Chào mừng đến địa ngục của ta - Chương 122
Cập nhật lúc: 2026-03-18 09:26:52
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trình Tinh là đầu tiên những phát hiện của : “Vừa xem cái cây khô ở đầu thôn, gốc cây nhiều dấu vết cúng tế nhưng cây thì gì khác ngoài lụa đỏ với đèn l.ồ.ng.”
“Cúng tế?”
“ , nhiều tàn hương và nến cháy hết nhưng cũng là tế cây tế thứ gì khác.”
Nói xong, vẻ mặt Trình Tinh trở nên kỳ lạ, bổ sung thêm một câu: “Bên cạnh cây khô còn một tấm bia đá… Mọi thể xem thử, quỷ dị.”
Đêm qua trời quá tối, tấm bia đá ở mặt bên của cái cây nên ai thấy.
Quỷ dị như thế nào thì tự bản chơi xem mới .
Chờ Trình Tinh xong, Tôn Hạo mới lên tiếng: “Thôn ít nhất bốn trăm hộ gia đình mà nhà nào cũng treo lụa đỏ, dường như tất cả đều ở. Giả sử mỗi hộ gia đình ba thì thôn cũng hơn một nghìn hai .”
Nhiều NPC đương nhiên sẽ cả lợi và hại.
Lợi là thể hỏi ít manh mối từ miệng NPC, còn hại chính là một khi tiến giai đoạn trốn g.i.ế.c thì những NPC sẽ trở thành lực lượng chính để săn lùng và tiêu diệt bọn họ.
Tôn Hạo và Chu Hiên hành động chung với , bọn họ thăm dò đại khái quy mô của thôn.
Lúc họ trở về thì nhiều thôn dân mở cửa, dân làng cũng đề phòng khi thấy những gương mặt xa lạ mà trái còn tỏ nhiệt tình, hỏi bọn họ bạn học sinh viên nhà họ Trương dẫn về .
“Người trong thôn đều Trương Dương sẽ dẫn về ?”
“ , bóng gió hỏi bọn họ thì bọn họ là Trương Dương kể khắp nơi rằng con trai sắp trở về, còn dẫn theo bạn học về chơi.”
Tình huống như cũng khá bình thường, trong những ngôi làng như thế thì tin tức truyền nhanh và thường sẽ phóng đại một cách thái quá.
Ví dụ như nước ngoài thì đồn là tù, còn kết hôn thì đồn là lấy hai chồng, còn sảy t.h.a.i ba .
Cuối cùng Chu Hiên bổ sung thêm một câu: “Trong thôn bất kỳ một con vật nào.”
Tối qua lúc thôn bọn họ cảm thấy thôn quá yên tĩnh nên cũng chẳng gì đáng ngạc nhiên.
“Cậu phát hiện gì ?” Trình Tinh hỏi Sử Vân Phi đang cúi đầu.
Sử Vân Phi thấy ai, giọng nặng nề: “ thấy một căn nhà treo lụa đỏ.”
Cả thôn đều treo lụa đỏ, tự dưng một nhà treo thì càng kỳ quái.
Sau khi Sử Vân Phi xong thì cũng bổ sung thêm điều gì nữa, là do là do phát hiện thêm điều gì kỳ lạ khác. Những chơi còn cũng ép buộc, để khác tiếp tục .
“ ngoài.” Bạch Lương Dịch thẳng là phát hiện gì mới nhưng về phía Ngân Tô hỏi: “Quy tắc lúc cô cho thể cho họ ?”
Ngân Tô đang hóng hớt đột nhiên nhắc tới, thờ ơ : “Sao cũng .”
Mọi : “???” Quy tắc?
Bọn họ cũng chuyện cùng với dân làng nhưng một cái quy tắc mơ hồ cũng .
“…” Bạch Lương Dịch chằm chằm Ngân Tô.
“…” Ngân Tô bằng ánh mắt khó hiểu, chằm chằm cô cái gì? Không cô đồng ý ?
Ánh mắt hai thể giao lưu với , cuối cùng Bạch Lương Dịch giống như là , lặp các quy tắc Ngân Tô hồi nãy.
Biểu cảm của những chơi khác khi Ngân Tô cũng bắt đầu trở nên phức tạp, cô thực sự là NPC trộn đây đấy chứ?
***
***
Sau khi trao đổi manh mối xong và trở sân, Lô Khê đang cầm một củ khoai lang vẫn còn bóc khói ăn, thấy Ngân Tô còn đưa cho cô một củ.
Trương Dương khập khiễng chuẩn xong bữa sáng, gọi bọn họ tới ăn cơm.
Ngân Tô vẫn thấy cha Trương Dương , cô xúi Lô Khê hỏi: “Trương Dương, ba ?”
“Bọn họ giúp nhà chị họ .” Trương Dương thấp giọng trả lời: “Hôn lễ cần chuẩn nhiều thứ, bọn họ lo xuể.”
Đêm qua Trương Dương rằng chị họ của sắp kết hôn… hôn lễ thì liên quan gì tới phó bản chứ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/chao-mung-den-dia-nguc-cua-ta/chuong-122.html.]
“Chúng đến nhà chị họ xem thử chút .” Bạch Lương Dịch tranh thủ cơ hội: “ từng thấy hôn lễ ở nông thôn nên tò mò.”
Có lẽ là lý do của Bạch Lương Dịch hợp lý nên Trương Dương dễ dàng đồng ý: “Được thôi, lát nữa sẽ đưa các đến đó xem thử.”
“Không cần , địa điểm cho , chúng tự qua .”
Trương Dương “Ồ” một tiếng nhưng cũng khăng khăng là dẫn đường, cho bọn họ như thế nào.
Bạch Lương Dịch liếc Triệu Thần, hỏi một cách tự nhiên: “Anh Thần, định ?”
“Không, tự .” Triệu Thần vẻ hứng thú với hôn lễ, cũng để ý đến khác cái gì.
Người chơi bích họa ở , hỏi Trương Dương cũng chỉ nhận câu trả lời là “Xem ý của Triệu Thần” nên bọn họ cũng chỉ thể việc khác.
Các chơi ăn sáng xong liền chuẩn qua nhà chị họ Trương Dương.
Hiển nhiên, chỉ chơi mới quan tâm đến hôn lễ, còn các NPC đều quan tâm. Lô Khê ngủ bù, rảnh xem cái đám cưới nông thôn quê mùa đó .
Tên mập từ lúc ăn cơm cứ u u ám ám, chẳng thèm bọn họ gì.
Càng đến Liễu Lan Lan, nếu Triệu Thần thì chắc chắn cô cũng sẽ .
Thế là những chơi thời gian để hành động một .
Sau khi Ngân Tô ngoài cùng những chơi khác, cô ý định đến nhà chị họ Trương Dương nên tách hành động.
Ngân Tô bộ cửa thôn, thấy cây cổ thụ khô héo .
Buổi tối đủ ánh sáng nên bây giờ Ngân Tô mới thấy rõ cái cây lớn như thế nào, cây to, bảy tám lớn ôm mới xuể.
Những dải lụa đỏ treo cây còn vẻ nhiều hơn so với ban đêm, từ xa còn tưởng là một cây đại thụ màu đỏ rực.
Cô tới gốc cây, thấy những dấu vết cũng tế như Trình Tinh nhưng khi đến mặt bên của gốc cây thì thấy tàn hương và nến cháy.
Vừa đầu , cô thấy một tấm bia đá ở cách đó xa.
Tấm bia đá tạt m.á.u tươi, qua thì thấy vẫn còn khá mới, giống như mới tạt cách đây lâu.
cũng thể thấy những vết m.á.u cũ tấm bia đá.
Dưới vết m.á.u dường như còn chữ nhưng từng lớp, từng lớp m.á.u che lấp, thể là cái gì.
Ngân Tô vòng sang bên tấm bia đá.
—— Thôn Vĩnh Sinh
Nét chữ cứng cáp, mạnh mẽ khắc lên bia đá, trong khe rãnh sâu hoắm bao phủ bằng màu đỏ, là m.á.u là sơn.
Ngân Tô đang chăm chú quan sát thì đột nhiên một khuôn mặt nhăn nheo xuất hiện tấm bia đá, Ngân Tô giật , theo bản năng cầm ống thép.
Meo
“Cô là bạn học của Trương Dương ?’
Một phụ nữ trung niên mặc quần áo hoa bước từ phía tấm bia đá với nụ vui vẻ nhiệt tình.
“Con gái thành phố đúng là xinh , cái dáng vẻ trong trẻo như nước xem.” Người phụ nữ dường như quen, khen cô mấy câu hỏi: “Sao cháu ở đây một ?”
“Một ?” Ngân Tô kiềm chế cảm xúc rút ống thép của , kinh ngạc xung quanh: “Cháu cùng bạn cháu mà, chỉ một ?”
Người phụ nữ trung niên: “…”
Bà cảnh giác liếc về phía Ngân Tô, trong mắt chỉ thấy hình bóng lẻ loi của nữ sinh.
Người phụ nữ trung niên : “Con bé , cháu đừng dọa dì, ở đây rõ ràng chỉ một cháu, gì khác.”
Ngân Tô lộ vẻ kinh ngạc: “Sao thể , bạn cháu rõ ràng đang ở đây mà.”
Cô tùy tiện kéo khí một phát, động tác đẩy về phía : “Dì , dì thấy bọn họ ? Dì xem, bọn họ rõ ràng đang ở đây nè.”
Người phụ nữ trung niên: “…”