Chào mừng đến địa ngục của ta - Chương 138

Cập nhật lúc: 2026-03-18 09:27:08
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngân Tô vẫn ở vị trí cuối cùng như cũ, cô cầm cây nến bò từ cửa hang động , phía là Tôn Hạo, tốc độ di chuyển của nhanh nên Ngân Tô đợi .  

 

Trương Dương rằng chỉ mấy mét, nhưng Ngân Tô cảm thấy ít nhất bò hơn mười mét, đằng vẫn cảm giác đến cuối. 

 

Hơn nữa…  

 

Dường như phía giống Tôn Hạo cho lắm.  

 

Ngân Tô kéo mèo đen qua, hạ thấp giọng : “Đi c.ắ.n một cái.”  

 

Mèo đen: “???”

 

Ngân Tô đẩy mèo đen lên, tuy trông mèo đen xí, nhưng cơ thể nó mềm dẻo, dễ dàng đến gần đằng từ giữa kẽ hở.  

 

Mèo đen tuân theo mệnh lệnh của Ngân Tô, ngặt nỗi dây xích cổ ngừng thắt c.h.ặ.t. Nếu nó theo thì dây xích sẽ thắt đứt cổ nó.  

 

Mèo đen phẫn nộ mở to miệng, phát tiết cơn thịnh nộ tràn đầy lên phía .  

 

“A!”

 

Mèo đen dùng hết sức lực, ‘’ đằng kêu t.h.ả.m một tiếng, hình dần trở nên vặn vẹo trong ánh nến, trở nên giống hình .  

 

Trước mắt Ngân Tô bỗng nhiên sáng lên, lối ngay ở vị trí nửa mét phía cô.  

 

Mèo đen một bước chui , bên ngoài vang lên một tiếng kêu t.h.ả.m.  

 

Đợi Ngân Tô thì thấy mèo đen lớn lên ít, một cái bóng đen mà c.ắ.n xé.  

 

Ngân Tô giơ cây nến xung quanh, đây là một hang động đá vôi, nhưng nơi đây trừ cô thì còn khác, NPC và chơi đằng cô đều thấy tung tích.   

 

Meo

Rất nhanh mèo đen liền ăn tươi nuốt sống cái bóng đen xuống bụng, vẫn thèm mà l.i.ế.m lưỡi, con ngươi xanh lá cho khiếp sợ tròn. Đầu mũi nó ngửi tới ngửi lui trong khí, dường như ngửi thấy mùi gì đấy, chạy qua bên đó theo bản năng.   

 

Chưa chạy hai bước thì nhận thấy cảm giác trói buộc cổ, bước chân dừng , mặt mèo là sự phẫn nộ, cuối cùng cam lòng mà trở về bên Ngân Tô, dùng móng vuốt khều cô một lúc: “Meo~”

 

Ngân Tô rũ mắt nó, những ánh lửa yếu ớt bập bùng trong mắt cô như một đám ma trơi, khuôn mặt xinh của cô nổi bật lên sự u ám như ác quỷ.  

 

Ác quỷ chậm rãi nở nụ : “Mèo con lừa chị thế?”

 

Mèo đen: “…”

 

Nếu mèo đen mà nhịp tim thì lúc đập điên cuồng .  

 

Ngân Tô thấy một tia sợ hãi từ khuôn mặt xí của con mèo, cô nhịn thành tiếng, giống như một chủ nhân bao dung bé thú cưng càn quấy: “Mèo con dẫn đường .”

 

Mèo đen: “…”

 

Sự hưng phấn nãy của mèo đen áp xuống, chỉ còn sự thẫn thờ và sợ hãi, bước chân cũng trở nên nặng nề.  

 

Có mèo đen dẫn đường, Ngân Tô rời khỏi hang động nhanh, rẽ bảy tám trong lối chật hẹp, tiến một hang động khác.  

 

“Vù ——”

 

Không gió tới từ , thổi tắt cây nến trong tay cô.  

 

ánh sáng mắt biến mất mà trở nên càng sáng, bóng qua bên cạnh cô.  

 

“Thầy ơi, thầy mau .” Thanh niên cao lớn tuấn tú kinh ngạc vui mừng mà sang một bên khác: “Đây là mảnh vụn em phát hiện ở bên đó.”

 

Là Tần trong ảo ảnh ở nhà cũ.  

 

Người lớn tuổi Tần gọi là thầy thứ trong tay , cầm lấy quan sát một lúc, cũng lộ sắc mặt vui sướng: “Mau dẫn thầy xem thử.”

 

Tần thầy rời , Ngân Tô tại chỗ, thế thành góc của ai.  

 

xung quanh một vòng, nơi đây ít , đang nghỉ ngơi ăn uống bổ sung, đang xem tài liệu trong tay.  

 

Những chắc hẳn đều là trong đội khảo sát.   

 

Chưa một lúc thì phấn khích chạy tới gọi , phát hiện mới, nhóm lập tức đổ dồn về bên đó.  

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/chao-mung-den-dia-nguc-cua-ta/chuong-138.html.]

 

Ngân Tô cũng thể di chuyển theo, tiến một hang động khác.  

 

Sức chứa của hang động ngang một cái sân bóng đá, ánh sáng xung quanh đủ để cho Ngân Tô rõ xung quanh, nham thạch khắc đầy bích họa.  

 

Nét vẽ lộn xộn và cách khắc họa gồ ghề thất thường khiến Ngân Tô xem hiểu nội dung của bích họa cho lắm.  

 

Lúc tất cả đều chạy tới vị trí chính giữa.  

 

Vài đang cẩn thận dè dặt nhấc một cái rương gỗ từ đất lên, mấy mảnh đất sét vụn mặt đất bên cạnh bọn họ.  

 

Ngân Tô từng thấy cái rương gỗ đó, chính là rương gỗ đựng đầy con mắt cô đào từ bia đá ở lối thôn tối qua.  

 

Rương gỗ mở , thứ chất đầy bên trong cũng là mảnh đất sét vụn, nhưng màu sắc của những mảnh vụn rạng rỡ hơn nhiều cái mặt đất.  

 

Ngân Tô thấy những mảnh đất sét vụn đó đưa về hang động lúc , bọn họ dựa theo kích thước để sắp xếp mảnh vụn, đó bắt đầu ghép với .  

 

Cô còn thấy cuối cùng ghép cái gì, cảnh tượng mắt đột nhiên biến mất, biến thành một lối chật hẹp.   

 

Cuối lối là Trương Minh Họa và Trương Nhứ. 

 

Trương Minh Họa cầm một hộp thức ăn, tò mò quan sát xung quanh: “Hóa bên trong rộng như thế.”

 

, nhưng khí ở đây trong lành cho lắm…” Trương Nhứ lơ đễnh . 

 

Dường như Trương Nhứ ở cùng Trương Minh Họa: “Họa Họa, cô tìm Tần , xem thử bên đó, bọn họ phát hiện mới.”

 

“Được thôi.” Trong tư tưởng của Trương Minh Hoạ lúc chỉ tràn ngập mỗi hình bóng ‘Tần ’ giọng điệu vui vẻ: “Vậy đây.”  

 

Trương Nhứ chằm chằm hình bóng Trương Minh Họa rời , sắc mặt dần dần trầm xuống. 

 

nhấc chân qua bên , Ngân Tô thấy cô xuyên qua , sang hang động đặt mảnh đất sét vụn.  

 

thể theo, Trương Nhứ cái gì .

 

Đến lúc thấy Trương Nhứ nữa, Trương Minh Họa đất, cô gái nụ ch.ói chang một mảnh đất sét vụn sắc bén đ.â.m n.g.ự.c, con ngươi phấn khởi lúc chỉ còn tro tàn.  

 

Gương mặt Trương Nhứ u ám rút mảnh vụn , dường như cô phát hiện khác, đầu sang bên , con ngươi ánh lên ánh sáng xanh lá giống như một con sói hung ác tàn nhẫn, mang theo sự khát m.á.u tối tăm lạnh lẽo.  

 

Cảnh tượng biến mất, cô vẫn trong hang động tối om. Gần như là đồng thời, Ngân Tô cảm thấy thứ gì đó trong bóng tối bổ nhào cô. 

 

Không chỉ là một thứ…  

 

Ngân Tô ‘chậc’ một tiếng, rút ống thép đ.â.m sang bên cạnh, cô thấy nhưng xui xẻo như cô quá nhiều kinh nghiệm động thủ trong bóng tối, hề chịu sự trở ngại của việc thiếu ánh sáng, thể dựa thở âm u lạnh lẽo những thứ đó phát để nắm chính xác vị trí của bọn nó.

 

 

 

Một bên khác.  

 

Tôn Hạo mở mắt thì phát hiện trói, đầu còn nhói đau.  

 

Sau khi tiến từ cửa hang, chỉ thấy một Trình Tinh, những còn đều thấy tung tích.  

 

Trình Tinh từng rời khỏi tầm mắt , dám quá tin tưởng Trình Tinh, cả chặng đường đều cảnh giác.  

 

cho dù cẩn thận như , cuối cùng vẫn mắc bẫy.  

 

Tôn Hạo xung quanh, đây là một hang động xem chừng rộng lắm, tường nham thạch xung quanh và mái vòm đều khắc gì đó, hẳn là bích họa. 

 

Ánh sáng đủ, Tôn Hạo rõ nội dung của bích họa.  

 

Phía , Liễu Lan Lan cũng trói ngất xỉu mặt đất, sắc mặt Triệu Thần u ám quỳ đất đào thứ gì đó bên .  

 

Ở đây chỉ ba bọn họ, Tôn Hạo lập tức thử cởi trói cho .  

 

Tuy nhiên động đậy thì Triệu Thần đột nhiên , bưng mấy miếng đất sét vụn của thứ gì đó từ đất lên.  

 

“Ha ha ha ha… Tìm thấy tìm thấy !” Triệu Thần đặt những thứ đó lên đất, kéo tóc Liễu Lan Lan qua.

Loading...