Cô bé ló đầu trong, đưa tay gõ nhẹ lên khung cửa gỗ đang mở toang, rụt rè cất tiếng: "Chủ tiệm?"
Bên trong văn phòng chỉ duy nhất một nữ giáo viên. Diện mạo cô giống Lộ Dao, chỉ là mang nét trưởng thành, đằm thắm hơn nhiều so với chủ tiệm mà Bạch Di .
Lộ Dao ngước mắt lên, nở nụ : "Cô đến ."
Xác định đúng là chủ tiệm, Bạch Di thở phào nhẹ nhõm một .
Ngay cả cô còn biến thành bộ dạng một đứa trẻ con, thì việc chủ tiệm trông chín chắn hơn một chút cũng chẳng gì là lạ.
Lộ Dao nhận thấy sự căng thẳng của cô: "Cảm giác thế nào?"
Đôi mắt của Bạch Di hình hài cô bé lóe lên những tia phấn khích: "Rất thú vị."
Bạch Di thức tỉnh ở thế giới , quen với phận mới, trải nghiệm những cảm giác thuở ấu thơ góc của một đứa trẻ.
Phương thức bổ túc quả thực còn thú vị hơn nhiều so với những gì cô từng mường tượng.
Trong lòng Bạch Di thậm chí còn dâng lên vài phần ghen tị.
Nếu một cửa tiệm như thế mở ở thế giới của cô, dám chắc nó sẽ nổi đình nổi đám, khách khứa tấp nập.
Lộ Dao gật gật đầu: "Cô sẽ học cùng lớp với Hồ Tiêu, nhưng cần chủ động tiếp xúc với . Về cô cũng sẽ đóng vai trò dẫn dắt các học viên giống như , nhưng tạm thời cứ từ từ. Lần cứ coi như một buổi thực tập giảng dạy ."
Sau khi trò chuyện xong với Lộ Dao, Bạch Di ôm trọn một trăm phần trăm sự tò mò tìm phòng học của .
Thân phận của cô chỉ là một qua đường, nên cho dù đột ngột xuất hiện trong lớp học cũng chẳng mảy may khiến ai nghi ngờ.
Bạch Di bước phòng nhận Hồ Kỳ ngay lập tức, nét mày và đôi mắt bé sự tương đồng đến kinh ngạc với Hồ Tiêu khi trưởng thành.
Chỗ của cô ở ngay phía hai họ. Vừa xuống, Bạch Di kìm ánh mắt quan sát hai nhóc tì hàng ghế .
Nghe ngóng một lúc, Bạch Di mới nhận điểm bất thường.
Cậu nhóc bên cạnh trông vài nét hao hao Lộ Dao mới chính là học viên bổ túc, tên bé cũng là Hồ Tiêu.
Vậy bé bên cạnh, dung mạo giống Hồ Tiêu như tạc, rốt cuộc là ai?
Bạch Di cảm thấy hoang mang tột độ.
Hai nhóc bàn thì chẳng gì về sự tồn tại của cô.
Hồ Kỳ lén lút mang Alfred đến lớp. Cậu cẩn thận kéo khóa cặp sách, hớn hở gọi Hồ Tiêu xem.
Kể từ khi kết thúc bổ túc đầu tiên, Hồ Tiêu chìm một thời gian suy tư dài.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/cam-nang-kinh-doanh-pho-mua-sam-di-gioi/chuong-897.html.]
Cậu rốt cuộc gì để thể bảo vệ trọn vẹn cái bản ngã ngốc nghếch, khờ khạo của chính thuở bé?
Hồ Tiêu thể cảm nhận rằng, Hồ Kỳ thích bám đuôi khác.
Và nếu so với , lẽ Hồ Kỳ càng yêu thích Lộ Dao hơn.
Trong suốt quá trình học bổ túc, Lộ Dao quả thực hóa thành một dịu dàng, ôn hòa.
Truyện được edit bởi Vụn Thủy Tinh, không set vip và không đăng ở nơi khác, vui lòng không mang đăng nơi khác kiếm tiền. Theo dõi team để đọc những bộ truyện mới nhất nhé
Không chỉ riêng Hồ Kỳ, ngay cả lắm lúc vô ý cũng sẽ sự nhầm lẫn đ.á.n.h lừa.
Còn những lúc Lộ Dao ở bên, chính trở thành "cái đuôi" để Hồ Kỳ bám lấy.
Nếu trải qua khóa bồi đắp , Hồ Tiêu cũng chẳng thể ngờ rằng bản hồi nhỏ ngốc nghếch và khờ khạo đến thế.
Bạch Di chăm chăm hai cái gáy đầy lông măng phía , chịu, tài nào đoán nổi hai đứa trẻ đang lén lút xem thứ gì gầm bàn.
Khoảng thời gian ở trường trôi qua một cách êm đềm và thảnh thơi.
Chẳng mấy chốc đến buổi chiều.
Thời gian Lộ Dao cài đặt cho Bạch Di lưu khá ngắn ngủi, chỉ kéo dài vỏn vẹn chừng nửa phút.
Sau giờ tan học, Bạch Di bước khỏi cổng trường Tiểu học Quả Kim Quất, một vầng sáng trắng bỗng lóe lên mắt. Cô mở mắt , bản trở về Trung tâm Bồi đắp Tuổi thơ.
Bạch Di cúi đầu đồng hồ đếm ngược bàn, một phút 30 giây, chệch lấy một tấc.
Thật khó mà tin nổi, cô trải qua trọn vẹn một ngày sinh hoạt ở thế giới bên , mà thời gian ở Trung tâm Bồi đắp chỉ trôi qua vỏn vẹn một phút rưỡi.
Bạch Di định chống tay dậy ngoài xem thử thì đôi chân bỗng mềm nhũn, cơn mệt mỏi như sóng thần cuồn cuộn ập tới.
Bạch Di đưa tay chống tay lên thái dương, nán chỗ cũ để định thần.
Chẳng bao lâu , Lộ Dao và Hồ Tiêu cũng trở .
Trái ngược với bộ dạng rạng rỡ, đầy sức sống chỉ vài phút , Hồ Tiêu lúc ánh mắt u ám, viền mắt đỏ hoe.
Lộ Dao bên cạnh, nhẹ nhàng đặt tay lên vai , nhỏ nhẹ thì thầm an ủi.
Vào những khoảnh khắc cuối cùng của buổi học bổ túc , Lộ Dao ngoài mua đồ ăn, để Hồ Tiêu và Hồ Kỳ ở nhà trông nhà.
Cô khỏi nhà bao lâu, Hồ Kỳ gọi về.