Tiểu Mỹ sang Từ Hiểu Hiểu: “Cô chính là mà chủ tiệm từng nhắc tới, nữ sinh từng trải qua khóa học bổ túc tuổi thơ ? Hiệu quả thực sự kỳ diệu như lời đồn ?”
Vừa cất lời, Tiểu Mỹ dùng đầu gối khẽ hích nhẹ chân Trịnh Tư Dao.
Lộ Dao tinh ý thu gọn những động tác nhỏ nhặt của hai tầm mắt, khỏi lên tiếng: “Nếu trong lòng còn vương vấn sự hoài nghi, các vị thể từ chối tham gia khóa học . Không cần thiết dùng những lời lẽ vòng vo, dò xét như .”
Qua trò chuyện chuyến tàu điện đây, Lộ Dao nắm rõ năng lực đặc biệt của Trịnh Tư Dao, đồng thời cũng rằng nàng thể thấu tiếng lòng của .
Việc Tiểu Mỹ cố tình gặng hỏi Từ Hiểu Hiểu, thực chất chỉ là một màn kịch nhằm tạo điều kiện cho Trịnh Tư Dao dựa tiếng lòng của cô gái để đưa những phán đoán ngầm.
Hồ Tiêu chằm chằm Lộ Dao, trong lòng dấy lên sự hoang mang: Nàng dường như đang nổi giận? Cớ vì một chuyện cỏn con thế mà sinh khí?
Từ Hiểu Hiểu cũng lờ mờ cảm nhận tâm trạng của chủ tiệm đang chiều hướng , nhưng cô mảy may nghĩ rằng nguyên do xuất phát từ . Cô đinh ninh rằng việc chạy ngoài giải quyết mớ bòng bong lúc nãy chắc hẳn khiến chủ tiệm vô cùng mệt mỏi. Nghĩ , cô chủ động lên tiếng phá vỡ bầu khí tĩnh lặng: “Sự kiện may mắn nhất trong cuộc đời chính là tiếp nhận khóa học bổ túc tuổi thơ . Chủ tiệm và thầy Alfred giang tay kéo khỏi vũng bùn tăm tối mang tên ‘quá khứ’. Kể từ ngày hôm nay, từng phút từng giây trong cuộc đời đều F5, thiết lập trạng thái tươi mới. Từ nay về , mỗi một ngày thức giấc đều sẽ là một khởi đầu rạng rỡ.”
Tiểu Mỹ còn kịp tiêu hóa lý do tại Lộ Dao móc, thì câu trả lời của Từ Hiểu Hiểu giáng cho một cú choáng váng.
Đây quả thực là một lời ngợi ca lên tận mây xanh.
Điểm mấu chốt là giọng điệu và thần thái của vị nhân viên khi thốt những lời chân thành đến mức khiến rung động.
Nhớ đoạn phát sóng trực tiếp ban nãy, tài ăn lưu loát của vị nhân viên , quả thực mang đến một cảm giác "trường lớp", chân thật của một trung tâm học bổ túc.
Truyện được edit bởi Vụn Thủy Tinh, không set vip và không đăng ở nơi khác, vui lòng không mang đăng nơi khác kiếm tiền. Theo dõi team để đọc những bộ truyện mới nhất nhé
Hai tài ăn sắc bén quá, thốt câu nào câu nấy cứ như đang ngâm thơ .
Bản tính Tiểu Mỹ vốn dĩ loại dễ ngại ngùng, cô liền giơ tay thắc mắc: “Chủ tiệm, xin hỏi hành xử phép ở điểm nào mà khiến cô phật ý ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/cam-nang-kinh-doanh-pho-mua-sam-di-gioi/chuong-855.html.]
Nếu câu đặt trong một ngữ cảnh khác, chắc chắn sẽ gán mác là " xanh" chính hiệu.
Thế nhưng, thần thái của Tiểu Mỹ lúc ánh lên sự chân thành tột độ, toát một vẻ ngoan ngoãn, ngây thơ khó tả.
Lộ Dao khẽ lắc đầu: “Cũng đến mức gọi là tức giận. Chỉ là chợt tự vấn, đối với nhân loại mà , việc sở hữu siêu năng lực liệu thực sự là một bước tiến, là một dấu hiệu của sự thoái hóa?”
Cả căn phòng học bổ túc lúc hội tụ đủ mặt tài: một vị học viên chính thức, ba vị học viên dự , cộng thêm một nhân viên của tiệm. Ai nấy đều trố mắt chủ tiệm với vẻ khó hiểu tột độ.
Siêu năng lực rõ ràng là minh chứng cho sự tiến hóa của nhân loại lên một nấc thang mới cao cấp hơn, điều từ lâu vô chuyên gia đầu ngành khẳng định chắc nịch.
Lộ Dao tiện tay kéo một chiếc ghế xuống: “Các vị những tổ chức sát thủ thời cổ đại thường dùng phương thức nào để khai thác tình báo ?”
Mọi đưa mắt ngơ ngác, cuối cùng đồng loạt lắc đầu.
Không là họ nghĩ câu trả lời, mà là họ hiểu tại chủ tiệm đột ngột bẻ lái sang một chủ đề quái gở như .
Lộ Dao từ tốn giải thích: “Để nắm trong tay những nguồn tin tình báo đáng tin cậy nhất, họ thường xuyên dùng đến chiến thuật vùng. Quá trình đòi hỏi họ tiếp cận, lấy lòng tin của mục tiêu, sống chung một mái nhà, âm thầm quan sát, phân tích các mối quan hệ xã hội xung quanh mục tiêu, và từ đó mới đưa những phán đoán cuối cùng.”
Tất nhiên, chiến thuật đôi khi cũng phản tác dụng, ví dụ như vô tình mục tiêu "cảm hóa", dẫn đến việc lật tẩy và đ.á.n.h mất phận.
Thấy vẫn giữ nguyên vẻ mặt ngơ ngác như bò đội nón, Lộ Dao khẽ chau mày: “Sát thủ thời cổ đại cách dùng sự quan sát, tìm hiểu cặn kẽ và vận dụng tư duy lý tính để phân tích, đ.á.n.h giá sự vật, hiện tượng. Trong khi đó, nhân loại ở thời đại ỷ siêu năng lực để đưa những phán xét phân loại một cách hời hợt, thô thiển đối với con và sự việc xung quanh. Chậc chậc.”