Chào mừng đến địa ngục của ta - Chương 125
Cập nhật lúc: 2026-03-18 09:26:55
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngân Tô xuyên qua đám cỏ dại dừng cửa ngôi nhà.
Cánh cửa màu đỏ thắm phai màu in hằn dấu vết của thời gian đang đóng c.h.ặ.t. Cánh cửa khóa bằng một sợi xích dày ba ngón tay, các bậc thang cửa nhà cũng phủ đầy rêu xanh, giống như nhiều năm .
“Kéttttt…”
Sợi dây xích rỉ sét kéo , cánh cửa cũng đẩy tạo thành một khe hở nhỏ. Ngân Tô ngó bên trong quan sát từ khe hở, bên trong cũng mọc đầy cỏ dại, gần như thấy bất kỳ thứ gì hữu ích.
Ngân Tô lấy một chiếc chìa khóa từ trong đống đạo cụ của Cửa hàng.
【Chìa khóa của bạn nhỏ: Chìa khóa ngoài dùng để mở cửa thì còn tác dụng gì nhỉ?】
【Hạn chế sử dụng: Vị trí của ổ khóa cao hơn chiều cao của dùng.】
【Số sử dụng: 1】
Hầu hết đạo cụ trong Cửa hàng đều là vật phẩm dùng một , nhiều khi mở Cửa hàng phát hiện đạo cụ mua cho nên hầu như chơi sẽ chỉ mua một đạo cụ thể khôi phục thể lực hoặc tác dụng giảm giá trị ô nhiễm, những chơi nhiều điểm tích lũy hơn sẽ dùng để mua v.ũ k.h.í.
Meo
Không ai tiêu điểm tích lũy mua mấy đạo cụ linh tinh vớ vẩn trong Cửa hàng hết.
Có ít chơi giống như Ngân Tô, thích tiêu xài phung phí điểm tích lũy để mua mấy thứ hàng ế.
“Gương mặt đại diện, phát ngôn cho đống hàng ế” dễ dàng mở chiếc ổ khoá cửa, sợi dây xích rỉ sét rơi xuống đất, Ngân Tô duỗi tay đẩy cửa , quan sát xung quanh một chút trực tiếp bước qua bậc cửa trong.
Sử Vân Phi theo đằng : “…”
Sử Vân Phi hít một thật sâu theo Ngân Tô trong.
***
***
Quả nhiên ngôi nhà lớn, là một căn nhà Tứ Hợp Viện kiểu cũ ba lối , mặc dù cỏ mọc um tùm nhưng vẫn thể căn nhà thiết kế vô cùng cầu kỳ, dường như còn thể thấy phong cách đây của căn nhà .
Đáng tiếc là trong nhà nhiều đồ đạc, bàn ghế cũng chẳng mấy, phòng nào cũng dọn dẹp sạch sẽ trống .
Ngân Tô dẫm lên những mảnh sứ vỡ rải rác sàn nhà, bước một căn phòng lẽ đó chính là phòng sách, vẫn còn nhiều giá sách ở đây. Tiếc là chẳng còn quyển sách nào giá, chỉ dấu vết ghé thăm của con chuột nào đó để .
Ngân Tô xem qua những thứ còn sót nhưng đều chẳng thấy tác dụng gì.
Sau khi tìm kiếm bộ ngóc ngách trong ngôi nhà Ngân Tô vẫn thấy một bạn phi nhân loại nào. Rõ ràng, những bạn phi nhân loại hiếu khách như những dân làng nhiệt tình .
“Lộ tiểu thư, cô phát hiện gì ?” Sử Vân Phi theo Ngân Tô tìm hai căn phòng, thể là do phát hiện nguy hiểm gì quá lớn, liền chỗ khác tìm kiếm.
Rõ ràng hiện giờ cũng thu hoạch gì nên về tìm Ngân Tô.
“Đến quỷ cũng chả thấy nổi một con.” Ngân Tô buồn bực xung quanh, to gan đoán mò: “Không lẽ là do đến đúng lúc, tới thời gian tiếp đón khách tới chơi?”
Sử Vân Phi: “…” Tiếp đón khách đến chơi là cái khỉ gì? Ai là khách?
Ngân Tô ngoài: “Đợi đến đêm tới .”
Sử Vân Phi: “…” Tại cô thể dùng giọng điệu bình tĩnh như để cái chuyện đáng sợ như thế chứ? Hơn nữa lúc cô từng mấy câu như “Chẳng lẽ còn định chờ trời tối? Lá gan của lớn ?” ?
***
***
Sau khi Ngân Tô từ nhà cũ ngoài, dường như Sử Vân Phi sợ tiếp tục hành động cùng với cô nên tách chỗ khác.
Ngân Tô dạo lung tung trong thôn, thôn nhiều , thể gặp ở khắp nơi nhưng hiếm thấy trẻ tuổi trong thôn, đặc biệt là những cô gái trẻ thì càng hiếm gặp, cô ngang qua một lượt mà cũng chẳng thấy mấy .
Ngược thì ít trẻ con, những đứa trẻ nô nức chơi đùa trong thôn, dáng vẻ ngây thơ khiến cho gần như quên rằng đang ở trong một phó bản sinh tồn.
Trên đường , Ngân Tô thấy nhiều thôn dân đang , những còn nhiệt tình như mà ai nấy cũng cô chằm chằm bằng ánh mắt thiện và vô cùng cảnh giác.
Ngân Tô đang kiểm điểm xem liệu lúc g.i.ế.c dân làng ai thấy báo với ở đây .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/chao-mung-den-dia-nguc-cua-ta/chuong-125.html.]
“Chị ơi, chị ơi…”
Ngân Tô đang tự kiểm điểm bản sâu sắc thì đột nhiên thấy một giọng ở bên , cô ngẩng đầu lên, sườn dốc một hộ gia đình, một bé gái chừng mười mấy tuổi đang vẫy tay với cô, ánh mắt cô bé ngó nghiêng quan sát xung quanh, dường như sợ khác thấy.
Ngân Tô quan sát xung quanh: “Gọi chị ?”
Cô bé gật đầu, sợ sệt, rụt rè : “Chị là bạn học của Trương Dương ạ?”
“ thế.”
“Sao chị ở trong thôn một ? Nguy hiểm lắm.”
“Có gì nguy hiểm ?” Ngân Tô giống như một sinh viên đại học thực thụ, mặt to hai chữ ngu ngốc và ngây thơ: “Mọi đều nhiệt tình chào đón chị mà.”
Bé gái định gì đó thì đột nhiên tiếng bước chân vọng từ xa, cô bé hốt hoảng về phía đột ngột trượt từ sườn dốc trượt xuống, kéo tay Ngân Tô bỏ chạy: “Bọn họ tới , chạy mau!!!”
Vài thôn dân mang theo nông cụ xuất hiện ở sườn dốc, vẻ mặt thiện họ chằm chằm:
“Cô đây !”
“Đừng để cô chạy thoát!!”
Nhà của thôn dân đan xen ngang dọc ở khắp nơi, giữa các căn nhà còn nhiều con đường nhỏ để qua . Cô bé quen thuộc với từng ngõ ngách trong thôn, dẫn Ngân Tô chạy tới chạy lui qua bảy, tám con ngõ, đám dân làng đuổi theo bọn họ nhanh ch.óng cắt đuôi.
Cô bé đẩy một cánh cửa với Ngân Tô: “Chị, chị mau .”
Ngân Tô bên trong căn nhà tối đen như mực: “Em chắc là mời chị ?”
Cô bé chú ý tới khóe miệng nhếch lên của Ngân Tô, vẻ mặt lo lắng: “Bọn họ sẽ nhanh ch.óng đuổi tới, chị, mau trong trốn .”
“Vậy chị khách sáo nữa nha.”
Ngân Tô bước qua bậc cửa trong phòng, ngay đó, cô bé liền đóng cửa .
Cánh cửa ngăn ánh sáng ở bên ngoài, mặt Ngân Tô ngay lập tức tối sầm xuống. Gian nhà tồi tàn, bàn ghế đủ, thậm chí còn thể ngửi thấy mùi ẩm mốc khó chịu trong khí.
“Đây là nhà ai thế?”
“Đây là nhà chú ba em, hôm nay chú ngoài, tạm thời chú em vẫn thể về ngay , những tạm thời sẽ tìm thấy chúng .” Giọng của bé gái vang lên từ phía , vẫn là giọng điệu rụt rè đó: “Chị, chị .”
Cô bé chuyển chiếc ghế đến, còn cẩn thận lau sạch bụi xong mới mời Ngân Tô xuống, rót nước.
“Tại dân làng bắt chị?”
Ngân Tô ghế cũng đầu . Ở phía , bé gái lấy một con d.a.o rựa để bổ củi ở chiếc mũ rơm bàn liếc Ngân Tô, giọng rụt rè hỏi: “Có chị gặp dì Trương Hà ở đầu thôn ?”
“Trương Hà?”
Bé gái cầm con d.a.o về phía Ngân Tô: “Cái mặc một chiếc váy hoa dài, tóc xoăn ạ. Đó chính là dì Trương Hà.”
Ngân Tô đoán cô bé đang nhắc đến ai, là bác gái xuất hiện ở chỗ bia đá, những bạn vô hình của cô dọa chạy mất.
“Chuyện thì liên quan gì đến việc dân làng đuổi theo chị?’
Cô gái ghế giống như chú ý tới động tĩnh ở phía lưng, bé gái chằm chằm gáy cô gái, nắm c.h.ặ.t con d.a.o trong tay, chậm rãi giơ lên…
“Bởi vì…”
Bang ––––
Lưỡi d.a.o xé gió bổ xuống, nhắm thẳng chiếc cổ yếu ớt của cô gái, nhưng ngay khi lưỡi d.a.o chạm đến cổ của cô gái, cơ thể của cô gái đột ngột nghiêng sang một bên khiến cho con d.a.o c.h.é.m trượt.
Bé gái chỉ thấy bóng mặt chợt lóe lên một cái, cô gái ở phía cô bé, mặt cảm xúc cô bé.