Chào mừng đến địa ngục của ta - Chương 121

Cập nhật lúc: 2026-03-18 09:26:51
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Ngân Tô trả tờ báo cho : “Nhìn thấy mèo đen chính là điềm , soi gương chải tóc lúc nửa đêm, thà thử quan tài còn hơn là thử giày, nên tùy tiện nhà bỏ hoang. Đây là quy tắc.”

 

Bạch Lương Dịch thu vẻ mặt thờ ơ lúc đầu, cô chằm chằm bằng đôi mắt sáng rực như đèn pha ô tô.

 

Từ lúc bước cái phó bản , bọn họ chỉ duy nhất một quy tắc từ Trương Dương: “Nếu ban đêm thấy tiếng động thì khỏi phòng.”

 

“Cô tìm thế?”

 

“Hỏi đấy chứ.” Ngân Tô khẽ: “Có miệng để gì?”

 

“…”

 

nhiều chuyện thể hỏi NPC, nhưng trong tình huống xác định rõ ràng thì chơi cẩn thận sẽ chọn cách trêu chọc NPC, như chẳng khác nào sợ bản c.h.ế.t đủ nhanh.

 

“Điều đầu tiên giống quy tắc lắm, vẻ giống cảnh cáo hơn.” Bạch Lương Dịch nhanh ch.óng trở nên nghiêm túc: “Ba điều thì thể xác minh .”

 

“Soi gương thấy quỷ, giày…” Ngân Tô về phía Liễu Lan Lan ở bên , rõ cảm xúc : “Có thể là đổi .”

 

【Liễu Lan Lan · ?】

 

Triệu Thần vẫn hiển thị là【Triệu Thần · Sinh viên đại học】, thấy dấu hỏi chấm .

 

Tối hôm qua lúc Liễu Lan Lan ngoài, cô thấy Liễu Lan Lan nhầm giày.

 

Liễu Lan Lan bây giờ khác Liễu Lan Lan hồi tối qua là mấy, vẫn kiêu ngạo bốc đồng, từ thần thái cho tới giọng điệu đều đổi.

 

Liễu Lan Lan dẩu miệng nũng với Triệu Thần, Triệu Thần dạy dỗ Trương Dương giúp xả giận.

 

Sau khi Ngân Tô xong, Bạch Lương Dịch cảm thấy trong đầu đầy dấu hỏi chấm, cô tiến bộ nhanh nhỉ? Đây mà là chơi mới vượt qua phó bản tân thủ ?

 

Thật dối cũng quan trọng, dù bọn họ cũng chẳng tin tưởng là mấy. Trong phó bản, tự bảo vệ bản mới là quan trọng, niềm tin trong đây chẳng đáng một xu.

 

Vậy nên Bạch Lương Dịch cũng chẳng để ý tới những chuyện vụn vặt như , chuyển sự chú ý sang đang ríu rít nũng với Triệu Thần: “Liễu Lan Lan đổi ?”

 

Anh sự đổi của Liễu Lan Lan.

 

Hơn nữa, thể phát hiện hai quy tắc chỉ trong một đêm?

 

Ngân Tô chằm chằm Liễu Lan Lan với ánh mắt lấp lánh, đang nghĩ gì: “ , khả năng thôi.” Cái kỹ năng rác thăng cấp xong là hiện cho cô thêm một cái dấu hỏi chấm nên cô cũng chỉ thể suy đoán thôi.

 

Bạch Lương Dịch chằm chằm sườn mặt gần như mỹ của Ngân Tô, nụ quá ch.ói mắt, thì thật nhưng hiểu cảm thấy nguy hiểm.

 

Tuy , trong mắt Bạch Lương Dịch hiện lên vẻ hứng thú.

 

***

***

 

Theo mệnh lệnh của Triệu Thần, tên mập đè Trương Dương xuống đất đ.á.n.h túi bụi, như thể đ.á.n.h c.h.ế.t luôn .

 

“Thôi , giờ đ.á.n.h c.h.ế.t thì ai dẫn xem bức bích họa ?” Ngân Tô kịp thời lên tiếng.

 

“Đủ .” Quả nhiên Triệu Thần lập tức ngăn tên mập . Anh đến bên cạnh Trương Dương đạp cho một cái đe dọa: “Lần mày còn dám mấy chuyện xa thì tao sẽ c.h.ặ.t t.a.y mày.”

 

Trương Dương nghẹn ngào mặt đất, nên lời.

 

“A Thần, bao giờ chúng xem bích họa thế?” Liễu Lan Lan tới, vẻ mặt chán ghét Trương Dương, ôm tay Triệu Thần: “Em nghĩ chúng nên nhanh ch.óng rời khỏi cái nơi quỷ quái thôi, chỗ chẳng hết.”

 

Nói xong, Liễu Lan Lan còn trừng mắt với Ngân Tô và Lô Khê, tiếp tục tố cáo: “Tối qua bọn họ còn cố ý nhốt em ở ngoài cửa nữa!!”

 

“Liễu Lan Lan, cô đừng ăn lung tung.” Lô Khê giải thích: “Cô ngoài từ bao giờ chúng còn , ai thèm nhốt cô?”

 

“Các cô khóa cửa còn gì!” Liễu Lan Lan nũng nịu trách móc: “ ngoài xong lúc về thì mở cửa, là ai khóa cửa?”

 

Lô khê lạnh: “Cô nghĩ cô là ai? Hơn nửa đêm chúng ngủ mà còn chờ cô ngoài khóa cửa ? Lúc chúng dậy thấy cửa khóa ? Cô đừng mà ngậm m.á.u phun .”

 

…”

 

Lô Khê để cho Liễu Lan Lan cơ hội chuyện: “Tối qua tự nhiên cô lên cơn điên gào thét ầm ĩ, đêm hôm khuya khoắt còn chạy khỏi phòng… Ai điên , bây giờ đổi trắng đen vu oan giá họa cho chúng !”

 

đổi trắng đen?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/chao-mung-den-dia-nguc-cua-ta/chuong-121.html.]

Meo

“Không cô thì là ai? Tối qua là ai gào thét ầm ĩ?”

 

“Cô…”

 

Ngân Tô tham gia trận chiến giữa các NPC, cô chỉ chằm Liễu Lan Lan.

 

Khi Lô Khê nhắc đến chuyện tối qua, mặt Liễu Lan Lan thoáng hiện lên vẻ sợ hãi, như thể cô vẫn còn nhớ những gì xảy tối qua.

 

Trông dáng vẻ của cô … Không giống như đổi .

 

Vậy thì là cái gì nhỉ?

 

Cuối cùng, Triệu Thần là ngăn cản cuộc chiến giữa hai .

 

“Khi nào chúng xem bích họa thế? Em thể chờ thêm một phút giây nào nữa !!” Liễu Lan Lan loạn bên cạnh Triệu Thần: “Xem xong liền trở về, chỗ bẩn cũ, thôi cũng thấy khó chịu , em ở đây nữa . A Thần, A Thần…”

 

“Tối nay chúng sẽ .” Triệu Thần dỗ dành cô : “Nào nào, đừng tức giận nữa.”

 

Triệu Thần và Liễu Lan Lan xa dần, thể thấy bọn họ gì nữa.

 

Tên mập u ám chằm chằm theo bóng dáng hai họ, cuối cùng tức giận đạp Trương Dương một cái như để phát tiết, gương mặt u ám về phòng.

 

Ngân Tô liếc Trương Dương đang cuộn tròn mặt đất, cũng gì chỉ rời khỏi sân.

 

Lô Khê theo cô như một cái đuôi nhỏ: “Dao Dao, thế?”

 

Bạch Lương Dịch chăm chú bóng lưng mảnh khảnh , đến khi cô rời khỏi sân mới dừng , đôi mắt liếc sang Trương Dương đang mặt đất.

 

Anh cũng ý định giúp đỡ Trương Dương.

 

Thiết lập nhân vật của bọn họ là bắt nạt Trương Dương, nếu bây giờ giúp đỡ Trương Dương cũng chắc nhận độ hảo cảm, khi còn khiến Trương Dương càng hận hơn.

 

***

***

 

Xóm làng vắng lặng dần thức dậy ánh bình minh, tiếng văng vẳng từ xa đến, khói bếp nghi ngút, mùi thức ăn thoang thoảng trong gió.

 

Ngôi làng mang cảm giác giản dị đơn sơ, yên bình và cũng tĩnh lặng hệt như chốn bồng lai tiên cảnh.

 

Ngân Tô dựa lên cửa, những ngọn núi tọa lạc ở phương xa giao với bầu trời vẽ một đường chân trời uốn lượn mềm mại bình minh phủ lên một lớp ánh sáng lóa mắt.

 

Có điều đây cũng chẳng chốn bồng lai tiên cảnh gì mà là một ngôi mộ khổng lồ.

 

“Dao Dao, đói bụng ?”

 

Ngân Tô thấy từ xa , cô nghiêng , sang với Lô Khê: “Cũng đói, xem Trương Dương chuẩn xong bữa sáng ?”

 

“Cậu đ.á.n.h một trận, thể chuẩn nhanh như .” Nói đến đây, Lô Khê lộ vẻ mặt chán ghét, chút thông cảm nào với việc Trương Dương đ.á.n.h: “Tớ xem một chút, phiền c.h.ế.t mất.”

 

Lô Khê thì Tôn Hạo và Chu Hiên cùng cũng về tới.

 

“Lộ tiểu thư.” Chu Hiên đang mặc bộ đồ của thợ sửa chữa, chủ động chào hỏi cô.

 

Ngân Tô mỉm : “Chào buổi sáng, hôm nay cũng là một ngày trời.”

 

“…” Trong trò chơi lấy thứ gì ?

 

Ngay cả Chu Hiên vô cùng dễ tính cũng chấp nhận câu của Ngân Tô.

 

Mà Tôn Hạo thì thẳng thắn hơn nhiều, cô như đang một bệnh nhân tâm thần: “Cô ?”

 

Ngân Tô vô cùng sảng khoái: “Không hết.”

 

“…” Anh thấy cô chẳng chỗ nào hết.

 

lúc , Sử Vân Phi với Trình Tinh từ hai hướng khác trở về. Có lẽ Bạch Lương Dịch thấy về nên cũng từ trong phòng .

 

Trong sân vài NPC, nhóm chơi ăn ý bước ngoài vài mét, cả Ngân Tô đang ngắm cảnh cũng bọn họ kéo đến tham gia cuộc họp nhỏ .

 

***

 

 

Loading...