Trong buổi học bổ túc chính thức đầu tiên, Từ Hiểu Hiểu mang tâm lý trốn tránh mà nhắm mắt ngơ sự tồn tại của Chân Hân Hân. Thế nhưng , nàng chọn cách đối mặt, xử lý sự việc y hệt như những gì diễn trong quá khứ, một nữa tự trải nghiệm đoạn ký ức tuổi thơ góc thứ nhất.
Mang theo tâm thức của một trưởng thành, Từ Hiểu Hiểu hẳn nhạy bén nhận những điểm bất , gượng gạo. Nàng khẽ lắc đầu, nén tiếng thở dài: “Không gì , chúng về nhà thôi.”
Một một rồng sánh bước trở về khu dân cư nơi Từ Hiểu Hiểu sinh sống. Hương vị thức ăn từ các ô cửa len lỏi bay , hòa quyện cùng tiếng xèo xèo vui tai của mỡ chiên, tỏa một mùi thơm ngào ngạt, mang đậm hương vị ấm áp của chốn nhân gian khói lửa.
Gương mặt Từ Hiểu Hiểu bỗng trở nên ngẩn ngơ, ánh mắt đờ đẫn, những bước chân cũng theo đó mà chậm dần, nặng trĩu.
Bước khỏi thang máy, lặng cánh cửa nhà quen thuộc, nàng ngập ngừng buồn vươn tay gõ cửa.
Alfred một nữa bay khỏi cặp sách, dừng ngay tầm mắt Từ Hiểu Hiểu, nghiêm túc căn dặn: “Hiểu Hiểu , những chuyện xảy ngày hôm nay, cô nhất định thưa chuyện rành rọt với ba nhé.”
Đáy mắt Từ Hiểu Hiểu phủ một lớp sương mù mỏng manh, sống mũi cay xè. Bị lời nhắc nhở của Alfred cắt ngang, nàng mới giật bừng tỉnh.
Nàng đưa tay quệt ngang khóe mắt, giọng điệu chút hoang mang: “Sao thế ?”
Nhờ sự phác họa bối cảnh tài tình của vị chủ tiệm, những mảnh ghép ký ức mà Từ Hiểu Hiểu từng đ.á.n.h rơi bù đắp trọn vẹn từ góc độ: từ thanh âm, mùi hương, màu sắc cho đến từng vệt sáng bóng râm… Cái bầu khí chân thực và thuộc chạm đến tầng sâu thẳm nhất trong tiềm thức của nàng.
Đoạn ký ức chắc chắn gắn liền với bóng hình cha , với mái ấm gia đình và những năm tháng ấu thơ.
Và chính từ ngày định mệnh , sự dịu dàng và những tiếng giòn giã vĩnh viễn rời xa nàng.
Alfred cố gắng dang rộng đôi cánh nhỏ bé, xích gần như ôm lấy nàng vỗ về: “Hiểu Hiểu, đừng sợ hãi. Ta là gia sư bổ túc của cô, cũng là đồng hành bảo vệ cô. Ta sẽ bao giờ lừa dối cô . Về đến nhà, cô kể hết chuyện cho ba , nhớ nào?”
Từ Hiểu Hiểu gật đầu ngoan ngoãn, đưa tay dụi mắt, rụt rè vươn tay gõ cửa: “Mẹ ơi, con về đây.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/cam-nang-kinh-doanh-pho-mua-sam-di-gioi/chuong-837.html.]
Khi Trần nữ sĩ mở cửa, tay bà vẫn còn cầm lăm lăm chiếc muôi xào đồ ăn. Cánh cửa hé mở một khe hở, một mùi hương chua ngọt nồng nàn, quen thuộc của món thịt viên xào chua ngọt ập thẳng khứu giác.
Từ Hiểu Hiểu sụt sịt mũi, cố gắng kìm nén nhưng những giọt nước mắt vẫn chực trào , lăn dài gò má.
Truyện được edit bởi Vụn Thủy Tinh, không set vip và không đăng ở nơi khác, vui lòng không mang đăng nơi khác kiếm tiền. Theo dõi team để đọc những bộ truyện mới nhất nhé
Trần nữ sĩ hoảng hốt, tay vướng víu chiếc muôi xào, bà luống cuống trong chốc lát vội vã thụp xuống, kéo Từ Hiểu Hiểu lòng: “Có chuyện gì thế con? Lại bạn bè bắt nạt ở trường ? Nói xem nào.”
Cô bé Từ Hiểu Hiểu thuở nhỏ, dẫu ảnh hưởng bởi tâm thức của trưởng thành nên trong lòng chất chứa bao nỗi e dè, lo âu, nhưng khi Trần nữ sĩ dịu dàng gặng hỏi, bao tủi hờn bỗng chốc trào dâng, tựa như dòng lũ vỡ bờ, tài nào kìm hãm nổi.
Trần nữ sĩ bế thốc Từ Hiểu Hiểu lên tay, dùng chân khép hờ cánh cửa, vội vã chạy bếp tắt bếp lửa, bồng con gái phòng khách.
Từ Hiểu Hiểu thu gọn lỏn trong vòng tay của Trần nữ sĩ, nức nở một hồi lâu. Phải mất một lúc, nàng mới dần bình tâm , nấc nghẹn kể rành rọt câu chuyện xảy buổi chiều hôm : “Mẹ ơi, dì cấm con kể chuyện cho ai , nếu Chân Hân Hân sẽ c.h.ế.t mất. Đến lúc đó, tội đều đổ lên đầu con.”
lúc đó, từ phía huyền quan vọng tiếng mở cửa. Từ ba ba về.
Trần nữ sĩ bế Từ Hiểu Hiểu sải bước tiến gần, sắc mặt bà tối sầm , đanh thép: “Khoan hãy giày, chúng đến Cục Trị an một chuyến ngay bây giờ.”
Từ ba ba thấy sắc mặt hằm hằm của vợ và đôi mắt đỏ hoe, sưng mọng của con gái, trong lòng đầy rẫy sự khó hiểu. Tuy nhiên, ông hề ý định trái ý vợ, chiếc giày mới cởi một nửa vội vã xỏ chân, tất tả bước theo hai con ngoài, lúc mới cất lời dò hỏi: “Xảy chuyện gì ? Hiểu Hiểu kẻ nào ức h.i.ế.p ?”
Trần nữ sĩ nhanh ch.óng tóm tắt ngọn ngành câu chuyện. Gia đình ba cũng vặn đặt chân đến Cục Trị an. Sắc mặt Từ ba ba lúc cũng trở nên đen sạm, nghiêm nghị tột độ.
Màn đêm buông xuống, tại quầy tư vấn của Cục Trị an chỉ còn lác đác hai nhân viên thực tập đang túc trực ca đêm.