Chào mừng đến địa ngục của ta - Chương 107

Cập nhật lúc: 2026-03-18 09:01:42
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/4frYGPq113

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Tại chứ?”

 

“…” Nguyên nhân chịu thì nhiều, thông tin mắt còn quá ít, Giang Kỳ vẫn thể trả lời . chắc chắn rằng Vu Uẩn đang dối.

 

Có thể thấy Giang Kỳ uy tín, những khác trong phòng họp như thì đều gì nữa.

 

Phòng họp yên tĩnh trong chốc lát, đó nhỏ giọng đề nghị: “Hay là chúng cho thành viên kỹ năng thiên phú thôi miên hỏi nữa?”

 

Người đàn ông trung niên luôn im lặng ở vị trí chủ tọa trầm giọng : “Cậu phạm cũng phạm tội, định lấy lý do gì để sử dụng kỹ năng thiên phú với ? Chúng chơi 0101 là ai, nhưng thể dùng loại thủ đoạn như .”

 

“…”

 

Phòng họp yên tĩnh .

 

Cốc cốc ——

 

Người gõ cửa mở cửa phòng họp , thấy bầu khí nghiêm trọng bên trong, theo bản năng rụt cổ , nhưng nhớ tới còn chuyện quan trọng nên đành : “Phó cục trưởng, Vu gia tới đòi …”

 

Người đàn ông nhấc tay xoa ấn đường, im lặng nửa phút : “Biết , cho Vu Uẩn về .”

 

Bọn họ thể cưỡng ép dò hỏi Vu Uẩn nên giữ cũng chẳng tác dụng gì.

 

Phó cục trưởng bảo những còn ngoài, chỉ giữ một Giang Kỳ ở . Ông ném một bản văn kiện cho Giang Kỳ: “Cậu xem cái .”

 

Giang Kỳ mở tập tài liệu , bên trong là những tra dựa những cái tên Vu Uẩn cung cấp.

 

Vu Uẩn cung cấp tổng cộng sáu cái tên: Lương Thiên Dậu, Thượng Duy, Tống A Manh, Trần Phong, Hồng Bằng, Tô Thiện.

Meo

 

Trong đó ba cái là tên giả.

 

Tống A Manh, Trần Phong, Tô Thiện, ba đều điều tra .

 

Phó cục trưởng chủ yếu là cho Giang Kỳ xem tư liệu của Lương Thiên Dậu.

 

“Người của Tri Thiên Hạ?”

 

“Tri Thiên Hạ” là một hiệp hội, còn là hiệp hội theo dõi trọng điểm của cục điều tra.

 

Nếu hỏi bọn họ từng gì chuyện điên rồ , thì . quả thực bọn họ cũng chẳng thứ lành gì, cứ thích mấy việc giẫm sát lên vạch giới hạn, nhảy nhót qua điểm mấu chốt.

 

Phó cục trưởng: “Chúng tra chơi là ai cũng , nhưng tuyệt đối thể tra những khác. Có lẽ cũng rõ, hiện nay cả trong nước lẫn ngoài nước bao nhiêu đang chằm chằm chơi …”

 

“Đối phương thể vượt qua phó bản t.ử vong nên chắc chắn dễ đối phó.” Giang Kỳ bình tĩnh : “Có ngài lo lắng quá mức ?”

 

“Hiện tại rõ lập trường của đối phương, huống chi thế giới hiện thực và thế giới trò chơi cũng giống .” Phó cục trưởng xoa ấn đường: “Cậu chuyện ở Chu Sơn ?”

 

“Biết.” Giang Kỳ gật đầu: “Lại là lúc thông báo cầu xuất hiện, khu ô nhiễm bắt đầu biến mất.”

 

Khu ô nhiễm ở Chu Sơn do khác phụ trách, thời gian từ khi phát hiện đến lúc hình thành dài, lâu tin tức gì về Chu Sơn.

 

Mấy ngày , khu ô nhiễm Chu Sơn gia tăng bùng phát, trong nội bộ mở một cuộc họp khẩn cấp.

 

mà lúc đó đang xử lý việc khác nên tham gia buổi họp .

 

Cho đến tận khi thấy thông tin nội bộ lúc trở về, mới khu ô nhiễm Chu Sơn biến mất .

 

Giống như khu ô nhiễm .

 

Biến mất một cách sạch sẽ như thể giờ từng xuất hiện.

 

Phó cục trưởng: “Hiện giờ gần như thể xác định sự xuất hiện của khu ô nhiễm liên quan trực tiếp với phó bản t.ử vong. Vậy nên, cần hiểu rõ tầm quan trọng của chơi 0101, hiểu ?”

 

Nói một cách gián tiếp thì chơi thể vượt qua phó bản t.ử vong nghĩa là đó thể giải quyết vấn đề khu ô nhiễm xuất hiện ở thế giới hiện thực…

 

Vẻ mặt Giang Kỳ nghiêm túc: “Dạ hiểu.”

 

Phó cục trưởng: “Vu Uẩn Thượng Duy với Lương Thiên Dậu chung một phe, nên lẽ cũng là thành viên trong nội bộ của bọn họ. Chúng tìm bọn họ lẽ sẽ khá khó nhưng Hồng Bằng … Trước mắt tra vị trí cuối cùng của , hiện đang đuổi qua, chỉ thể xem xem nắm bắt chút manh mối gì mới từ chỗ thôi.”

 

….

 

….

 

Lúc , Hồng Bằng đang tàu trở về thành phố Lan Giang, khi khỏi trò chơi, vẫn thể thoát khỏi nỗi ám ảnh về cái c.h.ế.t trong trò chơi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/chao-mung-den-dia-nguc-cua-ta/chuong-107.html.]

 

Nghĩ tới việc vẫn sẽ đón lấy cái c.h.ế.t thêm nữa trong vòng hai mươi bốn tiếng tiếp theo, cả Hồng Bằng bắt đầu run cầm cập, gần như là vững.

 

Trò chơi cấm kỵ thật sự quá ghê tởm, c.h.ế.t trong trò chơi thì thôi , còn bắt ngươi trải nghiệm cảm giác t.ử vong thêm nữa ở thế giới thực.

 

Đã thế còn c.h.ế.t ngay lập tức mà nhất quyết bắt ngươi chịu đựng thời gian giày vò , chờ đợi cái c.h.ế.t khi nào tới.

 

đùa rằng trò chơi cấm kỵ lòng dành thời gian cho chơi xử lý hậu sự nhưng Hồng Bằng chỉ cảm nhận ác ý của trò chơi .

 

Trong đầu Hồng Bằng trống rỗng, từng giọt mồ hôi lăn từ trán xuống, theo dòng chen lấn xuống xe, thậm chí bây giờ nên .

 

“Hồng Bằng ?”

 

Hai đàn ông lực lưỡng ăn mặc vest chặn ngay mặt, chắn hết đường của .

 

Hồng Bằng họ, nhưng dù hiện giờ cũng sắp c.h.ế.t nên chỉ thờ ơ bọn họ.

 

“Tô tiểu thư ủy thác chúng tới để xử lý thủ tục sang tên bất động sản của .”

 

Tô tiểu thư…

 

Hồng Bằng nghĩ tới cô gái tên Tô Thiện, đầu óc đơ cứng cuối cùng cũng bắt đầu chuyển động, nhớ bản giao dịch bất động sản.

 

“Phiền theo chúng một chuyến.”

 

Hồng Bằng hai kẹp ở giữa, cũng .

 

Hồng Bằng ở bên mới “mời” lên xe thì bên của Cục điều tra cấm kỵ xông cửa trạm tìm khắp nơi.

 

Chuyến tàu Hồng Bằng trạm từ sớm, hành khách bên trong gần như gần hết.

 

Bọn họ để một nhóm trông coi, những còn thì trực tiếp tìm.

 

“Tìm thấy ?”

 

“Chưa…”

 

cũng thấy.”

 

“Đi kiểm tra camera.”

 

“Mười phút camera nhiễu sóng, ghi hình ảnh Hồng Bằng xuống tàu… Có lẽ là do chơi kỹ năng thiên phú .”

 

“…” Có tìm đến Hồng Bằng bọn họ.

 

….

 

….

 

Lúc bên ngoài đang xôn xao ầm ĩ thì Ngân Tô hết ăn thoải mái ngủ một giấc.

 

Khi Ngân Tô tỉnh dậy là nửa đêm canh ba, cô một lát khoác quần áo ngoài ban công. Đêm khuya thanh tĩnh nhưng khu chung cư phía xa vẫn còn lẻ tẻ vài ánh đèn đang sáng, là kẻ xui xẻo nào đang tăng ca mấy thành phần nghiện game thích thức khuya.

 

Chung cư của cô tồi tàn, nếu do cuộc sống áp bức thì lẽ chẳng mấy ai ở chỗ cả.

 

Dù cho thế giới đang những đổi lớn nhưng đối với những giãy giụa đáy xã hội thì vẫn chẳng đổi cả.

 

Ở một quốc gia tỷ dân, chơi, trò chơi cấm kỵ, kỹ năng thiên phú… Những thứ vẻ cách bọn họ cực kỳ xa xôi nhưng dường như gần trong gang tấc.

 

Sinh tồn trong thế giới trò chơi là sự tàn khốc thể hiện bên ngoài mà thôi, sinh tồn trong thế giới hiện thực là sự cực khổ cảnh xa hoa trụy lạc.

 

“Khang , chào buổi tối.” Ngân Tô lịch sự chào hỏi.

 

Khang Mại: “Sao cô vẫn còn ngủ?”

 

“Ngủ dậy .”

 

“…” Có thể Khang Mại đang thời gian, nhưng nhớ tới cô mới khỏi trò chơi, ngủ thì cũng bình thường… mới là lạ đó!! Bên ngoài sắp điên lên vì cô mà cô còn ngủ ngon lành như hả!!

 

cô là đại lão vượt qua phó bản t.ử vong… Hành vi kỳ lạ thì cũng bình thường.

 

Sau khi Khang Mại tự thuyết phục bản rằng đây là đại lão xong, hít một thật sâu: “Hẹn ăn tối ?”

 

 

Loading...