Chào mừng đến địa ngục của ta - Chương 139

Cập nhật lúc: 2026-03-18 09:40:35
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Liễu Lan Lan đau nên tỉnh, phát hiện trói, lập tức la hét: “A Thần… A Thần gì thế? Thả em , thả em !! Anh gì em…”

 

Tuy nhiên một Triệu Thần nay vẫn luôn dỗ dành cô , lúc quan tâm cô kêu la, đôi mắt đỏ thẫm, ấn cô đất, túm lấy mảnh đất sét vụn đào đất đ.â.m n.g.ự.c Liễu Lan Lan.

 

“A…”

 

Mảnh đất sét vụn dính m.á.u hút lượng lớn m.á.u tươi của Liễu Lan Lan, sắc mặt cô trở nên trắng bệch, dần dần còn sức kêu gào, cuối cùng chỉ còn tiếng ô ơ kì quái.

 

Triệu Thần giống như một con dã thú phát điên, con ngươi ứ m.á.u gắt gao chằm chằm Liễu Lan Lan, đợi cô tắt thở cuối cùng.

Meo

 

Tôn Hạo chằm chằm động thái của Triệu Thần, cởi trói cho , ngay lúc hai tay giành tự do, bỗng chốc cảm thấy một cơn ớn lạnh.  

 

Anh đầu thì thấy mấy đôi mắt ánh lên ánh sáng xanh lá lộ trong bóng tối bên cạnh.

 

“!!”

 

 

 

Ngân Tô đuổi theo mèo đen chạy qua đây, thứ thấy chính là một cảnh tượng đáng sợ.  

 

Triệu Thần hai con mèo lớn đè xuống xé xác, Liễu Lan Lan đất với một tư thế vặn vẹo kỳ quái, cũng vết thương c.ắ.n xé, mảng lớn sương đen tràn từ trong mảnh vụn bên chui cơ thể cô .  

 

Mà Tôn Hạo thì càng thê t.h.ả.m, cánh tay c.ắ.n đứt một cái, dựa một cái đạo cụ phòng ngự để chống đỡ ẩn náu một góc, động vật bao vây xung quanh đang dùng cơ thể đ.â.m bức chướng phòng ngự, định ép con mồi bên trong để ăn sạch.  

 

Mèo đen giống như con ch.ó thấy chủ nhân, chạy như bay tới bên Liễu Lan Lan, vòng quanh đám sương đen, khuôn mặt xí cũng lên sự hưng phấn, cổ họng liên tục phát tiếng ‘hu hu’, đang cáo trạng . 

 

Ngân Tô híp mắt, nhấc chân bước qua chỗ Liễu Lan Lan, con mèo bao vây xung quanh Tôn Hạo nhận ý đồ của cô, lập tức mấy con nhe răng trợn mắt lao cô.  

 

Những con mèo u ám thể hề dễ thương, hàm răng sắc nhọn lộ chỉ c.ắ.n xé con mồi.  

 

Bọn nó đồng thời bổ nhào qua chặn đường của Ngân Tô.   

 

Mà Ngân Tô thể bọn nó chặn , ống thép trong tay cô c.h.é.m xuống, cứ như một thanh kiếm sắc bén, thể dễ dàng bổ cơ thể bọn nó .  

 

Con nào ống thép c.h.é.m trúng, ở gần xung quanh cô thì càng t.h.ả.m, cô túm lấy, ngay cả tro cũng chừa , trực tiếp biến mất sạch sẽ.  

 

Dưới sự tay của cô, những con mèo đó dần dần tán loạn thành sương đen, chạy thục mạng qua bên Liễu Lan Lan, hóa thành sương đen chui trong cơ thể Liễu Lan Lan.   

 

“Răng rắc…”  

 

Tứ chi Liễu Lan Lan giống như đứt gãy bắt đầu vặn vẹo, tiếng xương khớp răng rắc ngừng, thể vặn vẹo theo tiếng răng rắc mà khôi phục bình thường. Liễu Lan Lan chậm rãi mở mắt , thứ đôi mắt sâu thẳm xanh lá ánh lên là mái vòm hang động, mà là một gương mặt xinh quá đáng.  

 

“…”  

 

Chủ nhân của gương mặt đó nhếch môi , nụ giá lạnh và kì dị giống như một thanh kiếm sắc bén đ.â.m đáy lòng cô . Mà ‘Liễu Lan Lan’ quả thật kịp cảm thụ niềm vui sướng khi sở hữu thể, ống thép băng giá đ.â.m thẳng ấn đường cô .  

 

Sương đen chiếm cứ trong cơ thể Liễu Lan Lan bắt đầu tràn , phân chia thành vô mèo đen chạy tan tác về các hướng khác .  

 

Suy cho cùng Ngân Tô chỉ một đôi tay, thể bắt một hai con nhưng thể bắt bộ.  

 

Mèo đen đeo xích ch.ó cũng chạy, nhưng dây xích cổ nó cho phép, nó chỉ thể ở trong phạm vi chỗ của Ngân Tô.  

 

“Nó là chủ thể của em là chủ nhân của em?” Ngân Tô tò mò, xổm xuống sờ đầu mèo đen, đó an ủi: “Thôi , bất kể là gì, nhanh em liền thể đoàn tụ với nó. Sao nó thể bỏ rơi em, lòng trách nhiệm như , yên tâm, chị sẽ giúp em báo thù.”  

 

Mèo đen: “…”  

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/chao-mung-den-dia-nguc-cua-ta/chuong-139.html.]

 

Cô đang gì đấy!! Không cô xích nên mới chạy ?!  

 

Ngân Tô ‘an ủi’ xong thì để ý nó nữa, đầu xem Liễu Lan Lan.  

 

Lúc Liễu Lan Lan giống như xác khô rút cạn sự sống, còn động tĩnh. 

 

Mà Triệu Thần bên cạnh vẫn còn một thở, đất, tay đầy m.á.u tươi nhích về phía , dường như túm lấy Liễu Lan Lan. 

 

Nhất thời Ngân Tô mà mịt mờ, rõ đây là tình huống gì cho lắm, Triệu Thần yêu Liễu Lan Lan như ? Lúc vẫn kéo tay yêu cùng xuống suối vàng?  

 

“Cậu g.i.ế.c Liễu Lan Lan.” Tiếng Tôn Hạo yếu ớt từ phía truyền tới.  

 

Tôn Hạo kể cho Ngân Tô chuyện đằng Triệu Thần g.i.ế.c Liễu Lan Lan, Triệu Thần đợi khi Liễu Lan Lan tắt thở, thế mà bổ nhào lên c.ắ.n xé Liễu Lan Lan như ch.ó điên.

 

Tôn Hạo thở một : “Cậu nhắc đến Vĩnh Sinh.” 

 

Sau khi tiến phó bản , đây là đầu tiên nhắc đến Vĩnh Sinh, gọi tên phó bản.  

 

“Vĩnh Sinh.” Ngân Tô Triệu Thần còn tắt thở, giơ tay kéo : “Cậu chuyện liên quan đến Vĩnh Sinh?”  

 

“Tại … Tại .” Hơi thở Triệu Thần yếu, giống như chìm đắm trong thế giới của , thấy âm thanh bên ngoài.

 

“Rõ ràng cô ban phước , tại …” Gương mặt Triệu Thần trở nên vặn vẹo, gắt gao trừng mắt Liễu Lan Lan, đáy mắt cũng còn thâm tình mật ý nữa, chỉ còn sự thù hận.

 

Giọng của Ngân Tô Triệu Thần lọc , cho dù hỏi cái gì thì cũng bất kỳ phản hồi. Mà thở Triệu Thần càng yếu , ánh sáng đáy mắt dần dần lụi tắt, cho đến cuối cùng vẫn cam lòng mà trừng Liễu Lan Lan, c.h.ế.t nhắm mắt.

 

“…” Đi hết cốt truyện liền c.h.ế.t đúng ? Thêm một chữ cũng !

 

Ngân Tô phiền muộn lật Triệu Thần , tìm một lượt.

 

NPC t.ử vong rớt trang cũng rớt chút manh mối cốt truyện chứ?

 

Ngân Tô thuần thục mò t.h.i t.h.ể, thật sự tìm một bức thư ố vàng Triệu Thần.

 

Trong thư mấy tấm ảnh cũ, nội dung trong ảnh chính là bích họa. Trừ tấm ảnh, vẫn còn mấy bức thư, là ai trong đội khảo sát gửi ngoài.

 

Bên trong nhắc đến nội dung về bích họa, nội dung bích họa là một câu chuyện xưa liên quan đến Vĩnh Sinh, là chỉ cần để thần linh ban phước thì thể nhận Vĩnh Sinh.

 

Nội dung trong thư chính là một câu chuyện xưa, dường như cũng cho là thật, coi nó thành một câu chuyện thú vị để .

 

Rất khả năng Triệu Thần là con cháu của từng ở trong đội khảo sát, đội khảo sát trở về, nhưng mấy bức thư vẫn bảo tồn. Còn về việc Triệu Thần ban phước thế nào… Vậy thì nữa.

 

Vĩnh Sinh, ban phước, Trương Minh Họa c.h.ế.t mà sống , thôn dân đột nhiên xâm nhập nhà họ Trương…

 

Ánh mắt Ngân Tô liếc qua vết Triệu Thần c.ắ.n xé Liễu Lan Lan, đột nhiên rùng một cái.

 

Ngân Tô quan sát cảnh xung quanh, hang động tương tự với cái cô thấy trong ảo ảnh, nhưng rõ ràng hang động nhỏ hơn nhiều, đây hang động trong ảo ảnh.

 

“Anh gặp những khác ?” Tầm mắt Ngân Tô rơi Tôn Hạo, thuận miệng hỏi một câu.

 

Tôn Hạo lắc đầu: “Chưa.”

 

“Vậy chỉ thể chúc may mắn thôi.” Ngân Tô cúi nhặt những mảnh đất sét vụn lên.

 

Những mảnh vụn tương tự với những cái thấy trong ảo ảnh hồi , chỉ là màu sắc tươi tắn như , khả năng là do những mảnh vụn đó ở trong rương còn những cái chôn trong bùn đất.

 

 

Loading...