Chào mừng đến địa ngục của ta - Chương 123

Cập nhật lúc: 2026-03-18 09:26:53
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Người phụ nữ trung niên chỉ thấy cô gái xinh mặt “kéo” từng từng một trong khí để giới thiệu với , như thể thực sự một nhóm đang vây quanh cô gái đó .

 

ngoài khí thì bà chẳng thấy gì.

 

Đáy mắt phụ nữ trung niên chợt lóe lên vẻ sợ hãi, sự nhiệt tình gương mặt cũng dần dần biến mất, hai mắt bà về phía tấm bia đá, dường như đang nghĩ tới cái gì đó kinh khủng, bà bắt đầu lùi về phía , cuối cùng bỏ chạy dám đầu .

 

Ngân Tô hét lên ở đằng : “Dì ơi, chạy, bạn của cháu rằng họ chuyện với dì đó!!”

 

Nghe thấy câu , phụ nữ thậm chí còn chạy nhanh hơn.

 

Ngân Tô: “…”

 

Chẹp, tố chất như mà cũng đòi NPC! Đồ nhát gan!

 

Sau khi dọa NPC bỏ chạy, Ngân Tô quan sát tấm bia đá. Tấm bia đá … Ngân Tô bất cứ manh mối gì đây, cô chút do dự đưa tay chạm chỗ sạch sẽ tấm bia đá, cảm nhận cơn lạnh thấu xương phát từ tấm bia đá.

Meo

 

“Sh…” Ngân Tô lạnh đến phát run, vội vàng rụt tay .

 

Dưới tấm bia đá cái gì đó?

 

Ngân Tô xung quanh tấm bia đá vài vòng, tấm bia đá vùi sâu đất, cũng chôn bao lâu.

 

Xung quanh bia đá là dấu chân, chứng tỏ thường xuyên qua chỗ , lẽ là để tạt m.á.u lên tấm bia đá.

 

lúc Ngân Tô xa và thấy một nhóm dân làng đang về phía con suối bên , dường như là đang giặt quần áo.

 

Ngân Tô họ tấm bia, đó từ bỏ việc quan sát tấm bia, nhẹ nhàng đuổi theo bọn họ.

 

***

***

 

Ngân Tô hiên ngang theo bọn họ, đó nhanh ch.óng phát hiện nhóm NPC cũng xua đuổi ngoài, còn nhiệt tình hiếu khách mà chào hỏi cô.

 

Lần , Ngân Tô dọa họ mà tham gia nhóm của họ, cùng về phía con suối.

 

“Ở thành phố cũng chỉ thôi. Không khí trong lành như ở quê, con cũng chất phác dễ mến như ở đây.”

 

“Ai da, con gái thành phố ăn đúng là khác hẳn.”

 

Lời của Ngân Tô chọc tất cả , họ bắt đầu vây quanh cô, hỏi hỏi .

 

Ngân Tô vui vẻ giải đáp thắc mắc của họ, cái gì thì c.h.é.m bừa, những dân làng dường như phân biệt thật giả, nhiệt tình chuyện tới dòng suối.

 

Bên dòng suối nhiều tảng đá lớn, những tảng đá mài đến sáng bóng, hiển nhiên là các bác gái ở đây tận dụng chúng để giặt quần áo.

 

Ngân Tô chủ động : “Cháu giúp nhé?”

 

Một bác gái trực tiếp từ chối cô: “Thế , cháu là khách, chuyện khách đến chơi việc.”

 

Ngân Tô cũng thái độ khách, thực sự giúp NPC giặt quần áo, liền ý thức của khách, tự giác sang một bên quan sát.

 

Ngân Tô thuận miệng tám chuyện với bọn họ, các bác gái cũng nhiệt tình phối hợp, Ngân Tô thậm chí còn thăm dò tên lúc đầu ngôi làng thôn Vĩnh Sinh mà là thôn Vĩnh Thắng.

 

Ngân Tô thuận thế hỏi thêm: “Sau đó đổi ạ?”

 

Một bác gái thở dài: “Chắc là sai, ngày xưa như bây giờ, cái gì cũng chép tay, ai là sai ở . Người bình thường như các bác đây cãi đám lãnh đạo ? Sau đó thì cũng đành để là thôn Vĩnh Sinh thôi.”

 

sai ý nghĩa sâu xa nào khác, tạm thời Ngân Tô thể đoán .

 

Bỏ qua cái đề tài , Ngân Tô chủ đề về nhà Trương Dương. Các bác gái mồm năm miệng mười bàn tán về tin đồn về nhà Trương Dương.

 

“Trong thôn nhiều sinh viên đại học, nhà họ Trương cả đôi trai gái đều tiền đồ, Trương Dương dẫn nhiều bạn học trở về như khiến bọn họ vô cùng vui vẻ. Trước khi các cháu tới, bọn họ khoe khoang khắp thôn, chỉ sợ các bác đây chứ.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/chao-mung-den-dia-nguc-cua-ta/chuong-123.html.]

Ngân Tô tảng đá, thấy câu liền về phía phụ nữ đang chuyện, tò mò hỏi: “Trương Dương em gái ?”

 

Người phụ nữ lanh mồm lanh miệng: “Không em gái, là chị gái.”

 

“Sao cháu bao giờ thấy chị ?”

 

Tiếng ngớt bên suối bỗng chốc im bặt, gió thổi qua mặt nước, vỗ chân Ngân Tô dường như cũng nhiễm thêm chút khí lạnh.

 

Các bác gái đồng loạt ngẩng đầu lên cô, mặc dù mặt vẫn còn tươi vui vẻ nhưng ánh mắt trống rỗng, lạnh lùng: “Cháu gái hỏi cái gì thế?”

 

Ngân Tô giống như phát hiện sự khác thường của họ, đổ lên đầu họ với giọng điệu vô tội: “Không các bác đang về chị ? Cháu chỉ thấy lạ vì thấy chị ở nhà Trương Dương thôi. Cái hỏi ạ?”

 

“…”

 

Các bác gái bắt đầu bà, bà , dường như đang tìm sơ hở trong lời của Ngân Tô.

 

Có lẽ là tìm lý do để nổi giận nên vẻ mặt kỳ quái của dân làng cũng biến mất, trực tiếp chuyển đề tài: “Cháu gái bạn trai ?”

 

Ngân Tô híp mắt: “Chưa ạ.”

 

“Cháu xinh như , bạn trai ? Ở độ tuổi của cháu thì nên yêu đương , thì đáng tiếc lắm.”

 

Các dân làng bật chế độ giục yêu, hết đến khác thúc giục.

 

Ngân Tô tảng đá xuống suối, dòng suối tuy nhỏ nhưng nước chảy xiết, nước cũng trong nên thấy đáy.

 

Ngân Tô nhân lúc dân làng xong, tùy tiện : “Dòng suối vẻ khá sâu nhỉ.”

 

“Sâu?” Một bác gái trong thôn lắc đầu: “Không sâu , chỗ sâu nhất cũng chỉ đến ngang thắt lưng thôi.”

 

Ngân Tô xuống nước: “Cháu đây còn thấy đáy, sâu ạ?”

 

Gợn sóng lăn tăn biến dạng cái bóng phản chiếu của cô mặt suối. lúc , ở mặt nước, một cái bóng đen xuất hiện ngay bên cô.

 

Ngân Tô giống như để ý, vì thế cái bóng phía đưa tay đẩy cô.

 

Lời lạnh lùng, tràn đầy ác ý của một phụ nữ vang lên bên tai cô: “Xuống thử chút là sâu ngay mà.”

 

Ngân Tô linh hoạt tránh sang một bên, dùng tay trái túm lấy tay bà , nhướng mày khẽ: “Dì , dì đang gì thế?”

 

Rõ ràng phụ nữ ngờ Ngân Tô thể tránh thoát, còn tóm tay bà , đôi mắt trợn trừng lên.

 

nhanh ha ha, như là hề chuyện gì xảy : “Dì chỉ đùa với cháu thôi, dọa cháu một chút mà, cháu sẽ giận dì chứ?”

 

Ngân Tô dường như chấp nhận lý do của bà : “À, thì .”

 

…”

 

còn xong, Ngân Tô đạp bà xuống nước.

 

Người phụ nữ rơi xuống nước, vô thức bám tảng đá bên bờ, cố gắng leo lên.

 

Thế nhưng, cô gái đang tảng đá cúi xuống, thương tiếc dìm bà trong nước, mặc cho bà liều mạng giãy giụa, cô vẫn : “Cháu cũng chỉ đùa với dì chút thôi, dì đừng giận nhé.”

 

Khi cô câu , tay càng dìm bà xuống sâu hơn.

 

Đôi mắt đen nhánh của cô gái khẽ liếc về phía những dân làng khác, khóe môi nhếch lên, trông cô giống như đang nhưng nụ lạnh lùng khó thành lời. Nhóm bác gái vốn định tiến lên như đóng đinh tại chỗ, nhất thời ai dám nhúc nhích.

 

Cho đến khi phụ nữ nước ngừng giãy giụa, Ngân Tô mới buông tay để phụ nữ từ từ chìm xuống nước.

 

Ngân Tô những giọt nước còn sót tay cô, sâu xa : “Đạo đãi khách của các cô các dì đúng là khiến khác khắc sâu ấn tượng đấy.”

 

Những bác gái còn dường như lấy tinh thần, khuôn mặt dần trở nên tàn nhẫn, bọn họ liếc đồng thời lao về phía Ngân Tô.

 

 

Loading...