Chào mừng đến địa ngục của ta - Chương 114
Cập nhật lúc: 2026-03-18 09:12:23
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngân Tô xoa xoa tai, u ám Liễu Lan Lan. Đối với những NPC cùng c.h.ủ.n.g t.ộ.c với còn ý định hại c.h.ế.t chơi, rõ ràng Ngân Tô sẽ dễ dàng khoan dung.
“Lan Lan ?” Triệu Thần lo lắng hỏi.
Liễu Lan Lan sống c.h.ế.t ôm lấy cổ Triệu Thần, nhắm mắt dám , thét ch.ói tai: “Có một đôi mắt ở đó!!”
“Đôi mắt?”
Triệu Thần nghi hoặc ngẩng đầu lên cây.
Anh thấy đôi mắt nào hết nhưng thấy một vật dài treo giữa tấm lụa đỏ… Cái đó trông giống như là… Xác c.h.ế.t của một loài động vật nào đó.
Tuy Triệu Thần là một đàn ông nhưng đột nhiên thấy một vật kỳ lạ như , cũng giật một cái, ôm Liễu Lan Lan lùi về vài mét: “Có thứ gì đó! Trương Dương! Kia là cái quái gì thế!!”
Trương Dương từ phía tới, cầm điện thoại di động chiếu đèn lên, nghi hoặc : “Không… Không gì mà.”
Lúc lên cây, quanh cây khô héo chỉ dải lụa đỏ và đèn l.ồ.ng, trừ những thứ đó thì thấy gì khác.
Liễu Lan Lan hét lên, lời trở nên lộn xộn: “Thực sự thứ gì đó! thấy nó mà!! Nó đang chúng !! Nơi thật sự thứ sạch sẽ!!”
“ cũng thấy.” Triệu Thần nhíu mày.
“Thế nhưng… Thật sự gì hết.” Trương Dương đến bên gốc cây, giơ điện thoại lên để chụp ảnh: “Mọi xem… Làm gì cái gì ?”
“Dao Dao, thấy nó ?” Lô Khê nắm lấy tay của Ngân Tô, hoảng sợ : “Hình như tớ thấy… nó là x.á.c c.h.ế.t của một con mèo.”
“Cậu lầm .” Ngân Tô bình tĩnh : “Làm cây x.á.c c.h.ế.t của mèo .”
Lô Khê cảm thấy hề lầm, tiếp tục : “Tớ thực sự…”
“Cậu lầm .” So với Lô Khê, Ngân Tô trông giống một NPC hơn. Cô lặp câu trả lời với gương mặt chút cảm xúc: “Đó chẳng qua chỉ là một chiếc đèn l.ồ.ng thôi, căng thẳng quá , nếu tin thì thể kỹ một nữa, gì thứ gì.”
Lô Khê nuốt nước bọt, lên cái cây một nữa, quả thật nơi đó chỉ dải lụa đỏ phất phơ cùng với đèn l.ồ.ng lay động trong gió đêm.
“Vừa … Có thứ gì đó sạch sẽ ?”
Ngân Tô khoa trương liếc cô một cái, nhỏ giọng : “Tớ lừa cô thôi, đừng là tin thật đấy nhé? Thế giới ma quỷ ? Cậu sách để gì?”
“…” Lô Khê Ngân Tô đang cực kỳ bình tĩnh ở bên cạnh , bắt đầu hoài nghi, cô quá lo lắng ?
Sau khi Ngân Tô thao túng tâm lý Lô Khê thành công, cô liếc những chơi khác, họ đang chiếu đèn pin lên cái cây khô héo , rõ ràng là đang xem rốt cuộc cây thứ gì đó thật .
Đây chính là sự khác biệt giữa chơi kinh nghiệm và chơi mới.
Dũng cảm hơn nhiều nha!
Quả thực Ngân Tô thấy, đúng là thứ gì đó đang treo cây, vẻ giống x.á.c c.h.ế.t của một con mèo… ánh sáng ở đây quá yếu, khi cô một nữa thì nó biến mất nên cô cũng xác định rốt cuộc thấy thứ gì.
nếu NPC thấy, mà cô thấy gì, như tức là đang đối nghịch với NPC.
***
***
“A Thần, em thực sự thấy nó mà… Em về, em ở chỗ nữa!” Liễu Lan Lan chắc chắn hoa mắt nhưng tại bây giờ thấy nữa? Nơi thật sự kỳ quái!!
“…”
Triệu Thần thừa nhận sai, nhưng quả thật bây giờ cây hề gì hết.
“Chắc là mệt quá nên hoa mắt thôi.” Trương Dương rời khỏi cái cây khô héo, cho Triệu Thần một bậc thang xuống: “Để đưa nghỉ ngơi , gì chúng để mai tiếp.”
Triệu Thần suy nghĩ một chút, trấn an Liễu Lan Lan: “Chắc là do chúng mệt quá thôi, tạm thời lời Trương Dương, nghỉ ngơi . Bây giờ cũng xa, còn qua cây cầu gỗ nữa.”
Liễu Lan Lan thấy qua cây cầu gỗ thì vẻ mặt lập tức đổi: “Được… .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/chao-mung-den-dia-nguc-cua-ta/chuong-114.html.]
Họ từ phía cửa thôn, qua hết ngôi nhà đến ngôi nhà khác san sát , tưởng như sắp đến cuối thôn , ai ngờ là khúc cong rẽ một lối khác, ở đó cũng các tòa nhà nối tiếp , giống như điểm dừng.
Lúc đêm khuya, nhà nào nhà nấy cũng đều đóng cửa tắt đèn, ngay cả một tiếng gà gáy ch.ó sủa cũng , yên tĩnh đến mức khiến cho lòng hoảng hốt.
Hơn nữa ở đây nhà nào cũng treo lụa đỏ, giữa đêm hôm khuya khoắt như cảm giác cứ rờn rợn thế nào .
Ngân Tô đẩy đẩy Lô Khê hỏi chuyện: “Sao ở đây nhà nào cũng treo lụa đỏ thế?”
Giọng Trương Dương từ phía truyền đến, do khung cảnh xung quanh , mà giọng chút lạnh: “Đây là một tập tục ở trong thôn chúng , nhà nào chuyện vui là cả thôn sẽ treo lụa đỏ để chúc mừng.”
Meo
Quan hệ của dân trong thôn , gì khó khăn cũng sẽ giúp đỡ lẫn , treo một đồ trang trí để chúc mừng cũng khả năng.
Thế nhưng bây giờ cả thôn đều xem việc cưới gả như việc của nhà thì… Chuyện bình thường.
Tất cả chơi đều vấn đề nhưng vẻ NPC thấy , bọn họ dễ dàng chấp nhận lời giải thích của Trương Dương, nếu chơi tiếp tục hỏi về vấn đề thì vẻ sẽ kỳ quái.
“Dao Dao, cảm thấy thôn kỳ quái ?” Lô Khê gần như là dán lấy Ngân Tô, cảnh giác xung quanh.
“Chỉ là một ngôi làng bình thường thôi, kỳ quái chỗ nào?” Giọng của Ngân Tô vẫn bình thường, hề chút lạ thường nào.
Lô Khê cô chằm chằm, giống như ngờ cô sẽ trả lời như thế, khiến cô cũng thể nào tiếp tục cuộc trò chuyện .
Ngân Tô vỗ nhẹ mu bàn tay của Lô Khê, nhẹ nhàng : “Cậu đừng nghi thần nghi quỷ nữa.”
“Không …” Lô Khê nghiêm túc : “Cậu cảm thấy ngôi làng quá yên tĩnh ?”
Từ khi bước ngôi làng đến giờ, bọn họ hề thấy một âm thanh nào.
Cả cái thôn lớn như thế , thể một nhà nào nuôi ch.ó cả. Người lạ thôn, nhất định ch.ó sẽ sủa. Kết quả tiếng ch.ó sủa cũng thôi , ngay cả tiếng côn trùng kêu cũng đều .
Đương nhiên Ngân Tô cũng chú ý đến điều nhưng lúc cô như thể đây là điều hiển nhiên: “Đêm khuya lúc nào chả , thì từ đêm khuya thanh vắng?”
“…” Từ thể hiểu như ?
Ngân Tô nhẹ nhàng an ủi cô : “Chắc là mệt quá , nghỉ ngơi thật thì sẽ nữa.”
“…” Lô Khê cứ cảm thấy gì đó đúng nhưng hiện tại cô thể rõ là đúng chỗ nào.
***
***
“Nhà ngay ở phía .” Giọng của Trương Dương từ phía truyền đến, chỉ ngã tư ở phía . “Đi qua đó là tới.”
Quả nhiên, khi rẽ ngã tư thì thấy ở phía một ngôi nhà.
Nhà của là một ngôi nhà kiểu tứ hợp viện cũ, ở giữa là một chiếc sân lớn.
Trương Dương dẫn bọn họ qua sân, nhà chính, bật đèn lên.
“Sao nhà nghèo như .” Liễu Lan Lan bước cửa gào ầm lên, cực kỳ ghét bỏ : “Bẩn thế … Đừng chúng sống ở một nơi thế đấy nhé? Trời ơi…”
Liễu Lan Lan quá đáng, hề che giấu sự ghét bỏ Trương Dương chịu nổi, khuôn mặt đỏ bừng lên mà gục đầu xuống.
Cậu lúng túng nhỏ: “Chắc giờ nhà ngủ hết … Mọi hẳn là cũng đói , kiếm gì đó cho ăn tạm nhé.”
Sau đó liền chạy nhanh khỏi nhà chính.
Liễu Lan Lan vẫn còn phàn nàn, cho đến khi Triệu Thần nhắc nhở cô quần áo, cô mới nũng nịu bảo Triệu Thần sang phòng bên cạnh đồ với cô .
Tên béo vệ sinh, liền gọi Trương Dương cửa.
Còn Lô Khê bắt đầu ngó xung quanh đ.á.n.h giá, rõ ràng cũng ghét bỏ nơi , hết chỗ ngó chỗ .