Cô đành lòng nhọc công cứu thoát khỏi hố sâu tuyệt vọng, chớp mắt tự dâng cho viện nghiên cứu.
Trần Tĩnh đẩy tờ biểu mẫu điền xong về phía Lộ Dao.
Lộ Dao kỹ lưỡng bảng điền của Trần Tĩnh, im lặng một lúc, lấy đồ nghề để thực hiện thủ tục rút xương: "Bà Trần, chúng chuẩn lấy xương nhé."
Trần Tĩnh tỏ vô cùng điềm tĩnh, bà chìa tay trái , để mặc Lộ Dao lấy một mẩu xương nhỏ từ đốt ngón út, vẻ mặt giấu nổi sự ngạc nhiên: "Thật sự chẳng thấy đau chút nào."
Sau khi chế tác xong Chìa khóa Tâm linh, Lộ Dao trao nó cho Trần Tĩnh: "Bây giờ, chúng sẽ trở tuổi thơ của bà."
Một tia hoảng hốt thoáng qua khuôn mặt lạnh lùng của Trần Tĩnh. Bà vò đầu bứt tai, hai tay che kín mặt: "Trong tất cả những ký ức quá khứ, tuổi thơ là điều gợi nhớ nhất. Chúng thể đó ?"
Lộ Dao nhẹ nhàng kéo tay bà xuống: "Bà Trần, xin đừng sợ hãi."
Truyện được edit bởi Vụn Thủy Tinh, không set vip và không đăng ở nơi khác, vui lòng không mang đăng nơi khác kiếm tiền. Theo dõi team để đọc những bộ truyện mới nhất nhé
Chìa khóa cắm quả cầu bạc nhỏ, và ánh sáng trắng bỗng chốc bao trùm lấy hai .
Chỉ trong nháy mắt, căn phòng học bổ túc chỉ còn Nhị Tâm đang cuộn thành một cục. Nó mở to đôi mắt mèo tròn xoe, đăm đăm món đồ trang trí bàn, cái đuôi ve vẩy vài cái, tiếp tục dài.
Trong một sân nhỏ ẩm ướt, một bà lão với mái tóc vấn rối bù đang chiếc ghế băng dài, ép c.h.ặ.t một bé gái trạc bốn, năm tuổi úp sấp đùi .
Bà lão vung tay tát bốp bốp m.ô.n.g đứa bé, tiếng chan chát vang lên giòn giã. Vừa đ.á.n.h, bà đay nghiến: "Con ranh con , mày dám ăn vụng trứng gà ? Quả trứng đó là phần của em trai mày, mày ?"
Đứa trẻ đ.á.n.h đau thét lên ầm ĩ.
Bà lão giậm chân bình bịch, tay càng sức đ.á.n.h mạnh hơn: "Mày còn mặt mũi mà lóc ? Nín ngay!"
lúc đó, một tiếng é lên từ trong nhà. Bà lão vội vã đẩy cô bé xuống đất, bật dậy, ba chân bốn cẳng chạy trong. Lát , bà bế một thằng bé bụ bẫm, trắng trẻo.
Trần Tĩnh và Lộ Dao, nhờ mảnh giấy tàng hình, lúc đang sừng sững giữa sân.
Trời tạnh một cơn mưa rào, sân đất trơn trượt, nhão nhoét bùn lầy.
Cô bé lóc tủi một hồi lâu. Vừa bà mắng nhiếc thậm tệ, cô bé trượt chân ngã phịch xuống đất vì mất thăng bằng khi đang cố bám víu chân ghế. Cái m.ô.n.g ướt sũng bùn lầy, cô bé hai tay bụm c.h.ặ.t miệng, dám phát tiếng động nào.
Trần Tĩnh trừng mắt căm phẫn bà lão đang dỗ dành đứa bé sơ sinh: "Bà già đó là bà nội . Bà chẳng ưa gì , chỉ cưng nựng thằng nhóc trong lòng , vì nó là cháu đích tôn mà."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/cam-nang-kinh-doanh-pho-mua-sam-di-gioi/chuong-920.html.]
Thằng nhóc bụ bẫm đang trong giai đoạn ăn dặm. Ngày nào nó cũng bà khuấy cho một bát cháo trộn một lòng đỏ trứng luộc, phần lòng trắng còn thì hai ông bà lão chia ăn.
Hồi bé, Trần Tĩnh thèm ăn, cứ hau háu, nhưng bao giờ bà lão nhường cho cô một miếng.
Cô bé thuộc tuýp ngoan ngoãn cam chịu. Thấy lớn lơ là, cô liền lẻn bếp lục lọi đồ ăn, và kết quả là mười thì chín bắt quả tang.
Mỗi bắt, cô hứng chịu một trận đòn roi, mắng c.h.ử.i thậm tệ. lâu dần, cô cũng đ.â.m quen.
Chỉ cần cái bỏ bụng, chút đòn roi với cô chẳng hề hấn gì.
Buổi tối, ông nội Trần Tĩnh ở mỏ về. Ông nhà chính tiên, nựng nịu đứa cháu đích tôn một lúc, mới sai bà lão dọn cơm, đồng thời sai Trần Tĩnh mang nậm rượu .
Tối nào ông lão cũng nhắm vài ly rượu với nửa đĩa dưa muối chua.
Khốn nỗi, t.ửu lượng của ông kém. Cứ rượu là ông phát rồ, năng hàm hồ, tay chân thì vung vẩy đ.á.n.h đ.ấ.m lung tung.
Mỗi khi ông lão nổi trận lôi đình, vung tay đ.á.n.h , bà lão ôm rịt lấy đứa cháu trai lòng, lưng để mặc ông đ.á.n.h đ.ấ.m.
Trần Tĩnh thì luôn chui tọt xuống gầm bàn, co ro một dám thò mặt .
Khi thể chịu đựng thêm đòn roi, bà lão trút cơn giận lên đầu Trần Tĩnh, cấu véo cô bé đến bật .
Tiếng của trẻ con càng ông lão thêm nhức đầu, ông bực tức định xông đ.á.n.h Trần Tĩnh. Nhân cơ hội đó, bà lão bế thốc đứa cháu trai chạy phòng ngủ, khóa c.h.ặ.t cửa .
Trần Tĩnh từng thử gọi điện thoại cho bố đang việc ở xa để lóc kể khổ, nhưng đổi chỉ là một trận mắng c.h.ử.i té tát.
Vừa lưng , ông chủ tiệm tạp hóa to nhỏ mách lẻo với bà nội. Khi về đến nhà, cô nhận thêm một trận đòn nhừ t.ử.
Đó chính là tuổi thơ của bà.
Hai năm , đáng lẽ Trần Tĩnh đến tuổi cắp sách đến trường.
Thế nhưng, gia đình chẳng mảy may ý định cho cô học. Chuyện cứ thế trì hoãn thêm hai năm nữa. Chỉ khi cán bộ thôn đến tận nhà khuyên nhủ ông bà, thậm chí còn gọi điện thoại thẳng đến nơi việc của bố Trần Tĩnh, cả nhà mới hậm hực miễn cưỡng đưa Trần Tĩnh đến trường.