Chào mừng đến địa ngục của ta - Chương 141
Cập nhật lúc: 2026-03-18 09:40:37
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nhóm cô dâu kích động, nhao nhao nhớ mắt còn nữa, dần dần trở nên nóng nảy.
“Mắt của … Bọn họ đều đáng c.h.ế.t, đáng c.h.ế.t… g.i.ế.c bọn họ, g.i.ế.c tất cả !!”
Meo
“Mắt của , trả mắt cho !!”
Ngân Tô vội vàng đẩy rương về phía bọn họ: “Mắt của đều ở đây, tìm về giúp , đừng gào nữa.”
Khi cái rương tới gần, dường như nhóm cô dâu cảm nhận gì đó, tâm trạng nóng nảy dần dần xoa dịu.
Mãi mới cô dâu lên tiếng: “Cô… trả mắt cho chúng ?”
“Đương nhiên, giúp cơ thể chỉnh là một chuyện ý nghĩa.” Ngân Tô tỏ ý bọn họ thể tìm mắt của .
Nhóm cô dâu xúc động, mặt lộ rõ sự hưng phấn. nhóm cô dâu ‘ chằm chằm’ rương gỗ mãi vẫn hành động, hồi lâu mới cô dâu khẽ : “Không tìm thấy, chúng nhận cái nào là của chúng .”
“???” Rất nhanh Ngân Tô đưa một biện pháp: “Thử từng cái một .”
Phiền phức một chút mà thôi, nhưng hiệu quả.
Nhóm cô dâu lắc đầu: “Không . Sức mạnh của chúng phong ấn , cho dù thử cũng thử cái nào là của chúng .”
Ngân Tô: “…”
Ngân Tô thử vị trí của bia đá, cau mày: “Không đào bia đá .” Sao sức mạnh vẫn phong ấn?
“Là tên khắc bia đá.” Cô dâu oán hận : “Chỉ xoá tên của chúng , sức mạnh phong ấn của chúng mới mất hiệu lực.”
“Không thể đập vỡ bia đá?”
“Không thể, buộc xóa .”
“…” Trò chơi cứ thích thiết kế kiểu phân đoạn lằng nhằng .
Hết tới khác bắt bạn theo, thì còn cách khác!!
Đáng ghét!!
Ngân Tô thử cạo sạch bộ cùng lúc, nhưng độ cứng của bia đá vượt quá tưởng tượng của cô.
…
Mười phút , Ngân Tô thả bia đá dòng suối, những cô dâu thành một hàng bên cạnh cô.
Ngân Tô chà bia đá tán gẫu với bọn họ: “Mắt của thôn dân móc?”
Nhắc đến việc , tâm trạng nhóm cô dâu liền bắt đầu kích động, ồn ào kêu lên: “G.i.ế.c bọn họ, g.i.ế.c bọn họ!”
Ngân Tô hiếm khi bụng an ủi: “Được , g.i.ế.c cũng đợi một lát nữa, trả lời câu hỏi của , như thể giúp đỡ báo thù dễ hơn nha.”
Ngân Tô nhấn mạnh hai chữ ‘báo thù’.
Được Ngân Tô vỗ về, nhóm cô dâu kích động dần bình tĩnh : “Trước khi xuất giá bọn họ sẽ m.ó.c m.ắ.t của chúng xuống.”
“Tại ?”
Một cô dâu khác gằn: “Còn thể tại , là để cho chúng tìm đường về nhà, dễ dàng cho đám ma quỷ ăn m.á.u thịt chúng kê cao gối ngủ mà trải qua một năm.”
Đáy lòng Ngân Tô hồi hộp, quả nhiên là…
Ngân Tô ép ý nghĩ đáy lòng xuống, khó hiểu hỏi: “Không Vĩnh Sinh ? Sao mỗi năm vẫn gả một ?”
“Vĩnh Sinh? Ha ha ha… Vĩnh Sinh… Vĩnh Sinh cái gì… Là lời nguyền! Đây là lời nguyền!!” Gương mặt của cô dâu trả lời là m.á.u, dáng vẻ điên cuồng nghiến răng nghiến lợi quả là dọa .
“Được , lời nguyền, cô đừng kích động.” Động một cái là gào, tai cũng sắp điếc .
Cô dâu: “…”
Ngân Tô đợi bọn họ gào nữa, tiếp tục hỏi: “Cho nên chính vì lời nguyền , mỗi năm thôn dân buộc chọn một cô dâu xuất giá, nếu cả thôn sẽ gặp họa đúng ?”
Nhóm cô dâu gật đầu.
Cả thôn nguyền rủa, vì mạng sống của bản , mỗi năm các thôn dân sẽ dâng hiến một cô dâu. Hơn nữa, để cho cô dâu báo thù thôn dân liền m.ó.c m.ắ.t của bọn họ xuống, dùng bia đá trấn áp ở lối thôn.
Những cô dâu vài ngày hôn lễ mỗi năm, sức mạnh trấn áp bọn họ sẽ yếu , nên bọn họ thể ngoài.
“ đây thấy ở cửa nhà thôn dân, bọn họ tìm thấy đường thế nào ?”
Có cô dâu khanh khách, âm thanh đó phối hợp với tiếng suối chảy, bay tới bên tai Ngân Tô: “Đương nhiên là tìm bừa, chừng tìm thấy nhà của chúng đó.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/chao-mung-den-dia-nguc-cua-ta/chuong-141.html.]
Ngân Tô: “…”
Được thôi, tập thể là đại gia đình, nhà ai cũng là nhà.
“Thế chỉ mấy , những khác ?” Nếu những con mắt đều thuộc về cô dâu, ít nhất hơn trăm .
“Thời gian quá lâu… Bọn họ sắp biến mất .”
Cô dâu thời gian bọn họ phong ấn càng lâu thì sức mạnh ràng buộc bọn họ càng mạnh, cuối cùng bọn họ sẽ biến mất.
Những cô dâu sắp biến mất thể xuất hiện.
Hơn nữa cho dù thể xuất hiện cũng hại nổi thôn dân, vì thôn dân sẽ treo đầy lụa đỏ ngoài cửa, bọn họ .
Nên bọn họ sẽ dạo trong thôn, tìm đêm về nhà.
Thôn dân sẽ nguy hiểm, hiển nhiên sẽ ngoài, thế nửa đêm còn ai lượn lờ lung tung bên ngoài đây?
“…” Cuối cùng là chơi gánh chịu tất cả.
Ngân Tô cao giọng : “Các chị gái đừng lo lắng, lát nữa sẽ đưa báo thù.”
Có lẽ hai chữ ‘báo thù’ dễ , nhóm cô dâu hi hi: “G.i.ế.c bọn họ, g.i.ế.c bọn họ…”
Ngân Tô cô dâu ‘g.i.ế.c bọn họ’ ở bên cạnh, phiền muộn chà bia đá.
Vết m.á.u lâu năm bia đá khó rửa, Ngân Tô chà tới mức tay cũng mỏi nhừ, cuối cùng cũng thể rõ chữ bia đá.
Đều là tên…
Tên chi chít chằng chịt.
Ngân Tô tính hỏi tên bọn họ, đột nhiên nhóm cô dâu bên cạnh đồng loạt trong nước suối, mặt lộ khát vọng tham lam, thậm chí Ngân Tô thấy động tác nuốt nước miếng của bọn họ, dường như thấy điểm tâm mĩ vị gì đó.
“???”
Ngân Tô theo tầm mắt của bọn họ, lờ mờ trông thấy trong nước thứ trôi giạt xuống theo dòng nước.
Ngân Tô cầm đèn pin chiếu qua, là con , chút giống Bạch Lương Dịch…
“Rầm ——”
Người đang trôi nổi động tĩnh đột nhiên chìm xuống nước… Chính xác mà là thứ gì đó kéo xuống nước.
Ngày đầu tiên Ngân Tô tới trong nước suối bạn phi nhân loại, cô để ánh sáng đèn pin dừng vị trí Bạch Lương Dịch chìm xuống, chỉ thấy mấy bong bóng nổi lên.
“Đáng tiếc.” Ngân Tô thu ánh sáng đèn pin về, chiếu bên chân, một cái bóng đen sì sì từ đáy nhô lên, bàn tay trắng bệch túm lấy tảng đá cạnh chân cô.
“!!!”
Ngân Tô lùi về hai bước, rút ống thép đập xuống.
…
…
“Khụ khụ khụ…” Bạch Lương Dịch ‘’ cho tỉnh, đột ngột ho khan, nhổ mấy ngụm nước liền.
Tầm mơ hồ dần dần rõ ràng, đập ngay mắt là mấy gương mặt nhợt nhạt, bao vây thành một vòng đỉnh đầu , hốc mắt tối om ‘’ , cảm giác áp bức kì dị như núi Thái Sơn đè xuống Bạch Lương Dịch.
Bạch Lương Dịch cảm giác bọn họ ‘ăn cơm’, mà chính là cơm đó.
Toàn Bạch Lương Dịch ướt đẫm chỉ cảm thấy tay chân lạnh cóng, đầu óc trống rỗng nhất thời, sự hoang mang nổi lên trong lòng, chẳng lẽ c.h.ế.t trong phó bản ?
Tuy nhiên ý nghĩ còn xoay chuyển xong thì phát hiện bên cạnh một xổm, hình dáng mơ hồ hiện sự quen thuộc, Bạch Lương Dịch thăm dò gọi thành tiếng: “Lộ Dao?”
Ngân Tô một cái, là cảm thán khen ngợi: “Mệnh lớn thật.”
Bạch Lương Dịch: “…” Cứ coi như cô đang khen .
Bạch Lương Dịch nuốt nước bọt, hiệu một vòng mặt đỉnh đầu: “Đây là… chuyện gì .”
“Ồ, các chị gái một chút.”
“???”
Sao cô gọi chị gái với quái vật phó bản luôn !?
Hơn nữa cô chắc chắn bọn họ đang chuẩn lấy chúng bữa ăn chính?