Hai người ăn trưa đơn giản rồi chờ đợi khách mời mới.
“Tần lão sư!” Từ xa truyền đến giọng nói quen thuộc, Tân Án thầm nghĩ, đây chẳng phải là Trương Uyển Uyển sao.
Từ sau “Đào Hoa Nguyên Ký”, Trương Uyển Uyển không nhận thêm chương trình tạp kỹ nào nữa. Dù sao thì trong “Đào Hoa Nguyên Ký” cô ta đã bị mắng tơi tả, suýt chút nữa làm hỏng hết thiện cảm của khán giả mà cô ta đã tích lũy được từ mấy bộ phim có tiếng trước đó.
Nhưng sau đó cô ta đóng một bộ phim cùng Tần Toàn, vào vai mẹ con, lại kéo về không ít thiện cảm của khán giả.
Thế nên bây giờ cô ta tính bám lấy độ nổi tiếng của Tần Toàn để tạo dựng tình mẹ con.
Trương Uyển Uyển từ xa nhìn thấy Tân Án đang đi cùng Tần Toàn, mặt cứng đờ.
Sao lại nhìn thấy Tân Án chứ, ở đâu có cô thì cô luôn chiếm hết sự chú ý.
Nghĩ đến việc sau “Đào Hoa Nguyên Ký” mình bị mắng đến mức nào, Trương Uyển Uyển hận đến nghiến răng, nhưng ngoài mặt vẫn tươi cười đón chào.
“Mẹ Toàn, Tân Án, chào hai người.” Trương Uyển Uyển cười nói.
Đi cùng Trương Uyển Uyển là Lâm Như Hàm, nhìn thấy Tân Án cũng vui vẻ không thôi: “Tần lão sư, Tiểu Án.”
Tân Án tiến lên giúp Lâm Như Hàm nhận lấy vali hành lý, trực tiếp xách đi.
“Ây da, nặng quá, để tớ giúp cho.” Lâm Như Hàm vừa nói vừa theo sau.
“Mẹ Toàn, em tự làm được rồi.” Trương Uyển Uyển tránh tay Tần Toàn đưa ra, thân mật cười nói: “Sao em có thể để chị giúp em được chứ.”
“Vậy em tự làm đi.” Tần Toàn đi theo sau Trương Uyển Uyển, cùng nhau trở vào nhà.
Tầng ba có hai phòng, Lâm Như Hàm rất tự nhiên mà ở chung với Tân Án, Trương Uyển Uyển ở một mình một phòng.
Trước khi vào nhà, Trương Uyển Uyển còn giả bộ hỏi: “Hay là ba chúng ta ở chung một phòng đi? Cảm giác ngủ cùng nhau sẽ rất vui.”
Tân Án, Lâm Như Hàm: "..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/chan-dong-thien-kim-toan-nang-thu-nap-dan-em-trong-show-truyen-hinh/chuong-225-cuoc-song-dong-que-2.html.]
Tần Toàn thấy vậy liền lên tiếng: “Vậy ba người định bỏ mặc tôi sao?”
“Sao có thể chứ, vậy em vẫn là tự ngủ thôi ha ha ha.” Trương Uyển Uyển vốn dĩ chỉ nói đùa, thấy vậy lập tức quay người trở về phòng bên cạnh.
Trong phòng chỉ còn Tân Án và Lâm Như Hàm, Lâm Như Hàm có chút tò mò tắt micro trên người rồi hỏi: “Cái cô Trương Uyển Uyển này có phải là quan hệ không tốt với cậu ở "Đào Hoa Nguyên Ký" không?”
“Có chút thù.” Tân Án nói thẳng: “Nhưng chỉ cần cô ta không gây chuyện, ở đây tớ cũng không làm gì cô ta đâu.”
Giả vờ thôi mà, ai chẳng biết.
“Ừ, vậy cậu có gì cần tớ giúp thì cứ nói nhé.” Thấy thái độ của Tân Án như vậy, Lâm Như Hàm liền yên tâm.
Khi mọi người đã tập trung, buổi chiều hoạt động bắt đầu.
“Buổi chiều nay việc của chúng ta là làm cỏ, sau đó gieo giống. Bây giờ đang là thời điểm tốt nhất để gieo giống lúa mì vụ đông, nên lần này công việc sẽ không nhẹ nhàng đâu nhé.”
Tần Toàn nói: “Sau khi làm cỏ, tổ chương trình sẽ trả cho chúng ta tiền thù lao tương ứng. Sau đó, tôi muốn tìm một người đi chợ trong làng mua thức ăn rồi chuẩn bị bữa tối, hai người còn lại tiếp tục gieo giống.”
Bốn người mặc quần áo dày cộp, sau khi mặc đồng phục lao động, mỗi người vác một chiếc cuốc xuống ruộng.
Tuy nhìn từ xa không nhiều lắm, nhưng khi chân thật sự đặt xuống ruộng mới biết cỏ dại nhiều đến mức khoa trương. Khối lượng công việc vừa nhìn đã thấy rất lớn, mấy người không nói gì, chỉ cắm đầu vào làm.
“Không ngờ Tiểu Án làm việc cũng nhanh nhẹn đấy.” Tần Toàn khen.
“Eo ơi.” Trương Uyển Uyển mệt đến đau lưng nhức mỏi.
Truyện được đăng và Edit bởi Mèo Ghiền Truyện.
“Đây quả thật là một công việc vất vả đó nha.” Tần Toàn động viên: “Hay là em lên nấu chút trà nóng mang xuống cho chúng ta đi.”
Nghe thấy có thể đi trốn việc, Trương Uyển Uyển lập tức bỏ cuốc xuống ngọt ngào lên tiếng: “Giao cho em đi!”
Lâm Như Hàm thấy vậy nhỏ giọng lẩm bẩm: “Tớ thấy cô ta là muốn chạy lên trốn việc đấy.”
“Không sao, nếu cô ta xuống muộn, tớ sẽ đi bắt cô ta về.” Tân Án cười nói.
Quân tử trả thù, mười năm chưa muộn!
Cô thật sự muốn xem, Trương Uyển Uyển nấu trà thì có thể nấu được bao lâu.