Chào mừng đến địa ngục của ta - Chương 115
Cập nhật lúc: 2026-03-18 09:12:24
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngân Tô liếc mắt đám chơi bên , lúc bắt đầu ánh đèn nên cô thể thấy rõ dáng vẻ của những chơi khác.
Năm chơi, bốn nam, một nữ cộng thêm cô thì phó bản cũng chỉ hai chơi nữ.
Không bình đẳng nữa ?
Ngân Tô chút che giấu quan sát bọn họ, những chơi khác chú ý cũng khó.
Khi đám chơi đang thầm nghi ngờ thì thấy Ngân Tô đột nhiên giơ tay lên, lễ phép chào hỏi: “Hi, xin chào , vui gặp .”
“???” Giữa những NPC đều quen chứ nhỉ, chào hỏi như thế là ?
Có một chơi thử hỏi: “Cô… là chơi?”
Ngân Tô trang phục của hỏi bọn họ: “Không giống ?”
“…”
Giống cái gì mà giống!!
Biểu hiện nãy của cô chỗ nào giống chơi ? Bọn họ đều lặng lẽ ngầm thừa nhận cô là NPC đó!!
“Cô là chơi thật hả?”
Ngân Tô hiểu chỗ nào giống chơi, “ giống chơi ?”
“…”
Có cần nhớ hồi nãy cô gì đường ?
Trông cô chỗ nào giống chơi hết, ?!
Có một chơi vẫy tay với những khác, ý bảo bọn họ gần, đè thấp giọng : “ nghĩ cô là NPC lẻn trong nhóm chơi để vùng.”
Mọi : “…”
Có chút giống.
Ý kiến tất cả đồng thuận.
Người chơi hoài nghi phận Ngân Tô nhưng bọn họ cũng mặt cô, lỡ cô là chơi thật thì ?
Chẳng qua là hành vi của cô chút kỳ quái mà thôi… Thế nhưng trong trò chơi, chơi kỳ lạ kiểu gì cũng . Dù trò chơi cấm kỵ rộng lượng, đối xử với các chơi vô cùng bình đẳng, buông tha cho bất cứ già kẻ yếu nào.
“Khụ… Cái cô Liễu Lan Lan , cô đẩy cô xuống nước thật đấy chứ?”
“Lúc đó, chỗ xa như , đương nhiên .” Ngân Tô nhếch miệng : “ để Lô Khê đẩy đấy.”
Người chơi thấy cô phủ nhận, cũng hiểu tình huống lúc đó cô thể đẩy , ai ngờ đó cô nhảy thêm một câu như .
“…”
“Nếu cô là chơi, phó bản sáu .” Có thở phào: “May mà lẻ.”
Ngân Tô mới từ phó bản tân thủ qua, kéo điểm mù tri thức.
Ngân Tô cũng tuyệt vọng, rõ ràng cô cố gắng học bù mà! Sao vẫn còn nhiều thứ cô như chứ!!
Quả nhiên năm năm mất một sớm một chiều là thể bù đắp .
Trò chơi rác rưởi! Trả thanh xuân cho cô!
Ngân Tô nén giận, lên tiếng thỉnh giáo: “Số lẻ thì sẽ thế nào?”
“…” Chàng trai tóc dài cô thật kỹ một cái, trả lời vấn đề : “Số lượng chơi là lẻ thì phó bản đó sẽ khó qua.”
Chàng trai tóc dài một đôi mắt sáng, tương xứng với bộ râu xồm xoàm và gương mặt mười ngày nửa tháng rửa .
Ngân Tô : “…” Đây là lý do tại phó bản tân thủ đầu tiên của cô khó như ?
Chàng trai tóc dài bên cạnh nhíu mày: “Sao ngay cả điều mà cô cũng ?” Chẳng lẽ cô là NPC vùng?
Ngân Tô bình tĩnh : “Có quy định nào bắt buộc tất cả chơi đều chuyện đó hả?”
Chàng trai tóc dài khó hiểu cô một lát, đột nhiên hỏi: “Cô mới qua hết phó bản tân thủ?”
Ngân Tô hào phóng thừa nhận: “Ừ”.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/chao-mung-den-dia-nguc-cua-ta/chuong-115.html.]
Chàng trai tóc dài: “…”
Thế mà là mới.
Trong mắt những chơi già dặn kinh nghiệm thực sự, chơi qua hết ba phó bản tân thủ cũng chỉ là mới.
bọn họ cứ nghĩ tới việc cô là chút nghi ngờ liệu cô đang dối , mới nào cái lá gan như ?
Đến bọn họ còn dám tùy tiện đáp lời NPC khi nắm chắc nội dung cốt truyện, ai nhỡ sai một câu cho một cái Buff t.ử vong thì .
Cô thì , cả đường dừng phút nào!
Còn thao túng tâm lý ngược NPC quỷ.
Tuy bọn họ cũng nghi ngờ phận của Ngân Tô nhưng đều là chơi kinh nghiệm nên sẽ biểu hiện quá rõ ràng.
Chàng trai tóc dài chủ động giới thiệu: “ là Bạch Lương Dịch, tên trong phó bản ”
Phó bản điện thoại, đường tới đây bọn họ tìm thông tin liên quan của trong điện thoại và trao đổi tên.
“Lộ Dao”. Đối phương ý định báo tên thật thì Ngân Tô cũng vui lòng, cần bịa bừa một cái tên nữa.
“ là Sử Vân Phi.” Thanh niên gầy đến chút bất thường bên cạnh trai tóc dài lên tiếng ngay đó. Nói xong cúi đầu xuống, trông vẻ tối tăm u ám, vẻ như mắc chứng khó giao tiếp.
“Tôn Hạo.” Một đàn ông với giọng khá thô kệch nhưng khuôn mặt vô cùng . Vậy nên khi cất tiếng , tất cả những khác đều cảm thấy bất ngờ.
“ là Chu Hiên”. Tuổi Chu Hiên lớn, mặc đồng phục của thợ sửa chữa, tướng mạo đoàng hoàng.
“Trình Tinh”. Đây là chơi nữ còn . Tuy cô mặc một chiếc áo khoác da trông ngầu nhưng khuôn mặt trời sinh mang nét dịu dàng, giống một chị gái tri kỷ hơn.
Giới thiệu tên xong, Ngân Tô vui vẻ: “Rất vui khi chơi chung với .”
Mọi : “…”
Quả nhiên đầu óc cô chút bình thường.
Chỉ mấy tên bệnh nhân tâm thần mới thể thấy vui khi tiến trò chơi chứ chơi bình thường đều đang tìm cách sống sót, gì ai vui vẻ cho nổi?
“Mọi đang gì thế?” Lô Khê khi xem hết tất cả các gian phòng, kỳ quái bọn họ: “Trên đường hình như thấy chuyện? Bình thường nhiều lắm mà? Sao hôm nay đột nhiên im lặng như …”
Trong ánh mặt Lô Khê dần dấy lên sự nghi ngờ.
Bạch Lương Dịch lộ dáng vẻ mệt mỏi: “Nhà Trương Dương xa quá, đường mệt c.h.ế.t , chuyện.”
Quả nhiên Lô Khê di dời sự chú ý: “Ai mà ngờ Trương Dương ở cái nơi quỷ quái chứ. Nơi thì lấy bích họa. Triệu Thần đúng là đồ thần kinh mà.”
Bích họa!
Người chơi liếc .
Bạch Lương Dịch định khách sáo vài câu thì Lô Khê kéo Ngân Tô qua bên cạnh: “Cậu cũng đừng thiết với bọn họ quá, đàn ông con trai chẳng tên nào cả.”.
“Cậu đúng.” Ngân Tô hùa theo một câu, hỏi: “Có đầu óc Triệu Thần vấn đề mà đến chỗ xem bích họa.”
“Ha, thì đúng còn gì.” Lô Khê lạnh, “Đầu óc bình thường từ cái lúc theo đuổi đó qua ở bên Liễu Lan Lan .”
Meo
Ngân Tô: “…”
Quan hệ gì mà phức tạp quá.
“Cậu bích họa ở ?”
“Không nữa.” Lô Khê lắc đầu: “Toàn là do Trương Dương … Nói là ở quê của chứ ai mà nó ở . chắc là ngày mai sẽ thôi.”
“Móa nó, nơi quái quỷ gì đây, thúi c.h.ế.t mất, còn giẫm bùn!” Tên mập hùng hùng hổ hổ nhà, xách ống quần lên dậm chân.
Tên mập tiến cắt đứt cuộc chuyện giữa Ngân Tô và Lô Khê. Lô Khê vốn chỉ tùy ý quét mắt qua thôi, ai ngờ một giây lôi Ngân Tô lui .
“Mập… Mập mạp! Máu!!” Lô Khê chỉ chân mập mạp hét lên: “Có m.á.u!”
“Máu gì?” mập mạp cúi đầu , đó hoảng hốt kêu một tiếng: “Vãi”
Trên đôi giày dính đầy bùn lẫn cả những vết m.á.u, trong đêm tối khó để nhưng chỉ cần ánh đèn là thể thấy rõ ràng.
Liễu Lan Lan cùng với Triệu Thần giọng kinh động đến, quần áo xộc xệch chạy từ phòng bên cạnh, “Mấy ồn ào cái gì đấy?”
Trương Dương thể cũng thấy tiếng động, từ bên ngoài hỏi: “Làm ?”