Bốn rưỡi chiều, hai người về đến căn cứ, sau khi bò xuống cầu thang, Tân Án kêu lên một tiếng: “Tôi về rồi đây!”
Sau đó liền thấy từ các phòng, sau bàn, sau rèm cửa, xuất hiện một đám đàn em zombie.
Cho dù Tân Án đã báo trước, nói cô có mấy đàn em ở trong căn cứ, Nghiêm Húc thấy cảnh này vẫn không khỏi kinh ngạc.
“Tôi mang thuốc giải cứu các cậu về rồi đây!” Tân Án giơ cao lọ dược tề, đám đàn em zombie lập tức phát ra tiếng gầm gừ, như đang ăn mừng.
Quá quỷ dị.
Nghiêm Húc ôm trán, cảm giác mình giống như bị bắt cóc đến một cái sơn trại nào đó.
Anh bước ra từ bóng tối, đám đàn em thấy người liền định xông lên, bị Tân Án ngăn lại: “Các cậu không được làm tổn thương anh ấy đâu nhé, anh ấy là khách quý tôi mời về đấy.”
Đám zombie vẫn còn ngơ ngác, họ nhớ rõ trước khi quay phim tổ chương trình đã nói với họ là thấy người thì phải tấn công, nhưng Tân Án lại là lão đại, vậy phải làm sao bây giờ?
Đám đàn em rối rắm không thôi, nhưng trong mắt Nghiêm Húc lại biến thành cảnh tượng đám zombie ngoan ngoãn dừng bước.
“Em còn rất lợi hại?” Nghiêm Húc nói.
Tân Án xua tay: “Không dám nhận không dám nhận, em là lão đại của bọn họ mà, nhưng đừng quên em cũng là một zombie nhé.”
“Vậy em rống hai tiếng nghe thử xem?” Nghiêm Húc nhân tiện trêu chọc nói.
“Mơ đi!” Tân Án trừng mắt nhìn anh.
Đám đàn em đang rối rắm đã bỏ lỡ thời cơ tấn công Nghiêm Húc, đành phải ngơ ngác đứng im.
“Vậy bây giờ thanh lọc bọn họ đi, em cũng cần thanh lọc.” Nghiêm Húc nói.
“Từ từ.” Tân Án chợt nảy ra một ý: “Chị Lương, chẳng phải các chị lo lắng thời lượng không đủ sao, vậy chúng ta đi trêu chọc bên phía đối diện thế nào?”
Lương Việt: “Em lại muốn làm gì?”
“Sao chị Lương lại có thể nói em như vậy, em là đang nghĩ cho tổ chương trình mà, vậy em thanh lọc bọn họ ngay bây giờ, sau đó phía sau sẽ không còn cốt truyện nữa.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/chan-dong-thien-kim-toan-nang-thu-nap-dan-em-trong-show-truyen-hinh/chuong-361-vay-cong-dong-doi-1.html.]
“Từ từ.” Lương Việt đã bị thuyết phục: “Được.”
Nghiêm Húc nhìn ra ý định của Tân Án: “Em muốn đi dọa bọn họ?”
“Đúng vậy, khó khăn lắm mới đến đây một chuyến, không cho họ thấy zombie chẳng phải là rất đáng tiếc sao?” Tân Án cười xấu xa nói.
Lương Việt nghĩ, đây cũng là một ý kiến hay, hiệu quả chương trình sẽ tăng lên, mà cũng không kết thúc sớm như vậy.
Bên kia, bốn người vẫn đang cố gắng đi theo định vị của Tân Án, thậm chí không phát hiện ra Tân Án đã ra ngoài rồi quay về, định vị vẫn không động, chỉ nghĩ là mình nhìn nhầm.
“Mấy cậu nói xem, lát nữa chúng ta đến đó thì sao bây giờ, Án tỷ có khi nào dẫn theo zombie vây công chúng ta không?” Tưởng Bạch Thanh lo lắng nói.
“Chắc không đến mức đó đâu.” Hà Thư cũng không chắc chắn nói: “Nhưng mà theo tính cách của Án tỷ, không giống như sẽ an phận đợi đâu.”
[Tiểu Thư quả nhiên vẫn là hiểu biết Án tỷ ha ha ha ha.]
[Cô ấy đang trên đường đến chỗ các cậu đấy.]
[Thư Bảo, mommy cũng không giúp được con.]
Trời đã tối, gió thổi làm lay động cành cây, xung quanh một mảnh tĩnh lặng.
“Sao tôi lại có loại dự cảm chẳng lành thế này?” Lăng Hi rùng mình một tiếng.
“Có ai cảm thấy bầu không khí bây giờ rất giống phim kinh dị trước khi ma quỷ xuất hiện không?” Lâm Thi Quý có chút rụt rè nói.
“Thật sự có hơi đáng sợ đấy.” Tưởng Bạch Thanh hít hít mũi.
“Chúng ta còn đi nữa không?” Hà Thư hỏi.
“Nếu không đi, chúng ta sẽ không hoàn thành nhiệm vụ được.” Lăng Hi nói: “Vẫn là tranh thủ lúc chưa muộn, cứ tiếp tục đi thôi, tôi nhìn không đến nửa tiếng nữa là có thể đến chỗ Án tỷ rồi.”
Lúc này, xung quanh đột nhiên truyền đến một loạt tiếng bước chân, bốn người lập tức dừng lại, cảnh giác nhìn xung quanh.
Các zombie từng bước một bò ra, hóa ra đã tạo thành một vòng vây, bao vây bốn người ở giữa.
Truyện được đăng và Edit bởi Mèo Ghiền Truyện.
“Ô ô ô ô ô chúng ta làm sao bây giờ đây?” Lâm Thi Quý bất lực nói.
“Chúng ta có thể.” Hà Thư tự động viên mình.