Chào mừng đến địa ngục của ta - Chương 100
Cập nhật lúc: 2026-03-18 09:01:35
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đó là một con quái vật mang hình dáng của Trần Phong.
Tống A Manh chạy.
trong đầu một âm thanh với cô rằng cô thể chạy thoát, cô đang thương, thể chạy thoát .
Ý thức và thể bỗng trở nên nặng trĩu.
Cô c.h.ế.t chắc .
“Trần Phong” ở đối diện nở một nụ quái dị, vươn tay tóm lấy con mồi đang dọa đến còn dũng khí chạy trốn.
Tống A Manh bàn tay càng ngày càng tới gần, thở lạnh lẽo kề sát cổ cô , tưởng chừng như giây tiếp theo bàn tay đó sẽ bóp c.h.ế.t cô .
Ngay lúc Tống A Manh cảm thấy c.h.ế.t chắc thì một bóng chui từ , đó cầm món đồ trong tay vung về phía đối diện. Trong hai tiếng rống giận dữ, Tống A Manh đó túm c.h.ặ.t, kéo chạy băng băng về phía .
Tống A Manh đó kéo chạy một hồi lâu, cô thật sự thể chạy nổi nữa, cơ thể ngày càng nặng nề. Hai chân giống như đổ chì, nặng tới mức thể nhấc chân lên nổi. Cô sắp thở nữa .
Người đang kéo cô dường như thể cảm nhận điều đó nên dừng : “Chị ?”
Tống A Manh dựa tường, trượt xuống, ngay cả sức để cũng . Cô miễn cưỡng ngửa đầu thiếu niên đang mặt , gọi tên : “Vu Uẩn…”
Thiếu niên xổm mặt cô : “Chị thương ?”
Tống A Manh miệng vết thương của : “Ừ. cảm giác… hình như cơ thể ô nhiễm .”
Cô cảm nhận cái cảm giác thể ô nhiễm y hệt , hơn nữa còn nghiêm trọng hơn , khiến cô sức chống đỡ.
Vu Uẩn xem miệng vết thương, thấp giọng : “Có lẽ t.h.u.ố.c của nhân viên y tế thể giải hết độc, chỉ cần thương là chất ô nhiễm đó sẽ bộc phát.”
Thuốc giải uống là do Tô tiểu thư cho, dù thương cũng .
những chơi khác như …
Tống A Manh: “Ra là …”
Toàn Tống A Manh như rút cạn sức lực, cô yếu ớt dựa tường, thấp giọng nỉ non: “Phó bản t.ử vong căn bản để chúng sống sót. Cứ tiếp tục giãy giụa cũng chẳng ý nghĩa gì hết, tất cả chúng đều sẽ c.h.ế.t… Sớm muộn gì cũng sẽ c.h.ế.t thôi.”
Tống A Manh nản chí, cô chuẩn sẵn sàng để chịu c.h.ế.t, ánh sáng trong mắt cũng sắp dập tắt.
Vu Uẩn cô như , tâm trạng vô cùng rối rắm, cô hề c.h.ế.t.
Tống A Manh vốn phiếu dự thi, giờ còn thương khiến ô nhiễm nặng thêm, ý chí sinh tồn của cô dần trở nên yếu . Một khi chơi còn ý chí sinh tồn mãnh liệt, họ sẽ nhanh ch.óng ô nhiễm , cuối cùng sẽ dẫn đến cái c.h.ế.t.
Thế nhưng lúc Vu Uẩn cũng còn cách nào khác.
Cậu t.h.u.ố.c giải, cũng đủ khả năng kéo Tống A Manh chạy trốn.
Cậu quan sát xung quanh, việc duy nhất thể là tìm cho cô một chỗ trốn tạm coi là an .
“Chị đợi ở đây, đừng lên tiếng… Có lẽ chị thể sống lâu thêm một chút.”
Tống A Manh dựa tường, cơ thể dần chìm trong bóng tối, giọng của cô yếu ớt còn chút sức nào: “Cảm ơn .”
“Không cần cảm ơn em, em cũng gì hết.”
Vu Uẩn cũng cảm thấy cứu cô .
Meo
Bởi vì cô vẫn sẽ c.h.ế.t, c.h.ế.t trong cái góc .
Cứu như thế.
Vu Uẩn dậy, nhanh ch.óng rời .
Tống A Manh cửa phòng học chậm chạp đóng , tia sáng cuối cùng cũng vô tình dập tắt, thứ chìm bóng tối.
***
***
Ngân Tô cũng gặp một con quái vật mang hình dạng của Vu Uẩn.
Nữ sinh đeo băng đô bảng tên tùy ý bồn hoa, thiếu niên tắm ánh trăng. Ánh mắt của cô hờ hững như đang quan sát một món hàng.
Chàng trai vẫn tỏ thẹn thùng. Bị Ngân Tô chằm chằm như , tỏ nghi ngờ: “Em… Có gì ư?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/chao-mung-den-dia-nguc-cua-ta/chuong-100.html.]
Ngay cả giọng cũng giống như đúc.
Ngân Tô bắt chéo chân, khuỷu tay chống lên đầu gối, bàn tay chống cằm, nhẹ nhàng nhướng mày: “Cậu gì nhỉ?”
Thiếu niên lặp một nữa: “Em tìm thấy phòng thi , để em dẫn chị tới đó.”
“Đàn…” Ngân Tô cũng giới tính của con quái vật , nhưng dù nó cũng đang mang hình hài của Vu Uẩn nên Ngân Tô quyết định xem nó là nam: “Đàn bụng ?”
Thiếu niên cách xưng hô của Ngân Tô, khuôn mặt lộ vẻ kỳ lạ nhưng nhanh ch.óng khôi phục như bình thường, nghi ngờ : “Sao chị gọi em là đàn ?”
“Chẳng lẽ ?” Ngân Tô mỉm : “Tuy đàn c.h.ế.t nhưng dù cũng học ở đây em nên là đàn của em, mà em gọi sai ?”
“…” Thiếu niên cúi đầu , vẻ ngại ngùng mặt nhanh ch.óng biến mất: “ diễn giống ở chỗ nào ?”
Ngân Tô khẳng định: “Rất giống.”
“Vậy cô phát hiện ?” Thiếu niên hiểu.
“Anh tới tìm em chỉ để chuyện phiếm thôi hả?” Ngân Tô tỏ vẻ kính nể tinh thần chuyên nghiệp của đàn , đến lúc mà vẫn quên đúc kết kinh nghiệm: “Không tới đây để g.i.ế.c em ?”
Thiếu niên như nhắc nhở, lập tức xé bỏ lớp ngụy trang, lộ khuôn mặt m.á.u chảy đầm đìa, nhe cái miệng lớn đầy m.á.u nhào về phía Ngân Tô.
“Ầm ——”
Con quái vật lộ khuôn mặt thực sự của chùm tóc to bằng cánh tay quất bay.
Anh rạp mặt đất, chùm tóc lui về lưng Ngân Tô, chỉ lộ một đuôi tóc nhỏ vẫy qua vẫy như đang “Hi”.
“…”
Cô đồng loại của mà!!
Cái mớ tóc là thứ gì !!
Quái vật còn hiểu chuyện gì đang xảy , Ngân Tô nghiêng đầu gì đó, chùm tóc phía cô thò . Ban đầu nó do dự nhưng đó như truyền động lực, hùng hổ lao tới quất tới tấp.
Chùm tóc quất tới mức hoa mắt ch.óng mặt, đó quấn lấy chân tay , dùng sức lôi lôi kéo kéo như đang vắt mì .
Mặc dù hiện giờ là một con quái vật nhưng cũng thể chịu nổi việc một con quái vật khác lôi lôi kéo kéo như !
Trước khi con quái vật tan thành từng mảnh, nó vẫn ngừng suy nghĩ: Rốt cuộc cô là cái thứ gì !
Ngân Tô khoanh hai tay n.g.ự.c quái vật tóc: “Nhìn , bọn chúng đáng sợ chút nào .”
Quái vật tóc đung đưa qua , nhận thấy chỗ của việc cáo mượn oai hùm ch.ó cậy thế chủ tỏ vẻ vẫn còn đ.á.n.h nữa.
Ngân Tô ngước mắt về phía xa xa, chỉ cảm thấy khắp sân trường là bóng của mấy con quỷ đang lắc lư, ngay cả vầng trăng sáng dường như cũng điềm dày đặc vấy bẩn.
***
***
Đến tầm rạng sáng, đám quái vật bắt đầu gia nhập chiến trường.
Bọn chúng chỉ săn g.i.ế.c chơi mà còn săn g.i.ế.c cả NPC học sinh, chúng thích nhất là tự biến thành quen của mục tiêu dụ dỗ họ.
Chúng còn c.h.é.m g.i.ế.c lẫn , mục tiêu của chúng chỉ một: những học sinh còn sống.
Đáng sợ nhất là những quái vật điểm hạn chế, gia nhập chiến trường là g.i.ế.c ch.óc bừa bãi, khiến lượng học sinh giảm mạnh.
Ngân Tô thở dài: “Tham gia kì thi cuối kỳ đúng là dễ dàng gì mà…”
Làm thí sinh dự thi thật sự khó, đối mặt với sự đuổi g.i.ế.c của các đàn đàn chị khóa , cạnh tranh với bạn học xung quanh.
Ngân Tô cảm thán xong, thời gian, định qua những nơi khác xem một chút.
cô bao xa đụng một đám quái vật… , một đám.
Nhóc xui xẻo – Ngân Tô cảm thấy cô sắp mắc hội chứng sợ đám đông luôn .
Quái vật tóc dọa tới mức núp Ngân Tô, ngay cả đàn chị cũng lui về phía , rõ ràng là lượng của đám quái vật dọa sợ.
Còn hai … Thôi đừng nhắc tới thì hơn. Cho bọn họ đối phó NPC học sinh còn chứ khi quái vật thì họ chẳng thể gì, bảo vệ bọn họ là lắm .
Ngân Tô bọn chúng như một lũ phế vật, rút ống thép , ánh trăng lạnh lẽo lóe lên, thở dài : “Cuối cùng cũng chỉ thể dựa chính bản tranh giành thiên hạ thôi.”