Chào mừng đến địa ngục của ta - Chương 119

Cập nhật lúc: 2026-03-18 09:12:28
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Cô cái gì thế?” Liễu Lan Lan còn tẩy trang xong lập tức bất mãn lên tiếng, giận dữ mắng một câu: “Không thấy vẫn tẩy trang xong ?”

 

Lô Khê nhếch môi nhạt: “Cô ngủ nhưng chúng buồn ngủ . Ai bảo cô đường về sớm.”

 

“Cô mau bật đèn lên.”

 

“Dựa cái gì? Tất cả đều ngủ, chỉ ngủ, cô nghĩ là ai mà bắt chúng chiều theo ý cô? Cô nguyên tắc ít theo đông ?”

 

Liễu Lan Lan tự bật đèn nhưng Lô Khê chặn ở chỗ công tắc cho cô bật, thế là hai lao đ.á.n.h .

 

đến lúc Liễu Lan Lan bật công tắc thì phát hiện đèn sáng.

 

“Ha.” Lô Khê vuốt mái tóc Liễu Lan Lan túm, hả giận thành tiếng: “Giờ thì , cô bật cũng bật .”

 

“Tách, tách, tách tách…” Liễu Lan Lan thử bật công tắc mấy nhưng bóng đèn đầu vẫn bất kỳ phản ứng gì.

 

Liễu Lan Lan tức giận hất Lô Khê , hùng hùng hổ hổ bàn, dùng điện thoại chiếu sáng, tiếp tục tẩy trang.

 

Hôm nay cô make up cả mặt nên lúc tẩy trang thật sự phiền phức. Liễu Lan Lan một tay cầm gương, một tay lau mặt, trong đôi mắt ngấn lệ ẩn hiện lên sự oán giận.

 

Con điên Lô Khê lúc nào cũng nhằm !!

 

Chờ cơ hội nhất định cho ả mặt!!

 

Trong lòng Liễu Lan Lan còn đang thầm tìm cách dạy dỗ Lô Khê, để ý tới trong phòng thêm một giọng đang thì thầm, khi cô kịp nhận biến mất để dấu vết gì.

 

Không thời gian trôi qua bao lâu, Liễu Lan Lan phát hiện bên tai vô cùng an tĩnh còn tiếng động, cô đột nhiên cảm thấy lạnh sống lưng.

 

Hình ảnh cô ngã từ cầu gỗ xuống nước cùng đôi mắt cô thấy cái cây khô héo tự động hiện lên trong đầu, các đoạn phim ma cô thường xem cũng dần hiện lên.

 

Dường như lưng cô thứ gì đó, cô nuốt nước bọt, nhịn đầu .

 

Trong phòng chỉ ánh sáng yếu ớt, lưng cũng chẳng thứ gì.

 

Liễu Lan Lan thở phào nhẹ nhõm, nắm c.h.ặ.t cái gương trong tay, tự cổ vũ bản , nhanh ch.óng tẩy trang cho xong còn lên giường ngủ. Không ngờ đầu , cô liền trông thấy một gương mặt tái nhợt trong gương.

 

Gương mặt đó phóng đại lên trong cái gương tay cô , cuối cùng chỉ thấy một con mắt màu xanh lục, u ám quỷ quyệt đang .

 

Giống như lúc đang cầm con mắt .

 

“A.”

 

Liễu Lan Lan hoảng sợ hét lên, vứt cái gương trong tay , động tác quá mạnh khiến cơ thể ngửa , cho cả cô và chiếc ghế đều ngã xuống đất.

 

Điện thoại cũng vì động tác của Liễu Lan Lan mà bay xa, úp ngược xuống đất khiến nguồn sáng duy nhất trong phòng cũng biến mất.

 

Liễu Lan Lan chỉ cảm thấy khí lạnh lẽo âm u xung quanh đang lao về phía cô . Dường như cô thấy một cái bóng dữ tợn đang bò khỏi cái gương nhỏ chân , nở nụ k.h.ủ.n.g b.ố vươn tay tóm lấy cô .

 

“A!”

 

Liễu Lan Lan hét lên một tiếng, dùng hết sức để dậy, chạy về phía giường đất: “Lô Khê! Lộ Dao! Trình Tinh! Có ma! Trong phòng ma!!”

 

Đáng tiếc là ai trả lời cô .

 

Đến khi cô chạy đến bên cạnh giường, dùng tay lay Lô Khê: “Có ma, mấy mau dậy !!”

 

Ngân Tô với Lô Khê vốn dĩ vẫn ngủ nhưng đều ăn ý chờ đến khi Liễu Lan Lan sắp sụp đổ mới từ từ tỉnh dậy.

 

Trình Tinh sát tường, cô cũng bản nên thức dậy tiếp tục giả vờ ngủ.

 

Lô Khê mang theo sự tức giận khi đ.á.n.h thức bật flash điện thoại lên, chiếu thẳng mặt Liễu Lan Lan mắng mỏ: “Đêm hôm khuya khoắt thế cô gào thét cái gì thế, điên ?”

 

Liễu Lan Lan nức nở, trông vô cùng đáng thương: “Có ma, ở đây ma!”

 

“Liễu Lan Lan, cô thần kinh ?” Ngân Tô đưa tay xoa thái dương, nét mặt mang theo sự đồng tình: “Chúng cũng thấy thứ gì hết, lúc nào cô cũng thể thấy ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/chao-mung-den-dia-nguc-cua-ta/chuong-119.html.]

 

!” Thật Lô Khê cũng cảm thấy nhiệt độ trong phòng thấp nhưng cô thấy yên tâm hơn nhiều khi ở cạnh Ngân Tô.

 

thật sự thấy mà, nó ở bên đó…” Liễu Lan Lan chỉ về phía cái bàn.

 

Thế nhưng bên đó chỉ một cái ghế đổ xuống đất, một chiếc điện thoại di động tỏa ánh sáng yếu ớt đang úp sấp mặt đất và một cái gương nhỏ, ngoài thì còn thứ gì khác.

 

“…”

 

“…”

 

Nét mặt Ngân Tô chứa đầy sự phức tạp hỏi : “Gia đình cô tiền sử bệnh tật gì ? Nếu thì đợi đến lúc về cô thử kiểm tra xem thế nào. Xinh như , lỡ mắc bệnh tâm thần thì ?”

 

Liễu Lan Lan: “…”

 

Sao cô tâm thần !!

 

Rõ ràng lúc nãy cô thấy…

 

“Phiền c.h.ế.t mất.” Lô Khê xuống mắng: “Có bệnh thì mau khám , đừng phát điên mặt chúng .”

 

Thực tế thì ở trong chăn, Lô Khê đang lặng lẽ giữ c.h.ặ.t cổ tay Ngân Tô. Hồi nãy Liễu Lan Lan phản ứng lớn như , lẽ cô thật sự gặp thứ gì đó ?

 

Ngân Tô vỗ tay cô , dịu dàng với Liễu Lan Lan: “Có bệnh thì chữa, đừng kéo dài mãi. bệnh tâm thần nếu như chữa trị sớm thì sẽ càng ngày càng nghiêm trọng đấy.”

 

Liễu Lan Lan vô thức phản bác : “ bệnh.”

 

“Rồi, , .” Ngân Tô giống như đang dỗ dành một bệnh nhân lời, giọng dịu dàng cũng dần chuyển sang lạnh lẽo, lộ vẻ âm u: “ bây giờ chúng buồn ngủ , cô đừng ồn ào nữa, ồn ào là bất lịch sự đấy nhé.”

 

Lô Khê ở bên cạnh còn đổ thêm dầu lửa: “ , chúng cô cũng chẳng Triệu Thần, chúng sẽ dỗ dành chiều chuộng cô .”

 

Triệu Thần!

 

! Cô thể tìm Triệu Thần!

 

Liễu Lan Lan cửa, giường cách cửa quá xa, bây giờ cô dám qua, sợ cái thứ hồi nãy cô thấy xuất hiện.

 

Để họ dẫn cô ?

 

Lô Khê và Ngân Tô chắc chắn sẽ dẫn cô , chẳng lẽ cô mở miệng cầu xin bọn họ?

Meo

 

Liễu Lan Lan, chế nhạo là thần kinh, chịu nổi sự mất mặt .

 

Trình Tinh… Cô sang bên , từ nãy đến giờ Trình Tinh vẫn thức dậy.

 

“Trình Tinh… Trình Tinh.” Liễu Lan Lan thử gọi hai câu nhưng Trình Tinh vẫn ngủ say như c.h.ế.t, phản ứng gì.

 

Liễu Lan Lan dám một ngoài, xung quanh rơi sự im lặng quỷ dị hệt như hồi nãy, cô vội vã bò lên giường tự phong ấn bản trong khu vực an chiếc chăn bông.

 

Liễu Lan Lan sợ đến mức tài nào ngủ , chỉ cần nhắm mắt là cô sẽ thấy gương mặt kinh khủng và cái bóng dữ tợn đang bò khỏi gương .

 

Liễu Lan Lan chìm đắm trong sự sợ hãi, mỗi giây trôi qua cô đều cảm thấy dài như một ngày. Cô cũng phát hiện chiếc chăn càng ngày càng nặng. Đến lúc cô phát hiện thì chiếc chăn nặng tới mức khiến cô chẳng thể cử động nổi nữa .

 

Có thứ gì đó ở ngoài chăn bông đang đè lên , cảm giác lạnh lẽo từ bên ngoài thấm dần bên trong.

 

Liễu Lan Lan hét lên nhưng cổ họng giống như chặn , thể phát tiếng. Cơ thể cũng cứng đờ thể cử động, cứ thế, cô nhốt trong chiếc chăn.

 

Dường như một bàn tay vô hình đang bóp c.h.ặ.t lấy cổ họng của cô , oxi trong l.ồ.ng n.g.ự.c dần cạn kiệt nhưng cô thậm chí còn thể kêu cứu.

 

sẽ c.h.ế.t ?

 

sẽ c.h.ế.t ở đây ?

 

Ngay lúc Liễu Lan Lan đang hoảng sợ và nghĩ rằng sẽ c.h.ế.t thì tự nhiên cô cảm thấy buồn tiểu.

 

Liễu Lan Lan đột ngột dậy, há miệng thở hổn hển, gì đó đang quấn cổ, cô kéo xuống, là một chiếc áo khoác, đây là áo khoác của cô … Cô lấy áo khoác qua đây từ bao giờ ? Rõ ràng đó cô để cái áo khoác cái bàn đằng mà.

Loading...