Chào mừng đến địa ngục của ta - Chương 140

Cập nhật lúc: 2026-03-18 09:40:36
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Ngân Tô gần như hiểu rõ những chuyện xảy trong hang động khi đó.

 

Trương Minh Họa và Trương Nhứ cùng đến chỗ thăm Tần , vì Trương Nhứ ghen ghét Trương Minh Họa, thứ đội khảo sát đào dụ dỗ nên g.i.ế.c c.h.ế.t Trương Minh Họa.

 

Cái c.h.ế.t của Trương Minh Họa triệt để phóng thích thứ đó…

 

Không, chắc hẳn phóng thích, vì sự xuất hiện của Triệu Thần, đào một phần mảnh đất sét vụn, khiến Liễu Lan Lan t.ử vong theo cách giống .

 

Trước Liễu Lan Lan hẳn vấn đề, cô luôn thúc giục Triệu Thần xem bích họa. Bị Triệu Thần g.i.ế.c c.h.ế.t ở đây theo kế hoạch, mà thứ liền thể chiếm dụng cơ thể của Liễu Lan Lan…

 

Chỉ khi cô cắt ngang, thực lực thứ đó khôi phục bao nhiêu.

 

Ngân Tô cúi đầu mèo đen co bên chân cô, mèo đen nhận thấy tầm mắt lạnh giá của Ngân Tô, sống lưng cứng , cứng nhắc ngẩng đầu cô.

 

Lúc màu lục biếc trong tròng mắt của mèo đen hề cảm giác đáng sợ mà một loại xinh kỳ dị thành lời.

 

Mèo đen: “…”

 

chằm chằm như thế cái gì!

 

Meo

Ngân Tô đột nhiên cúi , xách mèo đen đặt lên khuỷu tay, ngón tay trực tiếp sờ đến con mắt của mèo đen.

 

Mèo đen kinh sợ: “!!!” Cô m.ó.c m.ắ.t của nó !?

 

Không nãy nó chạy ?

 

Ngón tay Ngân Tô sờ một vòng xung quanh mắt mèo đen, dọa mèo đen dám di chuyển, run lẩy bẩy.

 

Ngân Tô m.ó.c m.ắ.t mèo đen, cô đang nghĩ lúc nãy Liễu Lan Lan mở mắt , đồng t.ử là màu xanh lá, còn đám sương đen biến hóa thành mèo, đồng t.ử cũng đều là màu xanh lá.

 

Và cả Trương Nhứ thấy trong huyễn tượng, con mắt cũng là màu xanh lá. Vậy thì khả năng là thứ đó mê hoặc hoặc chiếm đoạt cơ thể, con mắt đều sẽ biến thành màu xanh lá.

 

những cô dâu gả đó, con mắt móc xuống hết

 

Chìa khóa qua ải liệu liên quan tới con mắt ?

 

tối qua những con mắt đó cũng nhận nhắc nhở qua ải…

 

Ngân Tô suy tư một hồi vẫn đưa kết luận, thả mèo đen dọa nhẹ, chuẩn rời khỏi nơi .

 

 

 

Ngân Tô đỡ Tôn Hạo từ hang động , thế mà trời bên ngoài tối .

 

Trái Tôn Hạo ngờ Ngân Tô sẽ mang , vết thương của chút nghiêm trọng, t.h.u.ố.c cũng cách chữa lành . Lúc mang theo , nếu gặp nguy hiểm sẽ liên lụy cô.

 

Chủ yếu nhất là trông cô cũng giống bụng như .

 

Ngân Tô ngẩng đầu bầu trời dày đặc mây đen, một ngôi nào. Bọn họ ở trong sơn động lâu như thế ? Cảm giác mới chỉ tiến mấy tiếng thôi…

 

thời gian của phó bản vốn dĩ thể dựa theo lẽ thường để tính toán.

 

Ngân Tô quá lăn tăn về sắc trời, cô xung quanh một vòng, phát hiện tung tích của những chơi khác, cuối cùng quyết định về thôn .

 

Cả thôn tĩnh mịch, thấy ánh sáng cũng thấy âm thanh.

 

Tình hình Tôn Hạo cho lắm, chuyện Ngân Tô thể cũng chỉ là đưa về nhà Trương Dương, thể sống sót xem bản .

 

Trong nhà Trương Dương cũng thấy một ai, ngay cả Lô Khê ở nhà cũng thấy tung tích.

 

Ngân Tô xem hàng xóm cách vách, nhà hàng xóm cũng thấy một ai, cứ như của cả thôn bốc khỏi nhân gian .

 

Trông tình hình trong phòng giống nhóm cô dâu đ.á.n.h úp, đoán chừng là thôn dân tự rời .

 

Ngân Tô định ngoài xem thử, khi cô rời , Tôn Hạo cho cô một manh mối.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/chao-mung-den-dia-nguc-cua-ta/chuong-140.html.]

 

“Hôm nay lúc Sử Vân Phi trở về, với chúng là phát hiện một nhà thờ tổ giấu kín, bên trong thờ cúng thứ gì đó, hơn nữa xung quanh cũng treo đầy lụa đỏ. Chúng suy đoán thứ thờ cúng trong ngôi đền, khả năng chính là thứ cô dâu gả.”

 

Bọn họ vốn dĩ định xem thử, ai ngờ Triệu Thần đột nhiên xem bích họa, loạn kế hoạch của chơi.

 

Ngân Tô hỏi vị trí của nhà thờ tổ, Tôn Hạo Sử Vân Phi cũng ngoài ý tiến , chỉ vị trí đại khái, thế nào.

 

Ngân Tô tỏ ý : “Vậy tự bảo trọng.”

 

 

 

Ngân Tô lập tức tìm nhà thờ tổ, mà vác rương đựng con mắt tới lối thôn .

 

Bia mộ ở lối thôn loại bỏ, hố đào cũng lấp , lúc trông vẻ bằng phẳng.

 

Mèo đen về thăm chốn cũ, ký ức bắt tuôn trong tâm trí, hận tới mức lập tức dùng răng c.ắ.n dây xích, mắt mèo hận thù gắt gao trừng đầu sỏ tội ác Ngân Tô.

 

Ngân Tô phớt lờ nó, lấy cây nến còn 2cm đốt cháy, nâng cây nến quan sát xung quanh.

 

Có lẽ giới thiệu của đạo cụ cạm bẫy hoặc tác dụng phụ ẩn giấu, nhưng tuyệt đối sẽ sai sót. Nó đốt cháy nến thể gặp ma, thì nhất định thể.

 

Trước đây mấy cô đều gặp , hẳn là phù hợp điều kiện ‘ cảnh đặc biệt’.

 

Lần cây nến lay động, thậm chí còn sáng hơn những nơi khác, mười mấy bóng dáng hư ảo dần dần xuất hiện trong ánh nến.

 

Bọn họ xuất hiện từ những nơi khác , bao vây xung quanh Ngân Tô, dùng hốc mắt om đối diện với cô, mắt cũng ảnh hưởng bọn họ ‘’.

 

Mười mấy cô dâu mặc áo cưới bao vây cô ở giữa, ngột ngạt mà đáng sợ, dường như giây tiếp theo những cô dâu sẽ bổ nhào nuốt m.á.u thịt của cô.

 

“Chào buổi tối.” Ngân Tô coi thường sự đáng sợ của những cô dâu, dường như chỉ là thấy một nhóm cô nương bình thường, nhẹ mở lời: “Lần đầu gặp mặt, chuẩn cho quà mắt.”

 

Sắc mặt các cô dâu nhợt nhạt rõ ràng đều ý thức tự chủ, thấy câu , còn lẫn .

 

Cũng bọn họ trao đổi cái gì, một cô dâu sắc mặt hung dữ trong đó giơ tay bóp cổ Ngân Tô.

 

“Sao cô như !” Ngân Tô túm lấy tay cô dâu, ghét bỏ móng tay cắt sửa, tức giận: “Mỹ nữ xinh , đều ưa sạch sẽ thế !!”

 

“A!”

 

 

 

Những cô dâu đều lùi về một vòng, cô dâu còn động tĩnh đất, động tác nhất tề rụt tay trong ống tay áo.

 

Ngân Tô vẩy m.á.u tay xuống, ngẩng đầu nhếch miệng : “Phiền phức nhỏ giải quyết, vẫn nên ngoan ngoãn một chút, đừng trở thành phiền phức nha. thể bao dung , bạn của thì chắc .”

 

Những cô dâu ống thép trong tay cô, lùi về một bước.

 

cũng tới phiền .” Ngân Tô thở dài: “ tới để giúp đỡ . Chẳng lẽ báo thù ? Không để những thứ khiến biến thành dáng vẻ ma quỷ chịu trừng phạt ? Mọi cam lòng nhỉ?”

 

Báo thù…

 

Có lẽ do hai chữ thu hút sự đồng cảm của những cô dâu, một cô dâu trong đó giống như chuyện gì xảy cả, mở lời hỏi: “Món quà gì?”

 

Ngân Tô thu ống thép về, mở rương gỗ, bày cái rương bình thủy tinh: “Thứ quan trọng nhất mà mất .”

 

Những cô dâu ‘’ rõ thứ trong rương, gương mặt nhợt nhạt lộ một tia mờ mịt, nhưng cơ thể bọn họ sờ hốc mắt theo bản năng.

 

“Mắt…”

 

“Mắt của ?”

 

nhớ , đám ma quỷ móc xuống ! Bọn họ m.ó.c m.ắ.t của , đau quá… đau quá !” Cô dâu che hốc mắt, trong hốc mắt tối om m.á.u chảy , chảy xuống theo kẽ tay của cô .

 

 

Loading...