bên cạnh cản .

 

“A Trụ, đều là vì thôn.” Thôn dân bắt của hồi môn chọn trúng : “Cậu vì tất cả , chúng sẽ ghi nhớ .”

 

 

Loading...