Chấn Kinh! Bạn Trai Lại Là BOSS Phó Bản Khủng Bố - Chương 164: Hợp Tác Thẳng Thắn

Cập nhật lúc: 2026-02-07 14:20:54
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Trong lúc Thẩm Gia Hòa im lặng, bàn tay gian xảo của Lâm Viễn Chu đặt lên eo cô.

 

Cảm giác lạnh lẽo khiến Thẩm Gia Hòa rùng một cái, vội vàng đưa tay nắm lấy bàn tay đang loạn của , giọng điệu cũng chút gấp gáp, "Em chỉ đùa thôi! Anh cần coi là thật!"

 

hết cuốn sổ ghi chép đó cả đêm, trong sổ ghi chép chi tiết rằng, nhân ngư tinh lực dồi dào, nếu thật sự để Lâm Viễn Chu đạt đến cảm xúc tột cùng, thì chẳng sẽ chịu khổ .

 

Đôi mắt Lâm Viễn Chu sâu hơn, rút tay về, đầu ngón tay lúc lúc lướt gò má cô, "Anh đùa, dù chúng cũng từng ."

 

Thẩm Gia Hòa: "..."

 

Cả đám thuyền đều bắt nhân ngư, kết quả tên lên đây lén lút với !

 

"Em chỉ là đang thử lòng thôi hahaha, bây giờ thử , vẫn còn yêu em, chúng cần tiến hành bước tiếp theo nữa." Thẩm Gia Hòa co trong chăn.

 

Lâm Viễn Chu cứ thế im lặng cô, đến mức Thẩm Gia Hòa tự nhiên.

 

Chỉ thể đưa tay đẩy , "Anh mau về , thời gian nhớ trốn kỹ một chút, đừng để khác phát hiện, thuyền đều đến tìm đấy."

 

Khóe môi Lâm Viễn Chu cong lên một nụ , nắm lấy tay cô đặt lên cơ bụng của , "Vợ ơi, em đang quan tâm ?"

 

Thẩm Gia Hòa gật đầu, rút tay về, "Là quan tâm , mau về ."

 

Còn , ngủ nữa.

 

Lâm Viễn Chu ngoài cửa sổ, nhẹ nhàng đáp một tiếng: "Được, tối mai đến tìm em, vợ ngủ ngon."

 

Nói xong, hôn lên trán cô một cái, lúc mới rời .

 

Cũng một con cá như , thế nào mà thể ngang nhiên khoang thuyền .

 

Thôi, là BOSS phó bản, chắc là cách của .

 

Lâm Viễn Chu , cuối cùng cũng thể ngủ yên.

 

Gần như là đặt đầu xuống gối ngủ .

 

Ngày hôm , Thẩm Gia Hòa tiếng gõ cửa đ.á.n.h thức, cô ngáp dài dậy, vẻ mặt lúc chắc chắn vô cùng chán nản, là sự bất mãn vì thiếu ngủ.

 

lúc vẫn đang trong phó bản, Thẩm Gia Hòa chỉ thể mặc quần áo mở cửa.

 

Ngoài cửa là trai hôm qua gọi cô, tên là Tiểu Mộc.

 

Tiểu Mộc toe toét : "Giáo sư Thẩm, thuyền trưởng , máy dò tối qua kết quả, bảo đưa cô ăn cơm , ăn xong cùng qua đó bàn bạc."

 

Thẩm Gia Hòa gãi mái tóc rối bù, đáp một tiếng: "Được, thôi."

 

Tiểu Mộc bộ dạng ngáp liên tục của Thẩm Gia Hòa, hỏi một câu, "Cô Thẩm, cô tối qua ngủ ngon ?"

 

Thẩm Gia Hòa gật đầu, "Có lẽ là đầu ngủ thuyền, yên giấc."

 

Tiểu Mộc hiểu ý gật đầu, "Vậy , lấy cho cô ít t.h.u.ố.c say sóng, cô thể uống một viên buổi tối, như sẽ ngủ ngon hơn."

 

"Không cần , bây giờ quen , ăn cơm ." Thẩm Gia Hòa .

 

Theo tính cách của Lâm Viễn Chu, đoán chừng tối nay còn đến một chuyến nữa.

 

Đến lúc đó cô ngủ như c.h.ế.t, lắm.

 

Tiểu Mộc đưa Thẩm Gia Hòa đến nhà ăn, nhà ăn khá lớn, bên trong ít bàn ăn, bữa sáng là hình thức tự chọn, Thẩm Gia Hòa cầm đĩa, gắp cho một ít món thích, đến chỗ .

 

Tiểu Mộc bên cạnh cô, lấy một cái bánh mì gặm.

 

Thẩm Gia Hòa kỳ quái hỏi: "Cậu ăn sáng ở đây ?"

 

Tiểu Mộc lắc đầu, "Những bữa sáng là chuẩn cho các giáo sư, những chạy vặt như chúng ăn."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/chan-kinh-ban-trai-lai-la-boss-pho-ban-khung-bo/chuong-164-hop-tac-thang-than.html.]

Còn quy định như ?

 

Thẩm Gia Hòa ăn sáng, lơ đãng hỏi một câu, " , thuyền tổng cộng bao nhiêu chạy vặt?"

 

Tiểu Mộc trả lời: "Tổng cộng 12 , thuyền trưởng phân cho mỗi giáo sư một chạy vặt, chính là để giáo sư thể tâm ý việc nghiên cứu nhân ngư."

 

Ồ~ Vậy là tổng cộng 12 giáo sư.

 

Thẩm Gia Hòa tiếp tục dò hỏi: "Con thuyền lớn như , thủy thủ lên thuyền việc cũng ít nhỉ."

 

Tiểu Mộc gật đầu, " , lặt vặt cộng , ước chừng hơn năm mươi thủy thủ , nhưng thủy thủ và chúng đều ở chung trong phòng tập thể lớn ở , chỉ giáo sư và thuyền trưởng ở trong phòng lầu."

 

Trên một con thuyền mà nhiều như .

 

Ăn sáng xong, Tiểu Mộc giúp dọn dẹp bát đĩa, đưa Thẩm Gia Hòa đến một phòng họp thuyền.

 

Thuyền trưởng ở đó, trong phòng họp sáu bảy đang , khí chút im lặng.

 

Thẩm Gia Hòa tìm một chỗ xuống, vài phút , lượt đến đủ.

 

Thuyền trưởng thấy đến đủ, mặt nở một nụ , bật màn hình lớn trong phòng họp lên, bắt đầu : "Đêm qua, chúng thả máy dò xuống nước, phát hiện một manh mối, đáy biển sâu, quả thật sự tồn tại của nhân ngư, chỉ là máy dò quét đến, ngoại lực phá hủy."

 

Nói , màn hình chuyển sang hình ảnh chiếc máy dò phá hủy, chiếc máy dò bằng kim loại, hỏng, giống như thứ gì đó đập gãy.

 

Thuyền trưởng tiếp tục : "Radar thuyền cho thấy, trong thời gian máy dò phá hủy, động vật lớn nào tiếp cận, chỉ thể là do nhân ngư , chúng sợ chúng phát hiện! Cố tình phá hủy!"

 

Nói đến đây, thuyền trưởng vẻ mặt đầy kích động, khóe miệng ngừng nhếch lên.

 

Ông hít một , tiếp tục : "Còn hai ngày nữa, là đến kỳ sinh sản của nhân ngư, lúc đó nhân ngư là yếu nhất, phiền các vị trong hai ngày cho một kế hoạch chỉnh, ?"

 

Mọi đều ý kiến gì, gật đầu.

 

Thuyền trưởng một lúc, thu vẻ mặt, "Ở đây đêm dài, ngày ngắn, các giáo sư ban ngày thể hoạt động boong tàu, khi trời tối, thì cố gắng đừng hành động một , tương truyền tiếng hát của nhân ngư sức mê hoặc, sẽ dụ dỗ xuống nước, kéo xuống đáy biển, các vị nhớ đề phòng."

 

"Được , cũng chuyện gì khác để dặn dò, mời các giáo sư cứ tự nhiên, nếu việc vặt gì trong sinh hoạt, thể trực tiếp gọi chạy vặt, trong phòng mỗi đều điện thoại, cứ gọi thẳng là ."

 

Sau khi cuộc họp kết thúc, Thẩm Gia Hòa khỏi cửa.

 

Vừa ngoài, Trần Nhược Vân theo , hai đến lan can bắt đầu chuyện.

 

Trần Nhược Vân mở lời : "Sổ ghi chép của về tập tính của nhân ngư, rằng nhân ngư thực thể hóa thành hai chân, trộn sống cùng con , nhưng mỗi năm đến kỳ sinh sản đều về biển."

 

Có chút bất ngờ khi Trần Nhược Vân thẳng thắn với như .

 

Trần Nhược Vân dường như thắc mắc của cô, : "Đã hợp tác , thì thẳng thắn với ."

 

Thẩm Gia Hòa gật đầu, cũng về nội dung trong sổ ghi chép của , về chuyện kỳ sinh sản của nhân ngư.

 

Không ngoài việc kỳ sinh sản của nhân ngư là lúc sức mạnh và khả năng di chuyển của chúng yếu nhất.

 

Hai đang chuyện, đột nhiên một đàn ông vạm vỡ tới, chào hỏi họ: "Chào hai , cùng trò chuyện ?"

 

Trần Nhược Vân liếc một cái, giọng điệu lạnh lùng, từ chối: "Không cần."

 

Người đàn ông như hiểu, tự , "Cô , đừng vội từ chối như chứ, chuyện đây giúp , con thuyền dừng ở đây lâu, ai tiếp theo sẽ xảy chuyện gì, em hợp tác với , thể bảo vệ em!"

 

Nói , định đưa tay sờ tay Trần Nhược Vân, Thẩm Gia Hòa tay nhanh hơn, trực tiếp nắm lấy tay , dùng sức vặn ngược .

 

"A!" Người đàn ông hét lên một tiếng t.h.ả.m thiết, đau đến mức mặt mày tái nhợt.

 

Nghe thấy tiếng, thuyền trưởng từ phòng họp , thấy cảnh tượng mắt, 'Ây da' một tiếng, tiến lên : "Đều là một nhà, đừng động khí."

 

Thẩm Gia Hòa buông tay, đàn ông ôm cánh tay đau đến nhe răng trợn mắt, định mở miệng mách lẻo, thì thuyền trưởng tiếp tục : " mời các vị đến đây, là để nghiên cứu việc đ.á.n.h bắt nhân ngư, nếu ai ý đồ khác, thì đừng trách khách sáo!"

 

Người đàn ông lập tức im bặt, lủi thủi rời .

 

 

Loading...