Chào mừng đến địa ngục của ta - Chương 133
Cập nhật lúc: 2026-03-18 09:27:04
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bạch Lương Dịch cùng với Ngân Tô, thận trọng ở bên ngoài, chú ý đến động tĩnh bên trong và bên ngoài. Anh Ngân Tô tìm công cụ, khiêng lên chuẩn ngoài, ai mà ngờ còn hai bước đột nhiên dừng về phía bên .
Bạch Lương Dịch qua phía cô đang , hít một , mặc dù thấy rõ đó là cái gì, nhưng chắc chắn là đồ vật gì đắn.
Anh cho rằng nhân lúc đối phương vẫn phát hiện, Ngân Tô lui ngoài, ai mà ngờ cô trực tiếp khiêng đồ vật qua… qua !!
Anh cũng cho rằng nhanh sẽ thấy cảnh Ngân Tô tấn công, ai mà ngờ đối phương cũng hề tấn công, trái Ngân Tô đột nhiên kéo những tấm lụa đỏ treo ở bên ngoài căn nhà xuống.
Bạch Lương Dịch cảm thấy cả đêm hôm nay, nhịp tim của đập nhiều hơn gấp đôi bình thường, lúc sắp đình công, cảm thấy hít thở cũng bắt đầu khó khăn.
Anh tài đức gì mà gặp một con gái khiến cho nhịp tim của đập dồn dập cả lên !! (Xin đừng những suy nghĩ nguy hiểm như )
Khi Bạch Lương Dịch sắp nhồi m.á.u cơ tim, khiến cho nhịp tim của đập dồn dập cuối cùng cũng khiêng công cụ ngoài.
“Ban nãy cô gì ?” Bạch Lương Dịch kiềm chế sự kích động gào thét.
“Đưa một nhóc con đáng thương vô gia cư về nhà đó.” Ngân Tô dừng một chút, dùng giọng điệu quả quyết để tán thưởng bản : “ thực sự là một nha.”
“…”
Bạch Lương Dịch về phía bên , ‘thứ’ ở cửa thấy nữa .
Những tấm lụa đỏ đó… tác dụng khác?
Ngân Tô cũng định giải thích, khiêng công cụ về phía cửa thôn. Bạch Lương Dịch suy nghĩ một chút, vẫn theo, mặc dù cô hành động trong phó bản khá kỳ quái nhưng cô vẻ tự tin…
“Bạch Lương Dịch.”
Còn đến cửa thôn, Bạch Lương Dịch thấy gọi tên ở lưng, giọng chút giống Chu Hiên.
“Bạch Lương Dịch, chờ một chút, đừng nhanh như .”
“Bạch Lương Dịch…”
Bạch Lương Dịch hỏi Ngân Tô ở đằng : “Lộ Dao, cô thấy gọi ?”
Nữ sinh giọng điệu thản nhiên: “Nghe thấy .”
“…”
Nửa đêm gọi chớ đầu, ở thế giới hiện thực từng qua, lúc đương nhiên Bạch Lương Dịch sẽ đầu .
Bạch Lương Dịch đầu , giọng phía dần dần trở nên âm trầm, oán độc.
“Cô phiền quá, là đ.á.n.h c.h.ế.t cô ?” Ngân Tô thấy khó chịu, buồn bực đưa đề nghị với Bạch Lương Dịch.
Bạch Lương Dịch: “…”
Quái vật đằng : “…”
Không là Ngân Tô uy h.i.ế.p hiệu quả, quái vật bản lừa Bạch Lương Dịch, trực tiếp còn động tĩnh.
…
…
Ngân Tô thẳng một đường, luôn cảm thấy thứ gì đó cứ chằm chằm cô, nhưng xung quanh chỉ thôn xóm đắm chìm trong ánh trăng, căn bản thứ gì kỳ quái.
Được .
Khi nào cần xuất hiện thì sẽ xuất hiện, dù cũng sẽ đ.á.n.h.
Ngân Tô hề để ý thứ đang âm thầm theo dõi, khiêng công cụ nhanh liền đến cửa thôn.
Cây khô ở cửa thôn vẫn giống như tối hôm qua, Ngân Tô tùy ý qua thu hồi ánh mắt, thẳng đến tấm bia đá, cô đưa cái xẻng cho Bạch Lương Dịch: “Anh ?”
Bạch Lương Dịch: “…”
Lý trí với nên đào tấm bia đá như , thể sẽ nguy hiểm, nhưng sự tò mò thúc giục nhận lấy cái xẻng mà Ngân Tô đưa cho.
Tìm một giúp đỡ khiến tâm trạng Ngân Tô vui vẻ, xoa xoa tay, chuẩn bắt đầu .
Bạch Lương Dịch chằm chằm tấm bia đá dính đầy m.á.u tươi : “Cô chắc chắn đào?” Anh tấm bia đá chút kỳ quái, nhưng cũng từng nghĩ tới hơn nửa đêm đào nó lên!
Ngân Tô hếch cằm, giọng kiên định: “Đương nhiên!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/chao-mung-den-dia-nguc-cua-ta/chuong-133.html.]
Bạch Lương Dịch: “…”
Trước đó, Bạch Lương Dịch sử dụng t.h.u.ố.c để bổ sung thể lực mà tiêu hao khi sử dụng kỹ năng trong ngôi nhà , đề phòng đường phát sinh biến cố.
Sau khi xác định thể lực bổ sung đến trạng thái nhất, liếc mắt nữ sinh đang thở hổn hển đào, hít thở sâu một , gia nhập .
Bạch Lương Dịch sai ở bước nào, chỉ cảm thấy từ khi gặp cô gái , đều cần suy nghĩ nữa .
Chủ yếu là cô suy nghĩ gì cũng trao đổi với bạn — Dù là thật bạn thể tự phán đoán, nhưng cô sẽ …! Mà khi thì sẽ về kết quả, hoặc là quyết định kỳ lạ nào đó.
Mà quyết định của cô… Chính là hiện tại hơn nửa đêm cùng cô ở nơi đào bia!
Điều giống với trải nghiệm của ở các phó bản đây!
…
…
Tấm bia đá chôn cũng sâu, hai mất nhiều thời gian để đào bùn đất xung quanh, lộ cái bệ.
“Phía hình như cái gì…” Bạch Lương Dịch thấy cái bệ lộ một chút màu đỏ, phía cái bệ đè ép cái gì đó.
Bạch Lương Dịch hết, tấm bia đá đột nhiên rơi xuống bên , lập tức lùi , ánh mắt quét đến chân của Ngân Tô đang thu .
“…” Tốt gì cô cũng nên một câu đá chứ?
Hít sâu.
Hít sâu…
Tấm bia đá rơi xuống đất, đồ vật phía cái bệ lộ , phía còn một tấm vải đỏ.
Ngân Tô lấy tấm vải đỏ , phía lộ cái rương gỗ. Hoa văn vẽ rương gỗ giống như đồ vật, trải rộng bộ cái rương.
Cái rương tính là lớn, cũng cao, lúc mang lên mặt đất.
Ngân Tô chằm chằm những hoa văn lộn xộn đó rương gỗ, cũng tác dụng gì, nhưng rương gỗ hề khóa , trái cô dễ dàng mở .
Bạch Lương Dịch đè rương gỗ , Ngân Tô chằm chằm: “Cô chắc chắn mở nó ?”
Ngân Tô liếc mắt một cái: “Nếu thì ? Đào cũng đào , mở xem một chút là mất công đào ?”
Bạch Lương Dịch vẫn thận trọng: “Ngộ nhỡ nguy hiểm…”
Ngân Tô chẹp một tiếng: “Trong trò chơi , cái gì nguy hiểm ?” Cô đẩy tay của Bạch Lương Dịch , trực tiếp mở rương gỗ .
Bạch Lương Dịch: “…”
Trong rương gỗ chứa đầy bình thủy tinh, bên trong chính là…
Meo
Sắc mặt Bạch Lương Dịch cứng đờ: “Mắt?”
Rương gỗ đầy những bình thủy tinh chứa mắt, trong một cái bình hai con mắt. Những đôi mắt dấu hiệu thối rữa, giờ phút tựa như vẫn còn sống, linh hồn, đang u ám chằm chằm họ.
Bị nhiều con mắt chằm chằm như , Bạch Lương Dịch cảm thấy da đầu tê dại. Ngân Tô giống như cảm giác gì, lấy một cái bình thủy tinh quan sát kỹ càng.
Lúc cô gặp hai cô dâu đều mắt… Bị m.ó.c m.ắ.t là ý gì? Hay là chú rể sở thích đặc biệt gì?
Ngân Tô lục tung cái rương lên một , bên trong chỉ chứa những bình thủy tinh với những con mắt, vật gì khác.
Bạch Lương Dịch còn gặp qua cô dâu, cho nên lúc những đôi mắt là như thế nào, nhíu mày chằm chằm những đôi mắt, càng càng cảm thấy thoải mái.
Những đôi mắt dường như ý thức của riêng …
Ngân Tô khép rương gỗ , nhét trong cung điện.
Bạch Lương Dịch thấy rương gỗ biến mất, đột nhiên xuất hiện.
“???” Đạo cụ gian? Chỉ là tại thả ? Không đủ gian?
Đạo cụ gian trong trò chơi tương đối hiếm thấy, cách thu chỉ thông qua phó bản khen thưởng, trong cửa hàng căn bản mua . Bởi trong trò chơi chỉ ít chơi , hơn nữa nhiều hạn chế sử dụng. Đặc biệt là kích thước gian, phần lớn đều chỉ thể chứa một ít vật phẩm nhỏ.
Cái rương gỗ mặc dù cao, nhưng thể tích lớn, Bạch Lương Dịch nghi ngờ gian của Ngân Tô đủ to để chứa nổi.
Ngân Tô dĩ nhiên là chứa nổi, chỉ là vì những con mắt đối với cung điện mà hình như cũng thể ăn, bỏ là nó sẵn sàng ăn… Cái đủ cho nó ăn mấy miếng?