Chào mừng đến địa ngục của ta - Chương 132

Cập nhật lúc: 2026-03-18 09:27:03
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

A Đào đột nhiên phá lên, đôi mắt đỏ như m.á.u chằm chằm Ngân Tô, gào thét: “G.i.ế.c , cô g.i.ế.c ! nhốt ở chỗ nữa!!”

 

Ngân Tô nhíu mày, xem A Đào là một loại NPC cố định tương tự như Địa Phược Linh* giam giữ trong toà nhà cổ , chỉ xuất hiện trong một cảnh nhất định.

 

*Địa Phược Linh (Stone Tape – 地縛靈 – 地缚灵) là hiện tượng hoặc sinh vật khi c.h.ế.t, bởi vì tâm nguyện thành hoặc điều oán giận, khiến cho linh hồn giam giữ ở nơi c.h.ế.t , cách nào rời khỏi. Loại vong linh nhiều oán niệm thể hóa giải sẽ trở thành ác linh. Bọn họ sẽ thương tổn khác, chỉ thành tâm nguyện của . Chỉ một cách giải thoát cho vong linh thành tâm nguyện của họ. Nếu cừu oán với thì nên diệt trừ, như sẽ khiến họ nổi giận.

 

Cô sử dụng ngọn nến đạo cụ giới thiệu chức năng là ‘ thể’ thấy ma, nhưng cũng thể thấy và giám định cũng chuyện gì sẽ xảy nếu ngọn nến tắt.

 

Cái tên do giám định vạn vật đưa câu trả lời — Sau khi ngọn nến dập tắt sẽ thu hút oán linh.

Meo

 

Bọn họ kéo khung cảnh mà oán linh trải qua đó, nhân lúc bọn họ đang tìm kiếm manh mối, oán linh sẽ đột nhiên tập kích, chừng vì nhất thời chú ý sẽ trực tiếp mất mạng.

 

“Ha ha ha ha, ai cũng trốn thoát , trốn thoát …”

 

“Sau đó chuyện gì? Tiểu thư nhà ngươi rốt cuộc xảy chuyện gì?”

 

“Ai cũng trốn thoát , trốn thoát ha ha ha ha…” A Đào trả lời câu hỏi của Ngân Tô, chỉ gào lên một cách lộn xộn.

 

A Đào chỉ một câu trốn thoát , cũng hỏi cái gì hữu dụng.

 

Chuyện gì xảy với A Đào và A Hà khi họ kéo khỏi ảo ảnh, chuyện gì xảy với Trương Minh Hoạ, tạm thời vẫn cách nào .

 

Ngân Tô giải thoát cho A Đào, cầm ngọn nến cân nhắc: “Có nên thắp nữa ?”

 

Có nhiều ở bên trong ngôi nhà như , bọn họ còn thể tầm của khác, thấy tiếp đó thì ?

 

Bạch Lương Dịch: “???”

 

Ngân Tô hiển nhiên hỏi ý kiến của , cô hào hứng lấy chiếc bật lửa và trực tiếp thắp ngọn nến.

 

Hiện tại, Bạch Lương Dịch mới hiểu phần nào ý câu ‘Anh sẽ hối hận’ đó của Ngân Tô, ai thể chịu đựng đây? Cô thậm chí còn nghĩ đến liệu đồng đội của cô chấp nhận kế hoạch !!

 

Còn chơi nào liều lĩnh hơn cô ?

 

Không hiểu thì trực tiếp thử!

 

Người bình thường thử như sẽ c.h.ế.t đó…

 

 

 

Ngân Tô thắp nến, thổi tắt, thắp nến, thổi tắt… Lặp lặp ba , nhưng xung quanh hiện tượng gì, cuối cùng cô cũng chịu từ bỏ việc thắp nến.

 

“Chắc là hạn chế… Có khả năng cần một chơi khác, hoặc là đổi một ngọn nến khác mới thể…” Bạch Lương Dịch chống sự thôi thúc rời , bình tĩnh phân tích.

 

Ở một bản đồ phó bản chơi chỉ thể một , nếu thì đổi chơi…

 

“Cô lấy ngọn nến ?”

 

“Rút ở cửa thôn.”

 

“???” Không là ở phía cái cây khô chứ?

 

Vẻ mặt của Ngân Tô lên tất cả, cô đúng là rút nó gốc cây khô ở cửa thôn.

 

Một lúc , Bạch Lương Dịch giơ ngón tay cái về phía cô, sự ngưỡng mộ thể hiện rõ khuôn mặt râu ria xồm xoàm của .

 

Bạch Lương Dịch gặp nhiều chơi trâu bò nên khả năng tiếp nhận , nhanh ch.óng điều chỉnh tâm lý của : “Mấu chốt ở đây là chuyện gì xảy phía ngôi nhà , chúng tìm nó.”

 

Tại Trương Minh Hoạ trở về một tháng mất tích?

 

Rốt cuộc chuyện gì xảy với những dân xâm nhập nhà họ Trương?

 

 

 

Ngân Tô từ trong nhà , còn lịch sự đóng cửa , đúng lúc , Ngân Tô đột nhiên cảm thấy thứ gì đó, đầu bãi cỏ hoang.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/chao-mung-den-dia-nguc-cua-ta/chuong-132.html.]

Sàn sạt…

 

Gió đêm thổi qua đám cỏ dại nhà phát âm thanh nhè nhẹ. Ngân Tô theo hướng gió, dường như gì đó đang chạy qua bãi cỏ hoang.

 

“Cô đang cái gì?”

 

“Không.” Ngân Tô bước xuống những bậc thang phủ đầy rêu, xuyên qua đám cỏ hoang trở con đường bên ngoài.

 

Bạch Lương Dịch đuổi theo Ngân Tô, hỏi cô sẽ gì tiếp theo: “Bây giờ cô định gì?”

 

Ngân Tô lời ít ý nhiều: “Cửa thôn.”

 

“Cô xem cái cây đó ?” Tối hôm qua bọn họ thấy ở cây như động vật, Bạch Lương Dịch nghĩ rằng cô đang xác nhận .

 

Ai ngờ Ngân Tô một tiếng kỳ quái, từ từ phun hai chữ: “Đào bia.”

 

“… Cái gì?” Bạch Lương Dịch rõ, đào bia gì cơ? Cửa thôn… Tấm bia đá ?

 

Ngân Tô công cụ trong tay, vì cô định mượn từ nhà những thôn dân nhiệt tình hiếu khách. Bạch Lương Dịch vốn nghĩ chuyện đào bia là quá thể , ai mà ngờ cô còn đến nhà thôn dân để ‘mượn’ công cụ.

 

Hầu hết những nông cụ của thôn dân đều đặt ở bên ngoài nhà, Ngân Tô nhanh ch.óng tìm thấy những công cụ thể sử dụng, đang chuẩn rời , khóe mắt chợt thấy một bóng đang ở cửa nhà chính.

 

Ngân Tô chỉ suy nghĩ một chút một tay cầm cuốc, một tay cầm xẻng về phía bóng đen đó.

 

Khoảng cách gần hơn, dần dần thể thấy rõ cái bóng đen đó cũng đang mặc váy cưới, thậm chí kiểu dáng cũng quá khác lạ, như là mua từ chợ đầu mối.

 

Ngân Tô tới gần, bóng đen ở cửa như phát hiện , đầu qua. vẫn là hốc mắt con ngươi, khuôn mặt lạnh băng và tê liệt đó khi ‘ thấy’ Ngân Tô, như tiếp thêm sức sống, bắt đầu phấn khích…

 

Ngân Tô mỉm , giống như là dịch vụ chăm sóc khách hàng vô cùng chu đáo: “Xin chào, thể giúp gì cho cô ?”

 

Vẻ mặt hung ác của đối phương còn biểu hiện hết cứng đờ, gắt gao chằm chằm cô, dường như rõ vì thể như , cô hẳn là nên hét lên ch.ói tai…

 

! Cô hẳn là nên thét ch.ói tai!! Hẳn là nên bỏ chạy, đó sẽ đuổi theo…

 

Tại hét lên? Tại bỏ chạy?

 

Trên mặt cô dâu hiện lên vẻ bối rối, dường như nên cử động , nhất thời yên ở đó.

 

“Gặp khó khăn thể , lẽ sẽ giúp cô đấy.” Nụ của Ngân Tô trở nên hòa nhã hơn, nhưng ánh trăng vắng lặng, nụ đó chút quỷ dị.

 

giọng của cô thật là dễ

 

Cô dâu lâu thấy chuyện với cô bằng giọng dịu dàng như , còn thể giúp cô , giúp cô

 

Trong lòng cô dâu hiện lên một chút hi vọng, ‘’ về phía Ngân Tô: “Cô thật sự thể giúp ?”

 

“Đương nhiên, là một đó.” Ngân Tô như một nhân viên công tác của uỷ ban thôn, nhiệt tình động viên cô dâu: “Cô cần giúp gì ? Cô cứ mạnh dạn .”

 

Cô dâu mất vài giây mới trả lời: “ về nhà.”

 

Ngân Tô hiểu rõ mà về cánh cửa phía cô: “Đây là nhà cô ?”

 

Cô dâu gật đầu.

 

“Vậy ?”

 

Cô dâu dùng đôi mắt tròng dải lụa đỏ treo ngoài nhà, trong giọng dường như chút oán hận: “Có chúng ở đó, . … Bọn họ cho … Tại , tại !”

 

Ngân Tô liếc mắt những tấm lụa đỏ mà thôn dân treo lên… Xem chỉ là vì hôn lễ, nó còn tác dụng khác.

 

Nhìn thấy cô dâu sắp nổi điên, Ngân Tô vội vàng : “Không chúng, cô thể ?”

 

Biểu cảm điên cuồng khuôn mặt của cô dâu như là đông cứng , cô vặn vẹo gật đầu.

 

“Cái đơn giản.” Ngân Tô đặt cuốc xẻng xuống, quyết định mỗi ngày sẽ một việc , giúp một nhóc con đáng thương vô gia cư về nhà: “ giúp cô kéo chúng xuống, như thì cô thể về nhà .”

 

Tấm lụa đỏ là treo lên, Ngân Tô giữ phần rũ xuống, dễ dàng kéo nó xuống.

 

Nhìn tấm lụa đỏ rơi xuống đất, khuôn mặt cô dâu dần dần hiện lên vẻ mừng rỡ.

 

 

Loading...