Chấn Kinh! Bạn Trai Lại Là BOSS Phó Bản Khủng Bố - Chương 742: Phiên Ngoại: Vợ Là Boss Phó Bản (3)

Cập nhật lúc: 2026-03-27 19:47:06
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Đẩy cửa lớn , hành lang bên ngoài vô cùng yên tĩnh.

 

Chắc là do Quỷ dị giáng lâm, tất cả đều trốn .

 

Lâm Viễn Chu ngoài, một đường thông suốt cản trở, tuy năng lực Quỷ dị áp chế, nhưng giác quan vẫn còn.

 

Anh đại khái thể phân biệt Thẩm Gia Hòa đang ở vị trí nào.

 

Đi về phía vị trí của Thẩm Gia Hòa, đến một cánh cửa lớn khép hờ, tiến gần một chút, thể rõ ràng âm thanh bên trong.

 

"Chủ nhân, bữa tiệc tối mai chuẩn xong ." Một giọng trong trẻo vang lên.

 

Lâm Viễn Chu xuyên qua khe cửa , liền thấy mặt Thẩm Gia Hòa một trai trẻ tuổi, trai dáng thẳng tắp, đang cúi với Thẩm Gia Hòa.

 

Thẩm Gia Hòa bàn sách, cơ thể lười biếng tựa ghế, gật đầu đáp: "Được, ."

 

Người đàn ông đó dường như còn thêm gì đó, cơ thể rướn về phía , sáp gần hướng của Thẩm Gia Hòa.

 

Lâm Viễn Chu thấy , lập tức đẩy cửa bước .

 

Người đàn ông trong phòng cảm nhận khí tức xa lạ, Xúc tu phía nhanh ch.óng tấn công tới.

 

Phản ứng của Thẩm Gia Hòa còn nhanh hơn, dậy khỏi chỗ , Xúc tu vòng qua eo Lâm Viễn Chu, kéo về phía .

 

Vừa tránh đòn tấn công.

 

Người đàn ông thấy Thẩm Gia Hòa bảo vệ Lâm Viễn Chu, cơ thể cứng đờ, lập tức thu hồi Xúc tu, lùi sang một bên, hỏi: "Chủ nhân, vị là..."

 

Thẩm Gia Hòa nới lỏng Xúc tu, để Lâm Viễn Chu bên cạnh , xua tay : "Rảnh rỗi buồn chán nên tiện tay nuôi một con thú cưng thôi, ở đây còn việc của nữa, ngoài ."

 

Người đàn ông hỏi nhiều, cúi đầu, cung kính lui ngoài.

 

Đợi , trong thư phòng chỉ còn hai Lâm Viễn Chu và Thẩm Gia Hòa.

 

Thẩm Gia Hòa trở chỗ xuống, liếc Lâm Viễn Chu một cái, nhíu mày hỏi: " bảo ngươi ở trong phòng ? Sao ngươi đây?"

 

"Vợ ơi, nhớ em~" Lâm Viễn Chu tiến lên phía một chút, đáng thương Thẩm Gia Hòa.

 

Thẩm Gia Hòa: "..."

 

Cái bộ dạng đáng thương , giống hệt như chú cún con bỏ rơi.

 

Thẩm Gia Hòa liếc một cái, giọng điệu lạnh vài phần: "Vừa nãy nếu , ngươi c.h.ế.t ."

 

"Sẽ ." Lâm Viễn Chu tươi rói, ánh mắt chằm chằm Thẩm Gia Hòa, giọng nhẹ nhàng, " tin rằng, vợ nhất định sẽ bảo vệ ."

 

Thẩm Gia Hòa: "..."

 

Người thể tự nhiên như chứ!

 

Nhìn khuôn mặt mang theo ý mắt, trong lòng Thẩm Gia Hòa chút khó chịu, Xúc tu vòng qua khuôn mặt , chống cằm , ép ngẩng mặt lên.

 

Ánh mắt Lâm Viễn Chu thẳng qua, thẳng thắn hỏi: "Vợ ơi, đàn ông nãy là ai?"

 

Thẩm Gia Hòa nhướng mày, còn chất vấn ngược ?

 

"Liên quan gì đến ngươi?"

 

Lâm Viễn Chu đáng thương Thẩm Gia Hòa, vẻ mặt đầy tủi , giống như Thẩm Gia Hòa là kẻ phụ tình bạc nghĩa gì đó.

 

Thẩm Gia Hòa chút chịu nổi biểu cảm của , dùng Xúc tu gạt sang một bên, mất kiên nhẫn : "Chuyện của , còn đến lượt ngươi xen !"

 

Lâm Viễn Chu khẽ thở dài một , ở một bên giống như quả phụ mà than vắn thở dài: " ngay mà, tình cảm lâu ngày sẽ biến chất, sẽ lòng đổi , chúng mới ở bên bao lâu chứ, em mất kiên nhẫn với ..."

 

Thẩm Gia Hòa: "???"

 

Trong đầu cô ký ức về Lâm Viễn Chu, bây giờ gán cho danh hiệu 'tra nữ' !

 

Người mắt cứ như cô vợ nhỏ , Thẩm Gia Hòa trực tiếp ngắt lời : "Nếu ngươi còn chuyện như nữa, sẽ nhổ lưỡi ngươi, để ngươi vĩnh viễn nữa!"

 

Vừa đe dọa Xúc tu leo lên miệng Lâm Viễn Chu, như như lướt qua môi .

 

Dường như giây tiếp theo thật sự sẽ chui miệng, nhổ lưỡi .

 

Chỉ là... điều khiến Thẩm Gia Hòa ngờ tới là...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/chan-kinh-ban-trai-lai-la-boss-pho-ban-khung-bo/chuong-742-phien-ngoai-vo-la-boss-pho-ban-3.html.]

 

Cô còn tay, Lâm Viễn Chu chủ động thè lưỡi ...

 

Còn khẽ l.i.ế.m Xúc tu của cô một cái.

 

Thẩm Gia Hòa: "..."

 

Cô hình như gặp một tên biến thái ...

 

Dọa cô lập tức rụt Xúc tu , chút cạn lời Lâm Viễn Chu.

 

Trên mặt Lâm Viễn Chu mang theo nụ , đôi mắt cong lên Thẩm Gia Hòa: "Vợ ơi, ? Em nhổ lưỡi thì nhổ , bận tâm ."

 

Thẩm Gia Hòa: "..."

 

Đối phương sợ lời đe dọa của bạn, và còn l.i.ế.m bạn một cái...

 

là biến thái trong những tên biến thái!!!!

 

Thẩm Gia Hòa hít sâu một , đè nén sự xao động mơ hồ trong lòng.

 

Một cách khó hiểu, thao tác lẳng lơ nãy của Lâm Viễn Chu, khiến cô cảm giác phản cảm gì...

 

Cô thật sự điên !

 

" còn việc bận, ngươi ngoài ." Thẩm Gia Hòa lạnh nhạt .

 

Lâm Viễn Chu chớp chớp mắt, hỏi: "Việc gì , vợ ơi thể giúp em mà."

 

Thẩm Gia Hòa vui híp mắt , quét mắt Lâm Viễn Chu: "Ngươi quản nhiều đấy."

 

Lâm Viễn Chu ngậm miệng, thôi bỏ , đây cũng coi như là sự nghiệp của vợ , thể phá đám .

 

"Vậy vợ ơi, câu hỏi cuối cùng, em trong phó bản , chồng nào khác chứ." Lâm Viễn Chu hỏi.

 

Thẩm Gia Hòa: "?"

 

"Cút." Thẩm Gia Hòa chỉ lạnh nhạt thốt một chữ.

 

Vậy xem .

 

Lâm Viễn Chu yên tâm , đến cửa, vẫy vẫy tay với Thẩm Gia Hòa: "Vậy vợ tạm biệt nhé, cút đây."

 

Nói xong, mở cửa bước ngoài.

 

Ra khỏi cửa mấy bước, Lâm Viễn Chu nhận phía bám theo, dừng bước, nghiêng đầu , giọng chút lạnh: "Không cần bám theo nữa, đây ."

 

Cùng với lời dứt, trong góc khuất bước một bóng cao ráo.

 

Chính là đàn ông trong thư phòng nãy.

 

Lâm Viễn Chu nhướng mày sang, hỏi: "Sao nào? Sợ cửa an , đến bảo vệ sát ?"

 

"Ngươi ở đây." Giọng đàn ông trầm thấp lạnh lùng, bớt sự cung kính trong thư phòng.

 

Đôi mắt đen qua, đáy mắt tràn đầy sự cảnh giác.

 

'Phụt~'

 

Lâm Viễn Chu hề khách sáo bật thành tiếng, vẻ mặt đầy khiêu khích: "Ừm, ?"

 

Sắc mặt đàn ông lập tức âm trầm xuống, Xúc tu phía bắt đầu rục rịch.

 

"Ngươi là Kẻ xâm nhập, thì xóa sổ sạch sẽ." Giọng lạnh lẽo của đàn ông mang theo một tia nhiệt độ.

 

Lâm Viễn Chu nhếch môi một tiếng, hỏi ngược : "Vừa nãy cũng thấy thái độ của Gia Hòa đối với , dám tay với ?"

 

"Cậu sợ Gia Hòa ?"

 

Lâm Viễn Chu diễn vai 'chó cậy thế chủ' một cách vô cùng nhuần nhuyễn.

 

Ánh mắt đàn ông tối , nhưng giọng điệu vẫn kiên định: "Chủ nhân chỉ là ngươi lừa thôi, dọn dẹp Kẻ ngoại lai, nếu chủ nhân vui, thể tùy ý đ.á.n.h g.i.ế.c ."

 

Nói đến đây, giọng điệu khựng , ngước mắt Lâm Viễn Chu: " ngươi, c.h.ế.t!"

 

 

Loading...