Lộ Dao im lặng một lúc lên tiếng: “Anh đừng vội tuyệt vọng sớm như thế chứ. Hãy đợi đến gặp đó hẵng đưa phán xét.”
Trong đôi mắt Tiêu Trạch lúc đan xen những nghi hoặc, hoài nghi, và cả sự chờ đợi đầy day dứt.
Lộ Dao gom hồ sơ của cất ngăn kéo khóa : “Ngày mai việc vắng, ngày mốt là lịch phụ đạo của Hiểu Hiểu. Hai ngày nữa hẵng nhé.”
Lộ Dao viện cớ ngày mai vắng với Tiêu Trạch, nhưng thực chất cô mua sẵn vé xe đêm nay. Nơi cô dự tính đến chính là Thị trấn Đệm thịt Mèo 4 thuộc thành phố Đồi Mồi, cũng là nơi Từ Hiểu Hiểu gắn bó cả một tuổi thơ.
Cơ Phi Mệnh tựa cửa Trung tâm Phụ đạo Tuổi thơ, ánh mắt ánh lên nỗi âu lo: “Cô chủ định xa một lúc muộn thế thật ?”
Đang sống trong một thế giới mà siêu năng lực nhan nhản, chẳng ai thể đảm bảo ngoài những phần t.ử bạo lực điên rồ. Thấy cô chủ cô thế cô bắt xe lúc đêm hôm khuya khoắt, Cơ Phi Mệnh quả thực yên.
Khốn nỗi, nhân viên của phố thương mại giới hạn thể bước chân khỏi ranh giới cửa hàng. Thêm nữa, xuất hành cô chủ cũng giấu nhẹm Tiểu Hắc long Harold.
Lộ Dao thì chẳng mảy may sợ hãi, trái , cô còn cảm thấy rộn rạo niềm hưng phấn như sắp bước một hành trình khám phá thế giới mới: “Cậu đừng quá lo lắng, mua vé tàu chạy thẳng đến trung tâm thành phố . Muộn nhất rạng sáng ngày mốt là sẽ mặt ở nhà. Có chuyện gì ở tiệm thì cứ gọi điện báo cho .”
Trung tâm phụ đạo trang hệ thống liên lạc nội bộ của thành phố Tam Hoa, thuận tiện cho việc liên hệ với học viên những ngày thường, và cũng thể liên lạc với cô chủ mỗi khi việc ngoài.
Tạm biệt Cơ Phi Mệnh, Lộ Dao đeo balo lên vai, thoăn thoắt tiến về phía nhà ga.
Cô lên kế hoạch tỉ mỉ từ . Bắt tàu điện từ thành phố Tam Hoa thẳng tiến Đồi Mồi chỉ mất hai tiếng đồng hồ. Đến nơi, cô tiếp tục bắt chuyến xe đêm chạy thêm một tiếng rưỡi nữa là đến thẳng Thị trấn Đệm thịt Mèo 4. Các chuyến xe đêm liên tỉnh thường chỉ hoạt động đến rạng sáng. Khởi hành từ Tam Hoa lúc 8 giờ tối, 10 giờ Lộ Dao sẽ mặt tại Đồi Mồi, vặn kịp bắt chuyến xe khách cuối cùng.
Khu vực nhà ga vốn là nơi giao thương nhộn nhịp, dòng tấp nập . Tần suất bắt gặp mang siêu năng lực ở đây cũng cao hơn hẳn những nơi khác.
Lộ Dao đặt chân ga, chiếc ba lô lưng rạch thủng. Kẻ móc túi là một siêu năng lực giả, lướt qua cô với tốc độ xé gió. Chiếc ba lô trông vẫn nguyên vẹn bên ngoài, nhưng đồ đạc bên trong cánh mà bay.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/cam-nang-kinh-doanh-pho-mua-sam-di-gioi/chuong-831.html.]
Cũng may Lộ Dao tạo thói quen từ lúc rời khỏi trung tâm phụ đạo, cô lường mà cất những món đồ giá trị kho lưu trữ cá nhân. Thậm chí hộp cơm bento Chu Tố cất công chuẩn cho cô cũng cất kỹ càng. Những thứ móc trộm chỉ là mấy viên t.h.u.ố.c say xe, bịch khăn giấy với một phong kẹo cao su.
Hệ thống: 【Cô đuổi theo ?】
Truyện được edit bởi Vụn Thủy Tinh, không set vip và không đăng ở nơi khác, vui lòng không mang đăng nơi khác kiếm tiền. Theo dõi team để đọc những bộ truyện mới nhất nhé
Lộ Dao lắc đầu: “Thôi bỏ , rảnh rỗi mà tốn thời gian cho ba cái chuyện lặt vặt .”
Hệ thống thắc mắc: 【 chúng cứ lặn lội đến tận nơi Từ Hiểu Hiểu sống hồi nhỏ gì, chẳng nhọc công vô ích . Kể cả đến tận nơi, thì chỉ cần dựa những thông tin lưu giữ xương cốt của cô , cô vẫn thể thành khóa phụ đạo mà?】
Lộ Dao xếp hàng đợi soát vé, chậm rãi tiến trong ga: “ là chẳng cần nhọc lòng đến thế. chẳng lẽ mi tò mò kẻ giật dây bôi nhọ thanh danh cô năm xưa rốt cuộc là ai ? Lại còn gã đàn ông tồi tệ nữa, nếu gã vẫn còn nhởn nhơ trong cái thị trấn , thì mà yên lòng cho đành.”
Hệ thống: 【Cô chủ , cô đổi thật .】
Lộ Dao nhướng mày: “Hửm?”
Hệ thống: 【Hồi cô chịu bận tâm nhiều đến mức chỉ vì một vị khách.】
Lộ Dao gật gù đồng tình: “Văn hóa của bọn câu cổ ngữ: 'Cùng thì độc thiện kỳ , đạt thì kiêm tế thiên hạ' (Lúc khốn cùng thì tự lo cho , lúc thành đạt thì lo cho cả thiên hạ). Bọn hiện tại dù đủ thực lực để 'kiêm tế thiên hạ', nhưng chí ít cũng thể giải quyết vài việc vặt trong tầm khả năng.”
Hệ thống im re, lén lút lên mạng tra cứu ý nghĩa của câu cổ ngữ đó. Oái oăm , thế giới gì tồn tại câu , hệ thống cứ bức bối trong lòng mà chẳng tỏ cùng ai.
Chỗ của Lộ Dao may mắn sát cửa sổ. Vừa yên vị, cô liền rướn áp sát tấm kính, háo hức ngắm cảnh đêm bên ngoài. Khốn nỗi, ngoài cửa sổ chỉ là một màu đen đặc quánh, chẳng thấy cái gì cả.