Chào mừng đến địa ngục của ta - Chương 117

Cập nhật lúc: 2026-03-18 09:12:26
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Chờ bọn họ xa, Tôn Hạo giọng thô lập tức hạ giọng dò hỏi Trình Tinh: “Vừa cô hỏi gì thế?”

 

Trình Tinh lắc đầu: “Trương Dương thấy liền tỏ sợ hãi, cũng dám bậy, chỉ thử nhắc tới một câu về bích họa thì ngày mai xem ý của Triệu Thần.”

 

Cứ tưởng cô là con gái sẽ dễ hỏi chuyện hơn, ai ngờ Trương Dương thấy cô tới một cảnh giác.

 

Cũng cơ thể của cô nữa.

 

“Lộ Dao, cô thấy ?”

 

Ngân Tô chút xa, thấy chơi gọi cô thì bất ngờ chỉ chỉ , “ thể ?”

 

“Vì thể?” Đối phương buồn : “Mọi đều là chơi, giai đoạn đầu giúp đỡ sẽ hơn, còn thì dựa bản lĩnh của .”

 

Trò chơi sẽ nghĩ cách châm ngòi quan hệ giữa các chơi, mê hoặc chơi khiến họ lựa chọn phản bội đồng đội.

 

Đây là sự thực mà bất kỳ một chơi lâu năm nào cũng đều hiểu rõ.

 

Cho nên khi ở cùng chơi khác, chỉ thể thận trọng đ.á.n.h giá xem lời đối phương thể tin , tự phán đoán.

 

“Tại cảm thấy chúng cho cô ?” Trình Tinh kỳ quái hỏi Ngân Tô, “Cho dù tách hành động thì cũng nên rõ tình huống cơ bản của phó bản chứ.”

 

“Ồ, gì.” Ngân Tô chắp hai tay lưng, sâu lắng trời: “ cô độc thế giới .”

 

“???”

 

cô lập trong phó bản tân thủ ?

 

Nhớ những hành vi kỳ quái hồi nãy của cô, lẽ chơi mới cô dọa đến nên mới xa lánh cô…

 

bọn họ đều là chơi lâu năm, thể sống đến bây giờ thì đương nhiên tố chất tâm lý rèn luyện hơn hẳn bình thường nên cứ coi cô như là một bệnh nhân tâm thần là , chỉ cần c.h.é.m đồng đội lung tung, bọn họ thể vui vẻ tiếp nhận.

 

“Cái cây khô ở cửa thôn , thấy rõ thứ treo bên là gì ?” Bạch Lương Dịch ý bảo gần một chút, chú ý hương của NPC, hỏi.

 

“Mèo hả?” Trình Tinh chắc chắn, “Cảm giác giống hồ ly, lóe lên một cái, thấy rõ.”

 

cũng thấy rõ.”

 

thấy.”

 

Bạch Lương Dịch về phía Ngân Tô, Ngân Tô cũng thấy rõ nên chỉ lắc đầu, tỏ vẻ chính rõ lắm.

 

Rốt cuộc cây là thứ gì, tạm thời cách nào . Tôn Hạo chuyển chủ đề: “Phó bản thôn Vĩnh Sinh , ai thấy diễn đàn ?”

 

Thấy đều trả lời là , Tôn Hạo nhíu hàng mi thanh tú , vẫn với chất giọng thô kệch: “Vậy chúng thể độ khó của phó bản là gì. cái tên thôn Vĩnh Sinh cảm thấy lắm.”

 

Trình Tinh lắc đầu thở dài: “Cứ liên quan đến ‘Vĩnh sinh’ thì lấy chuyện .”

 

“…”

 

Vẻ mặt của nhóm chơi dần trầm xuống.

 

Chu Hiên hỏi ý kiến : “Tối nay bây giờ? Có thăm dò thôn ?”

 

“Chúng gặp những khác trong thôn, cũng thăm dò rõ ràng tình hình, cảm thấy đêm nay chúng khoan hãy hành động, nghỉ ngơi thật , ngày mai .” Trình Tinh đưa ý kiến của .

 

Người chơi khác cũng nghĩ giống Trình Tinh.

 

Bạch Lương Dịch đột nhiên hỏi Ngân Tô: “Bạn nhỏ, em cảm thấy thế nào?”

 

Ngân Tô ngước trai tóc dài, đ.á.n.h giá một lát một câu: “Anh bao nhiêu tuổi?”

 

Bạch Lương Dịch khẽ , “Hỏi tuổi khác như vẻ lịch sự cho lắm nhỉ?”

 

Ngân Tô mỉm : “Vậy gọi là bạn nhỏ thì lịch sự lắm chắc?”

 

“…” Đó chỉ là một cách xưng hô thôi! Hơn nữa trông cô vẻ nhỏ tuổi thật mà!! Bạch Lương Dịch là tiếp thu ý kiến, đổi cách xưng hô: “Lộ tiểu thư, cô cảm thấy ?”

 

Ngân Tô: “Đêm hôm khuya khoắt, đương nhiên là ngủ .”

 

Làm gì ai mới ngày đầu tiên tới khách quét thôn nhà ? Như là bất lịch sự đó!

 

“Đêm nay nghỉ ngơi thật .” Bạch Lương Dịch : “Bọn phụ trách ba nam NPC , Trình tiểu thư với Lô tiểu thư phụ trách hai nữ NPC, cố gắng hết sức chuyện khách sáo với bọn họ một chút nhé?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/chao-mung-den-dia-nguc-cua-ta/chuong-117.html.]

 

Phó bản sẽ vô duyên vô cớ sắp xếp NPC đồng đội với bọn họ. Nếu thì chắc chắn trong tay bọn họ manh mối.

 

***

***

 

Người chơi tách trở về phòng, Trình Tinh với Ngân Tô ở cùng phòng với hai cô gái , giường đất hình chữ nhật bốn chiếc chăn gấp gọn gàng đặt cạnh sát vách tường .

Meo

 

ngủ bên .” Trình Tinh chỉ vị trí sát tường, vẻ mặt dịu dàng: “Cô thể ngủ bên cạnh , hoặc cũng thể ngủ sát tường.”

 

Ngân Tô từ chối khéo, nghĩ đến chuyện gì mà đột nhiên tiếng. Dưới ánh mắt kỳ lạ như đang bệnh nhân tâm thần của Trình Tinh, cô vui vẻ : “ ngủ với Lô Khê.”

 

“!!!” Cô ăn gan hùm mật gấu ? Lại dám chủ động ngủ với NPC!!

 

Trình Tinh hỏi cô thế nào mà chỉ trong một thời gian ngắn như thể thiết với NPC nhưng thấy nụ vẫn vô cùng tươi tắn dấu hiệu biến mất bên khóe miệng cô, cô lý trí nhịn xuống, “Được , cô nhớ cẩn thận đấy.”

 

Mọi thể hợp tác cùng tìm và chia sẻ manh mối nhưng cũng cần quan tâm tới việc của chơi khác. Bằng lòng thể coi thành chuyện , còn tự chuốc lấy bực bội .

 

Càng đến chơi cứ thực thực ảo ảo, bình thường!!

 

Trình Tinh thừa dịp hai NPC khác vẫn , chuẩn kiểm tra phòng một . Cô vùi đầu tìm manh mối, ai ngờ mới qua cái thấy ai trong phòng.

 

“…”

 

Gan cô gái lớn thật đấy! Có thật là cô mới xong ba phó bản tân thủ ? Cái dáng vẻ buồn vui thất thường , lẽ cô thực sự là NPC gián điệp.

 

***

***

 

Ngân Tô rời khỏi phòng, thấy Triệu Thần với Liễu Lan Lan vẫn còn cổng, những con đang chìm đắm trong tình yêu đúng là chẳng ngại việc lâu mỏi chân.

 

Không tên mập phòng mà trong sân còn .

 

“Trương Dương.”

 

Ngân Tô kéo Trương Dương đang xách nước qua mặt cô .

 

“Lộ Dao… Có việc gì ?” Trương Dương giật , nước trong thùng sánh ít.

 

“Cậu đang gì đấy?”

 

“Bọn họ rửa chân, xách ít nước ấm qua.” Trông Trương Dương giống như dám cô, cúi đầu trả lời: “Các cần nước ấm ? đưa cho bọn họ xong thì xách qua cho các một ít.”

 

“Cậu .”

 

“Ồ.”

 

Trương Dương xách theo thùng nước nhanh ch.óng căn phòng bên cạnh. Ngân Tô chờ một lúc mới thấy , đầu dính bọt nước, bả vai quần áo cũng ướt nhẹp, trông chút nhếch nhác.

 

“…”

 

Có lẽ Trương Dương ngờ Ngân Tô vẫn còn ở đây, do dự một chút mới tới.

 

“Lộ Dao… Cậu việc gì ?”

 

Ngân Tô mỉm : “ ở nông thôn đều nhiều phong tục hoặc là ngạn ngữ, chỗ , cho thử ?”

 

Trương Dương sửng sốt, “Sao hứng thú với chuyện ?”

 

“Cứ lúc nào rảnh là nghiên cứu tìm tòi mấy chuyện ly kỳ quái lạ. Mà giờ tới cũng tới , còn rảnh nữa, đúng lúc chút cho đỡ chán.”

 

“…”

 

Trương Dương liếc cô một cái, ánh mắt chút kỳ lạ, bên trong vẻ khó hiểu trộn lẫn cả sự tối tăm quỷ dị.

 

Ngân Tô lơ ánh mắt , gần gũi: “Không thể kể ?”

 

Trương Dương vội vàng rũ xuống mắt, “Không , chỉ là một vài giai thoại, cũng tính là phong tục.”

 

Ngân Tô hứng thú: “Ồ? Ví dụ là gì?”

 

Trương Dương suy nghĩ xong mới trả lời: “ nhớ thường ‘Nhìn thấy mèo đen chính là điềm ’‘Không soi gương chải tóc lúc nửa đêm’‘Thà thử quan tài còn hơn là thử giày’‘Không nên tùy tiện nhà bỏ hoang’… chỉ nhớ mấy câu thôi.”

 

 

Loading...