Chào mừng đến địa ngục của ta - Chương 136

Cập nhật lúc: 2026-03-18 09:27:06
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Con mèo … Cô lấy ?” Trình Tinh nhỏ giọng hỏi Bạch Lương Dịch.

 

Bạch Lương Dịch cảm thấy chút đau tim khi nghĩ tới việc : “Bắt cái cây cửa thôn.”

 

“Bắt? Cô… Cô định gì?” Trình Tinh Ngân Tô ôm con mèo đen phòng, cảm thấy khó hiểu sợ hãi.

 

Bạch Lương Dịch ung dung : “Cô giữ nó để thú cưng.”

 

“???”

 

Tôn Hạo nhíu mày: “Thực lực của cô mạnh ?”

 

“Mạnh hơn .” Dù thì cảnh tượng hành hung A Đào đó của cô vẫn còn hiện rõ mồn một mắt. Anh vận dụng hết kỹ năng thiên phú của còn cô thì chỉ cần một ống thép là thể giải quyết xong.

 

Người chơi khác thể thực lực cụ thể của Bạch Lương Dịch nhưng chắc chắn hề yếu.

 

Thế nhưng đến Bạch Lương Dịch cũng thừa nhận cô mạnh hơn

 

“Cô rằng chơi mới thành hết phó bản tân thủ… Cô dối ?”

 

vẫn cảm thấy cô giống NPC hơn.”

 

Hiện giờ Bạch Lương Dịch còn nghi ngờ Ngân Tô là NPC nữa, vì NPC nào những việc cô hết. Nếu cô thực sự là NPC chắc chắn cô là một NPC thoát khỏi sự khống chế của trò chơi.

 

***

***

 

Ngân Tô bước phòng liền gương soi cả buổi, tiếc là trong gương chỉ mỗi ảnh phản chiếu của cô chứ thấy gì khác.

 

Ngân Tô từ bỏ việc soi gương, tới cạnh giường đất Lô Khê, đó sang Liễu Lan Lan cúi xuống .

 

Liễu Lan Lan ngủ sâu, mặt cô lúc thuận mắt hơn hồi sáng nhiều.

 

Nếu bây giờ Liễu Lan Lan mở mắt , chắc chắn cô sẽ bắt gặp một đôi mắt đen như mực đang chằm chằm , gần đến mức suýt nữa là chạm mặt cô .

 

Cũng may lúc ai ở đây, nếu thấy cảnh chắc chắn sẽ thắc mắc rốt cuộc ai mới là NPC. Dù thế nào cũng sẽ thấy Ngân Tô quái dị đáng sợ hơn.

 

Cuối cùng Ngân Tô cũng gì Liễu Lan Lan hết mà chỉ trở về giường của .

 

Con mèo đen quấn lụa đỏ quanh Ngân Tô ôm trong tay, đầu còn cô đè xuống nên nó thể chạy thoát , chỉ thể cố gắng c.ắ.n tay Ngân Tô.

 

Mèo đen thể , nó chỉ thể phát tiếng gầm gừ đầy đe dọa trong cổ họng.

 

Ngân Tô trêu chọc nó, đến khi chán thì cô nắm lấy cổ nó, hừ nhẹ một tiếng: “Mi mà dám c.ắ.n sẽ bẻ đầu mi xuống.”

 

Mèo đen: “…”

 

Meo!!

 

Ngân Tô lục tung đống đạo cụ của , cuối cùng tìm một dây xích, đó đeo cổ mèo đen.

 

Mèo đen: “???”

 

【Xích ch.ó: Buộc dây xích lên thứ gì thì thứ đó sẽ biến thành ch.ó của bạn, khuyến nghị dùng với con .】

 

【Giới hạn sử dụng: Không】

 

【Số sử dụng: 1】

 

Lúc mèo đen c.ắ.n Ngân Tô nhưng chỉ cần nó suy nghĩ thì xích cổ sẽ đột nhiên siết c.h.ặ.t , siết c.h.ặ.t đến mức suýt chút nữa là vặn gãy cổ nó.

 

Sau nhiều thử nhưng thành công, mèo đen đành ngoan ngoãn .

 

***

***

 

Ngày hôm .

 

Tiếng la hét của thôn dân từ xa truyền đến, hình như chuyện gì may xảy , ngay cả nhà của Trương Dương cũng gõ ầm ĩ, đó một nhà ba Trương Dương đều gọi .

 

Ngân Tô dậy chuẩn ngoài. Lúc , Lô Khê cũng đ.á.n.h thức, cô ngẩng đầu lên thì thấy căn phòng vô cùng bừa bộn, bức tường bên cạnh còn một cái lỗ, lúc gió đang lùa từ đó

 

Lô Khê vô thức sang Ngân Tô: “Tại căn phòng thành như ?”

 

“Tớ .”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/chao-mung-den-dia-nguc-cua-ta/chuong-136.html.]

Lô Khê chằm chằm đống lộn xộn sàn cau mày một lúc, cô cảm thấy gì đó khá lạ nhưng nhanh ch.óng âm thanh bên ngoài thu hút: “Bên ngoài đang gọi gì ?”

 

Ngân Tô lắc đầu, biểu thị cô cũng chuyện gì đang xảy , nhưng cô đoán nếu tối qua khi cô dâu trở về gì đó thì chính là bia mộ cửa thôn phát hiện … Hoặc cũng thể cả hai.

 

Ôi… Hóng phản ứng của đám thôn dân quá mất!

 

“A! Con mèo thế?” Lô Khê chỉ chân Ngân Tô một cách ghét bỏ: “Xấu quá mất!!”

 

Mèo đen: “…”

 

“Tớ gặp nó ở bên ngoài, thấy nó lạ đến thú vị nên bắt chơi một lúc.” Ngân Tô rộ lên, bịa bừa một lý do lừa Lô Khê: “Đợi một lát nữa lấy nó dọa Liễu Lan Lan.”

 

Biểu cảm kỳ lạ mặt Lô Khê lập tức biến mất, theo Ngân Tô: “Ồ~”

 

so với việc hù dọa Liễu Lan Lan, Lô Khê càng ngoài xem chuyện gì đang xảy hơn. Thế là cô chạy ào vệ sinh cá nhân đó mở cửa lao ngoài.

 

Ngân Tô cẩn thận trói mèo đen cũng từ từ ngoài. Bạch Lương Dịch và những khác đều chuẩn sẵn sàng để ngoài nhưng Ngân Tô vẫn thấy Sử Vân Phi , hình như những chơi khác cũng đang ở .

 

Họ thậm chí còn cảm thấy Sử Vân Phi c.h.ế.t .

 

Đám NPC Triệu Thần vẻ cũng định xem thử, thế là một đám lượt rời khỏi nhà Trương Dương.

 

Họ mới một đoạn xa thấy tất cả thôn dân đang tụ tập một gia đình.

 

Ngân Tô tò mò bên trong, mùi m.á.u tanh nồng nặc trong phòng tỏa từ cánh cửa đang mở. Trên cánh cửa dính đầy m.á.u, còn cả tấm lụa màu đỏ rơi trong vũng m.á.u giẫm đạp đến mức hình dạng.

 

Sắc mặt của đám thôn dân đều vô cùng khó coi, đáy mắt ẩn chứa vẻ kinh hoàng, tiếng tranh luận đầy sợ hãi trong đám truyền .

 

“Sao như …”

 

“Rõ ràng treo tấm lụa đỏ lên mà.”

 

“Hay là vô tình rơi xuống?”

 

“Không thể nào, tất cả đều cố định , trừ khi kéo…”

 

“Cửa thôn… Mau tới cửa thôn!!”

 

Ai đó ở phía hét lên.

 

Đám thôn dân đang vây xem lượt chạy về phía cửa thôn, cái dáng vẻ sợ hãi của họ khiến cảm thấy buồn .

 

Mà đúng là Ngân Tô đang thật, cô tùy ý khoa trương, khiến gương mặt cô nhiễm thêm tà khí trông vô cùng ma mị.

 

Bạch Lương Dịch đầu liền trông thấy cảnh tượng đó, trái tim đập thình thịch, cảm giác sợ hãi dâng lên trong lòng, cô gái … thật kỳ lạ.

 

“Dao Dao, c.h.ế.t !” Lô Khê nắm lấy cánh tay của Ngân Tô hoảng sợ : “Sao c.h.ế.t ? Tớ thấy nhiều m.á.u…”

 

“Nếu sợ thì về .” Ngân Tô thu nụ , nhẹ nhàng : “Tớ xem thử xem chuyện gì.”

 

Đương nhiên Lô Khê dám về một nên cuối cùng vẫn đành theo Ngân Tô đến cửa thôn.

 

Dân làng phát hiện bia mộ ở cửa thôn, Ngân Tô cũng tìm thấy một nơi đủ cao thích hợp để cô thể thấy tất cả thôn dân đang vây quanh bia mộ. Người nào trông thấy bia mộ cũng giống như gặp thứ gì đó vô cùng kinh khủng .

 

Ngân Tô đang vô cùng háo hức thưởng thức màn kịch do chính cô đạo diễn, giọng hoảng loạn của đám thôn dân thấp thoáng truyền đến, cô còn thấy cái tên Trương Minh Họa.

 

“Là cô … Cô trở .”

 

“Trương Minh Hoạ trở !”

 

“Cô tới đòi mạng chúng .”

 

“Trưởng thôn… Ngài mau tổ chức hôn lễ , ơn… giúp chúng với.”

Meo

 

, trưởng thôn.”

 

“Không !” Ông lão bia mộ từ chối lời đề nghị của thôn dân, ông định gì đó thì đột nhiên về phía Ngân Tô và những chơi khác.

 

Trưởng thôn 60 tuổi, cơ thể trông vẻ khỏe lắm, cũng cần chống gậy. Gương mặt ông phủ kín nếp nhăn trông như một bộ xương khô nhưng ánh mắt vô cùng sắc bén, lạnh lẽo.

 

Người chơi chằm chằm như , da gà da vịt nổi hết cả lên.

 

Trưởng thôn chằm chằm về phía chơi một lúc, đó vẫy tay gọi Trương Dương tới.

 

Một lúc , Trương Dương tới tìm bọn họ, vẫn là cái dáng vẻ khúm núm đó: “Thật xin , trong thôn xảy chút chuyện, trưởng thôn là sợ dọa nên bảo đưa về .”

 

 

Loading...