Chào mừng đến địa ngục của ta - Chương 137
Cập nhật lúc: 2026-03-18 09:27:07
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Mấy đang cái gì hả? C.h.ế.t kìa!!” Tên béo hung ác .
“ cũng .” Vẻ mặt Trương Dương trông giống giả vờ mà vẻ như thật sự tại c.h.ế.t, còn tỏ vẻ hết lòng suy nghĩ cho bọn họ: “Vì các trong thôn nên trưởng thôn sợ các dân nghi ngờ, x.úc p.hạ.m tới các nên giờ các về nhà với nhé.”
“Chuyện thì liên quan đếch gì tới bọn tao?” Tên béo lập tức nổi nóng: “Trương Dương, mày ý gì hả?”
“Không, …” Trương Dương xua tay, vội giải thích rõ ràng: “ là chuyện liên quan đến mấy , chỉ là trưởng thôn lo lắng dân ở đây… Dù thì trình độ văn hóa của dân trong thôn cũng cao, họ chẳng suy nghĩ gì mà sẽ lập tức nghi ngờ ngoài thôn các . Bây giờ các ở đây dễ gây chú ý, nếu thôn dân thật sự loạn lên các thương thì .”
Tên béo còn gì đó nhưng Triệu Thần chặn : “Đi về .”
Liễu Lan Lan vẻ dọa sợ, nép sát lòng Triệu Thần, khuôn mặt cô trắng bệch, miệng phàn nàn: “ bảo là đừng đến đây mà mấy cứ chịu .”
“Về .” Triệu Thần như điều suy nghĩ nên đối xử với Liễu Lan Lan cũng dần thiếu kiên nhẫn, hiếm khi dỗ dành cô .
Vẻ mặt Liễu Lan Lan càng khó coi hơn nhưng thấy tâm trạng của Triệu Thần vẻ lắm nên cô chẳng dám ầm ĩ như .
Triệu Thần quyết định về, chơi cũng định ở , đều theo Trương Dương trở về.
Chủ yếu là tối hôm qua, Bạch Lương Dịch với họ rằng mấy chuyện là do Ngân Tô nên họ chuẩn sẵn sàng tâm lý từ , hiện tại tâm trạng họ khá định… Nói cũng , họ còn cảm thấy hứng khởi khi thấy đám NPC đó khó chịu.
***
***
Đám thôn dân mở một cuộc hội nghị quy mô lớn cửa thôn. Cuối cùng trưởng thôn cho di dời tấm bia mộ nhưng tìm thấy chiếc rương gỗ bên khiến họ càng hoảng sợ.
Thế là ngày càng nhiều đề nghị trưởng thôn nhanh ch.óng cử hành hôn lễ.
Tất nhiên trưởng thôn đồng ý, sa sầm mặt quát lớn: “Của hồi môn năm nay dâng lên cho Sơn thần còn gom một nửa, thể tổ chức hôn lễ qua loa như ? Mà ngày cưới định xong, há thể tùy tiện đổi. Nếu Sơn thần vui, chúng thể gánh nổi hậu quả ?”
Nhắc tới chuyện , đám thôn dân đòi tổ chức hôn lễ sớm ngay lập tức yên tĩnh .
Trưởng thôn từ chối chuyện tổ chức hôn lễ sớm, thôn dân cũng cách nào.
Họ lo sợ rời , xử lý mấy hộ gia đình tối qua xảy chuyện, cũng về nhà kiểm tra gia cố lụa đỏ, đặc biệt là mấy nhà từng ‘gả’ con gái.
***
***
“Triệu Thần xem bích họa, mấy ?”
Vừa về nhà Trương Dương lâu, bỗng gõ cửa phòng, hỏi Ngân Tô và Lô Khê xem bích họa .
“Xem bích họa nào cơ?” Lô Khê còn bình tĩnh vì thấy c.h.ế.t, cô thấy lời Trương Dương thì giống như tìm chỗ phát tiết, xông lên hét to: “Mới c.h.ế.t mà còn tâm trạng xem bích họa , đồ thần kinh! !!”
Trương Dương chỉ đến chuyển lời, thấy Lô Khê tức giận như , chỉ lúng túng khẽ ừ một tiếng, dám nhiều lời.
“Cậu thì nghỉ ngơi cho khỏe, tớ xem thử xem rốt cuộc là bức bích họa nào mà thể hấp dẫn Triệu Thần như .” Lúc mà Triệu Thần còn xem bích họa thì quả thật kỳ quái. Mà bức bích họa … Cô cũng xem thử xem nó là gì.
“…”
Lô Khê hứng thú với bức bích họa nên cuối cùng cô vẫn chọn .
Đối với việc Lô Khê , Trương Dương để ý nhiều, lẽ cô cũng chẳng quan trọng nên khuyên gì nhiều.
Ngân Tô nghĩ một lát quyết định đem mèo đen theo cùng.
Mèo đen tình nguyện nhưng vì xích ch.ó cổ trói buộc nên nó thể theo Ngân Tô.
Ngân Tô mang theo mèo đen cùng với Trương Dương ngoài. Tối hôm qua xảy chuyện nên ngoài sân vô cùng bừa bộn nhưng đám NPC hỏi câu nào, giống như họ mặc định rằng cái sân ngay từ đầu trông như .
Đội chơi đều . Sử Vân Phi, mất tích từ hôm qua đến giờ cũng trở về từ khi nào, đang lặng lẽ một bên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/chao-mung-den-dia-nguc-cua-ta/chuong-137.html.]
Liễu Lan Lan vẫn cái dáng vẻ hù dọa, ôm cánh tay của Triệu Thần, dựa sát n.g.ự.c .
“Sao cô mang theo một con mèo xí như .” Liễu Lan Lan thấy con mèo bên chân Ngân Tô thì nhịn châm chọc: “Xấu quá mất!”
Ngân Tô lạnh lùng liếc cô một cái: “Cái thứ xí thì gì mà chẳng thấy .”
Liễu Lan Lan: “…”
Liễu Lan Lan theo bản năng lắc lắc cánh tay Triệu Thần, Triệu Thần chỗ dựa cho cô .
Triệu Thần như tâm sự, để ý đến Liễu Lan Lan mà hỏi Trương Dương: “Lô Khê ?”
Trương Dương thành thật đáp: “Lô Khê .”
Triệu Thần im lặng cũng để ý tới Lô Khê nữa: “Vậy thì thôi.”
Liễu Lan Lan Triệu Thần chống lưng, bĩu môi lẩm bẩm gì đó nhưng Triệu Thần ngoài nên cô chỉ còn cách vội vàng đuổi theo.
Ngân Tô nghĩ rằng bích họa cách thôn xa nhưng Trương Dương dẫn bọn họ qua mấy tấm bia mộ vô danh trong rừng cây nhanh ch.óng đến một sơn động.
Có lẽ đội khảo sát năm xưa xảy chuyện ở đây, nhưng là sạt lở ? Giờ bằng cách nào?
Ngân Tô đang suy tư thì Trương Dương lên tiếng giải thích: “Trước đây nơi từng sạt lở nên thể thấy bích họa ở sâu bên trong. tìm một con đường khác, bên đó vẫn còn một phần bích họa thể xem…”
Trương Dương dẫn đường, cửa sơn động, trong đó một con đường xuống.
Bạch Lương Dịch sơn động , nhắc nhở : “Cẩn thận.”
Không ai sẽ chuyện gì xảy trong sơn động, nếu gặp nguy hiểm thì chỉ thể dựa chính .
Ngân Tô dắt con mèo cuối cùng.
Meo
Công cụ chiếu sáng trong tay Trương Dương cách nào chiếu nên chơi chỉ còn cách tự vận động.
Đèn pin của Ngân Tô hết điện, ở đây cũng “Máy sạc pin quái vật” nên cô đành lấy ngọn nến lúc .
Bạch Lương Dịch tiếng bật lửa, đầu thì đúng lúc bắt gặp ánh nến chầm chậm sáng lên.
Ngân Tô thẳng đôi mắt khó tin của Bạch Lương Dịch, tri kỷ giải thích: “Không nên lãng phí.”
“!!!!”
Ông trời ơi! Đây là vấn đề lãng phí ?
Bạch Lương Dịch bước vội mấy bước, cách xa Ngân Tô một chút.
Ngân Tô cầm ngọn nến một đoạn, trừ việc ngọn nến vô cùng rung lắc như sắp dập lửa bãi công thì xảy chuyện gì kỳ quái hết.
Đi chừng mười mấy phút thì đường càng trở nên chật hẹp, thậm chí còn vết tích sụp đổ.
Giữa những vết tích của trận sạt lở còn đan xen dấu vết đào khoét, lẽ tới đây tiến hành khai quật khi trận mưa lớn kết thúc. Chắc là thôn dân hoặc là đội cứu hộ.
Sau khi bọn họ qua con đường chật hẹp thì thấy lối phía chặn, nhưng bên một cửa hang quá lớn, đủ cho con chui qua.
“Chúng từ lối .” Trương Dương chỉ cửa hang: “Thì bò vài mét.”
Ngân Tô phát hiện Liễu Lan Lan mà hề phàn nàn chút nào. Trong bóng tối, cô bên cạnh Triệu Thần, lờ mờ thấy chút biểu cảm mặt cô , trong sự hưng phấn còn ẩn chứa chút chờ mong giống như đang mong đợi chuyện sắp xảy đến.
Ngân Tô chằm chằm Liễu Lan Lan một lúc, cảm thấy lát nữa thể sạc điện cho đèn pin của cô .
Đã đến đây thì gì chuyện , Triệu Thần để Trương Dương dẫn đầu còn thứ hai.