[A a a a, couple của tôi phát đường kìa!]
[Cứu mạng, cảnh này tôi xem được hả!]
Nghiêm Húc lên tiếng rồi, fan cũng đành im lặng.
Thấy Nghiêm Húc hồi đáp, Tân Án khựng lại, nghĩ mãi vẫn mở khung chat, vỗ vỗ Nghiêm Húc.
[Tân Án: Xin lỗi nha, tại em sơ ý kéo anh vào.]
[Nghiêm Húc: Không sao.]
[Tân Án: Về em mời anh ăn cơm, thật sự xin lỗi!]
Một lát sau, Tân Án thấy Nghiêm Húc vẫn không trả lời, định xem tiếp kịch bản, thì tin nhắn của Nghiêm Húc bất ngờ hiện lên.
Truyện được đăng và Edit bởi Mèo Ghiền Truyện.
[Nghiêm Húc: Ngày mai quay cảnh hôn?]
[Tân Án: Đúng vậy.]
[Nghiêm Húc: À.]
Thấy anh trả lời, Tân Án có cảm giác khó hiểu.
Anh có ý gì?
Không nghĩ ra, vậy không nghĩ nữa.
Tân Án thu hồi sự chú ý, tiếp tục đọc kịch bản.
Hôm sau, đến phim trường, Mã Áo vẫn trêu cô: "Tôi có chuẩn bị kẹo cao su đó nha."
Thấy Tân Án căng thẳng, Mã Áo ngạc nhiên: "Không lẽ, Tân, cô căng thẳng thiệt hả?"
Dù sao cũng quay phim lâu rồi, Mã Áo hoàn toàn khâm phục Tân Án, mỗi lần diễn chung, anh ta đều thấy mình thua kém quá nhiều, ngược lại còn được cô khích lệ nghiên cứu kịch bản kỹ hơn.
"Không sao đâu." Tân Án nói.
Ban đầu quay hai lần, cả hai đều không tìm được trạng thái, Johnson bước tới trước mặt họ: "Tân, cô có căng thẳng quá không?"
Tân Án bất lực nói: "Tôi chưa chụp cảnh hôn bao giờ, hơi khó tìm trạng thái."
Johnson chỉ đạo: "Hai người giờ là kiếp sau trọng sinh, đột nhiên nhận ra tầm quan trọng của đối phương, là kiểu tình cảm bùng nổ bất ngờ."
Rồi anh ta lại dựa vào tính cách nhân vật để chỉ đạo thêm.
Tân Án đứng tại chỗ, nhập vai Thẩm Lật, cảm nhận cảm xúc của cô ấy, lát sau, ra hiệu cho Johnson: "Đạo diễn, tôi làm được rồi."
Quay thêm vài lần, cảnh hôn thuận lợi thông qua.
"Tốt lắm." Johnson khen ngợi, rồi đột nhiên đổi giọng: "Tôi không ngờ cô gái xinh đẹp như cô lại chưa từng yêu đương?"
"Công việc quan trọng hơn." Tân Án giải thích khô khan.
Kết thúc của "Thế Giới Hắc Ám" là một cái kết mở, nhân vật chính không hoàn thành nhiệm vụ "cứu vớt thế giới", mà sau khi vượt qua thử thách cuối cùng, đến được hang ổ của kẻ đứng sau màn, nhưng không tìm thấy manh mối nào.
Câu chuyện dừng lại ở đó, nghe Johnson nói thì nếu phim có hiệu ứng tốt, có thể sẽ làm phần hai.
Ngày đóng máy, mọi người cùng nhau hò reo, vì là một đoàn phim hoàn toàn mới, hoàn thành quay phim thuận lợi đã là rất khó rồi.
"Vất vả rồi." Tân Án cúi đầu cảm ơn nhân viên đoàn phim.
"Tân, hợp tác với cô rất vui." Mã Áo cũng tiến lên ôm Tân Án.
Ở đoàn phim lâu như vậy, mọi người đều có tình cảm, không ít diễn viên lén lau nước mắt.
"Tân, sau này tôi sang Trung Quốc, cô nhất định phải chiêu đãi tôi đó." Anna, một diễn viên phụ, ôm chặt Tân Án nói: "Sau này cô sang Thụy Sĩ, tôi cũng sẽ chiêu đãi cô."
Thụy Sĩ? Trùng hợp vậy sao!
"Đừng khóc mà." Tân Án bất lực an ủi: "Nhưng chắc cô phải chiêu đãi tôi trước rồi."
Anna nghe vậy ngạc nhiên: "Cô muốn sang Thụy Sĩ hả?"
"Một thời gian nữa tôi có show thực tế." Tân Án nói.
"Vậy tốt quá, cô nhất định phải liên lạc với tôi nha, tôi giúp được gì cũng được hết," Anna vừa khóc vừa cười.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/chan-dong-thien-kim-toan-nang-thu-nap-dan-em-trong-show-truyen-hinh/chuong-240-241-loi-to-tinh-bat-ngo.html.]
Buổi tối là tiệc chia tay, đoàn phim thuê hẳn một biệt thự để mọi người ăn mừng, tất cả nhân viên và diễn viên cùng nhau vui vẻ.
"Tân, tôi có chuyện muốn nói với cô." Mã Áo chen ra từ đám đông, tìm thấy Tân Án đang trốn ở góc phòng ăn bánh kem.
"Chuyện gì vậy?" Tân Án còn đang cầm một miếng bánh kem nhỏ, bị Mã Áo kéo tay ra cửa.
Ra khỏi cửa, Mã Áo có vẻ căng thẳng.
"Sao vậy?" Tân Án tò mò hỏi.
"Ừm..." Mã Áo lắp bắp đưa bó hoa hồng: "Tân, anh thích em."
"Em làm bạn gái anh được không?"
Chương 241: Lời tỏ tình bất ngờ! (2)
Nói xong, anh ta ngước mắt nhìn Tân Án đầy cẩn trọng như một chú chó vàng lớn.
Tân Án sững người khi nghe câu đầu tiên.
Cô chưa từng xử lý tình huống này bao giờ, ai chỉ cô phải làm sao đây!
Có lẽ thấy vẻ bối rối của Tân Án, sợ cô thấy mình không đủ thành ý, Mã Áo vội vàng nói thêm: "Anh, anh không phải nhất thời bốc đồng, thật ra thời gian qua hợp tác với em, anh thấy em là một cô gái rất nỗ lực và tích cực, nên dần dần bị em thu hút, nhờ em, anh cũng thấy mình trở nên tốt hơn."
"Thật đó, anh rất thích em."
Thấy ánh mắt chân thành của Mã Áo, Tân Án cũng nghiêm túc, suy nghĩ kỹ rồi quyết định nói thật.
"Mã Áo, xin lỗi anh, gần đây em không có ý định yêu đương." Tân Án nói: "Anh là một đồng nghiệp tốt, một người bạn thú vị, nhưng em, em không có ý gì khác với anh."
Nghe vậy, Mã Áo không mấy ngạc nhiên, im lặng ngẩng đầu: "Anh biết em không có cảm giác gì khác với anh, nhưng anh chỉ thấy, nếu không nói bây giờ, chắc sau này cũng không có cơ hội nào, hy vọng sẽ không gây áp lực cho em."
Tân Án cười: "Không đâu, chúng ta vẫn là bạn tốt, anh đẹp trai như vậy, chắc chắn có nhiều cô gái thích."
Mã Áo lẩm bẩm: "Nhưng em lại không thích anh."
Rồi anh ta nói thêm: "Vậy coi như hôm nay anh chưa nói gì đi, như vậy sau này chúng ta vẫn như trước."
"Được." Tân Án thấy anh ta dễ thương quá.
Thấy Tân Án đảm bảo sẽ không để bụng, Mã Áo ủ rũ rời đi.
Tiệc tàn khuya, Tân Án không chịu nổi nữa, đành cáo biệt mọi người về phòng nghỉ ngơi trước.
"Từ từ, muốn về sớm thì phải phạt mấy ly chứ nhỉ?" Một nhân viên có vẻ say, định kéo Tân Án lại, bị Mã Áo ngăn lại.
"Tôi cũng muốn về rồi, tôi giúp cô ấy." Mã Áo định đỡ Tân Án uống rượu, nhưng cô ngăn lại.
"Em tự làm được." Từ xưa đến nay, Tân Án chưa sợ ai uống rượu, kết quả cầm ly rượu uống cạn.
Trước kia ở quân doanh, cô cũng thường xuyên đấu rượu với các tướng sĩ, toàn là uống cả vại.
"Sảng khoái!" Johnson vỗ tay: "Hôm nay cô ấy quay cả ngày mệt rồi, cho nữ chính của chúng ta về đi."
Có Johnson giải vây, Tân Án thuận lợi rời khỏi bữa tiệc, từ chối lời đề nghị đưa cô về của Mã Áo, phòng tổ chức tiệc và chỗ ở của Tân Án cùng một khu, cô quyết định tự đi bộ về hóng gió.
"Tân, cô uống rượu hả?" Một bà hàng xóm dắt chó đi dạo ngang qua, thấy Tân Án đi chậm rãi thì lo lắng hỏi.
"Uống một chút, không sao đâu ạ." Tân Án nói.
"Bà đi cùng cháu về nha." Bà hàng xóm là một người hiền lành, cũng quý cô gái Trung Quốc tạm thời làm hàng xóm này, vẫn hơi lo lắng để cô tự về.
"Dạ được." Tân Án tuy không say, nhưng rượu đó chắc độ cao, cũng khiến cô hơi mơ màng.
"Phim của cháu quay xong rồi hả?" bà hàng xóm hỏi.
"Dạ rồi, hôm nay đóng máy." Tân Án nói.
"Vậy sau này bà không được ăn đồ ăn Trung Quốc cháu mang qua nữa hả?" Bà hàng xóm tiếc nuối.
"Cháu có thể để lại gia vị cho bà, sau này bà có thể tự học làm, gia vị ở khu phố Tàu chắc cũng có bán." Tân Án nói.
"Cảm ơn cháu nha cô bé, cháu nhất định sẽ nổi tiếng." Bà hàng xóm thấy Tân Án đáng yêu quá, cười nói.