Chào mừng đến địa ngục của ta - Chương 101
Cập nhật lúc: 2026-03-18 09:01:36
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Với sự tham gia của dàn quái vật, càng ngày càng nhiều tiếng hét t.h.ả.m thiết vang vọng trong đêm tối.
Ngân Tô lang thang khắp nơi, đối phó những NPC học sinh điểm cao thì vẫn cần chút thủ đoạn nhưng đám quái vật sự phân biệt điểm . Cô cầm ống thép, nở nụ quái dị xông lên, trông còn đáng sợ hơn cả quái vật.
Mà quái vật tóc cô chống lưng liền bắt đầu diễu võ dương oai.
Meo
Có điều nó vẫn dám rời khỏi lưng Ngân Tô mà chỉ dám ló tóc quất .
Cho nên những gì mà khác thấy chính là Ngân Tô đột nhiên mọc một đống tóc.
Đám quái vật quất trúng cũng thể hiểu nổi tại , rõ ràng cô chỉ là một con bình thường, mái tóc đáng sợ như .
Hiện tượng quái dị khiến lũ quái vật sợ đến mức dám tấn công cô, chúng vô thức chạy… Ngân Tô cầm v.ũ k.h.í đuổi theo chúng, đuổi đến mức khiến đám quái vật chạy tán loạn bốn phương tám hướng.
Lúc đàn chị cũng mờ mịt, rốt cuộc ai mới là quái vật.
Ngân Tô do xui chơi ai cũng xui như mà cô lang thang cả đêm cũng gặp chơi nào khác.
Không thấy những bạn đồng hành tung tăng nhảy nhót của , Ngân Tô chỉ thể thở dài: “Làm thí sinh duy nhất thật là cô đơn mà.”
Đàn chị: “???”
Cái gì mà cô đơn cơ?
Dù cô với quái vật tóc tính là nhưng vẫn còn hai học sinh ? Có tận bốn ‘’ theo cô mà còn cô độc cái gì?
Sau khi trời sáng, lượng quái vật bắt đầu giảm bớt. Đến bảy giờ sáng thì còn thấy bóng dáng của quái vật nữa.
Xem quái vật chỉ thể hoạt động từ mười hai giờ đêm tới bảy giờ sáng —— nhưng đàn chị với quái vật tóc điều hạn chế.
Ngân Tô cảm thấy chắc là do bọn họ là NPC thường trú bên ký túc xá, khác với những NPC xuất hiện trong ngày Cuồng Hoan.
Ngân Tô cả đêm ngủ, cô định kiếm một chỗ để nghỉ ngơi.
Hội trường là khu vực an nhưng cô định đến đó mà chọn văn phòng giáo viên, còn quái vật tóc với đàn chị thì trông chừng bên ngoài cho cô.
Hai NPC học sinh vẫn còn phấn chấn, Ngân Tô đành đuổi bọn họ chỗ khác chơi.
***
***
[14:00]
Ngân Tô thức dậy, là hai giờ chiều, cô ăn gì đó, vẻ mặt chút mê man một đống tóc bò loạn trong phòng. Cô nó biểu diễn đúng ba phút đồng hồ mới lên tiếng: “Đàn chị ?”
Quái vật tóc vươn chùm tóc, chỉ chỉ ngoài cửa.
Ngân Tô ăn xong liền dậy ngoài, quái vật tóc theo , đống tóc dài tụ lưng cô, như là Ngân Tô đang xõa tóc .
Đàn chị ngoài cửa âm u về phía hội trường.
Chỗ bọn họ đang vặn thể thấy hội trường, nơi đó tầm mấy chục , bọn họ phân tán xung quanh hội trường, cũng , nhưng đều cách xa.
Chắc chắn trường học chỉ còn nhiêu đó học sinh, ắt hẳn vẫn còn nhiều trốn ở chỗ khác.
Ngân Tô hiếu kỳ: “Cô đang gì ?”
Đàn chị cứng nhắc : “Có giáo viên xuất hiện.”
Ngân Tô thu vẻ lười biếng, ánh mắt sáng lên, hào hứng hỏi: “Ở ?”
Đàn chị: “…”
Đàn chị chỉ phương hướng cho Ngân Tô.
Có điều lúc cô thấy giáo viên là hơn một tiếng , giờ giáo viên còn ở bên đó thì cô .
Ngân Tô rút ống thép gõ lên lan can: “Chúng gặp gỡ giáo viên yêu thôi nào.”
***
***
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/chao-mung-den-dia-nguc-cua-ta/chuong-101.html.]
Lúc Trần Phong đang ở trong một căn phòng tối tăm, chân một thứ chất lỏng sền sệt ươn ướt. Anh rõ thứ chất lỏng sền sệt đó là gì, nhưng ngửi mùi thì vẻ đó là thứ gì .
Vất vả lắm mới thoát khỏi đám quái vật tối qua, định hội trường nghỉ ngơi thì bất ngờ đụng một giáo viên.
Quy tắc “giáo viên sẽ xuất hiện trong ngày Cuồng Hoan” là sai, giáo viên sẽ xuất hiện. Còn nửa câu “ thấy giáo viên giả vờ như thấy” chính xác cũng rõ lắm, chỉ thể đ.á.n.h cược.
Mà rõ ràng, vận may của hết, cược thua.
Quy tắc đó sai, ngó lơ giáo viên sẽ chọc tức họ, mà thực lực của giáo viên là thứ mà chút năng lực nhỏ bé của thể đối phó .
Sau khi ném căn phòng tối đen , giáo viên lập tức biến mất.
Anh nhớ rõ lối nhưng dù sờ soạng thế nào cũng tìm thấy cửa , nơi giống như một gian khép kín độc lập .
“Xoẹt xoẹt ——”
Trong bóng tối, tiếng kim loại kéo lê tường ngày càng ch.ói tai, âm thanh càng ngày càng tới gần hơn.
“Xoẹt xoẹt ——”
“Xoẹt xoẹt ——”
Trái tim của Trần Phong vọt lên tới tận cổ họng, chằm chằm về phía âm thanh phát .
“Xoẹt xoẹt ——”
Anh cảm giác âm thanh phát ngay cạnh vách tường bên trái, còn tiếng gõ, như thể nào đó cầm đồ vật cào lên vách tường đó thuận tay gõ gõ hai cái.
Trong cảnh âm u kinh khủng như , dù tố chất tâm lý của Trần Phong tới cũng nhịn mà hốt hoảng.
đúng lúc , thấy một giọng quen thuộc: “Thầy cô ơi, thầy cô đang ở thế ~”
“!!!”
Mắt Trần Phong lóe sáng, bước vài bước đến cạnh bức tường, gân giọng kêu: “Tô tiểu thư!!”
bên ngoài hề tiếng đáp , chỉ âm thanh ‘Xoẹt xoẹt’ vẫn vang lên như cũ, hơn nữa âm thanh càng ngày càng xa…
“Tô tiểu thư! Tô Thiện!!”
Trần Phòng đập mạnh lên tường, đáng tiếc tay tấc sắt đập lên tường cũng chẳng thể gây âm thanh gì lớn, ngoài căn bản thể thấy .
“Thầy cô trốn tránh cái gì thế? Thầy cô đây , chúng cùng bồi dưỡng tình cảm thầy trò một chút nào.” Giọng của Ngân Tô ngày càng xa.
Đáy lòng Trần Phong lạnh lẽo, cô …
Cách một bức tường, Ngân Tô đang hành lang, ống thép nhọn để một vết thật dài tường.
Bên cô là một phòng học cũ bám đầy đầy bụi bặm và mạng nhện, bàn ghế thì đổ nghiêng đổ ngả đất, trong ngăn bàn còn chứa đủ các loại túi đựng đồ ăn vặt đầy màu sắc, tấm bảng đen bụi bám đầy còn cả mấy dấu tay, bục giảng vương vãi vô bài kiểm tra.
Ngân Tô nhanh, cô thấy một ảnh mơ hồ lóe lên trong phòng học phía , mắt cô sáng lên: “Thầy ơi!!”
Thầy giáo bước chân lớp học, thấy tiếng kêu “Thầy ơi” thì đột nhiên ngừng , cả cứng ngắc nghiêng đầu qua thì bỗng thấy một nữ sinh đeo băng đô cài bảng tên đang hành lang.
Nữ sinh hào hứng vẫy tay chạy về phía ông .
Khi cô chạy, ống thép xẹt qua vách tường phát những âm thanh vô cùng ch.ói tai.
Thầy giáo nhịn một chút, miễn cưỡng một cái: “Bạn học , em…”
Còn kịp dứt lời, học sinh đối diện vung ống thép lên đập tới, thầy giáo vô thức đưa tay cản, thế là ống thép mượt mà đập thẳng lên tay ông …
Ông cho rằng cùng lắm là chỉ đau một chút thôi, ai ngờ ống thép trực tiếp cắt đứt cánh tay của ông , nguyên cánh tay rơi xuống đất.
“Thầy , thầy dùng tay chắn chứ.” Nữ sinh đối diện rộ lên, nụ thậm chí còn vẻ khá dịu dàng: “Nguy hiểm lắm đó. Thầy xem, đứt tay mất .”
“!!!”
Giáo viên sẽ xuất hiện trong ngày Cuồng Hoan, nếu như xuất hiện… thì cứ cho giáo viên biến mất thôi.