Cẩm nang kinh doanh phố mua sắm Dị giới - Chương 830

Cập nhật lúc: 2026-04-03 10:52:30
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lộ Dao lấy một chiếc túi lưới bọc thêm vài viên đá lạnh, quấn thêm lớp khăn mặt đưa cho cô: “Cô thôi, sắp hỏng cả đôi mắt kìa. Lịch học tiếp theo là ba ngày nữa nhé.”

 

Khóc đến mệt lả , Từ Hiểu Hiểu ngủ . Khi tỉnh dậy, đôi mắt cô sưng vù đến mức chẳng còn thấy đường. Lộ Dao đưa cô về tận nhà, và tình cờ chạm mặt Tiêu Trạch đang xách túi rác ở hành lang chung cư.

 

Tiêu Trạch phần ngạc nhiên. Cùng Lộ Dao bước xuống lầu, hỏi: “Từ Hiểu Hiểu cũng học phụ đạo ?”

 

Lộ Dao gật đầu xác nhận: “Cô là học viên 2 của trung tâm.”

 

Chẳng hiểu Tiêu Trạch đang suy tính điều gì, khẽ gật gù, tiếp: “Khuya , để đưa cô về.”

 

Lộ Dao vội vàng xua tay từ chối.

 

Tiêu Trạch thừa Lộ Dao là một siêu năng lực giả với sức mạnh thâm hậu, nhưng năng lực của cô thiên về chiến đấu. Đêm hôm khuya khoắt, đường đầy rẫy hiểm nguy rình rập, khăng khăng nhất quyết đòi đưa cô về bằng . Lộ Dao đẩy đưa hai ba bận xong, cuối cùng cũng đành thuận theo ý .

 

Dạo bước vỉa hè chật hẹp, tâm trạng Lộ Dao khá thư thái: “Ngày mai là đến buổi học phụ đạo thứ ba , lẽ nên chuẩn tinh thần cho một việc.”

 

Tiêu Trạch từng cô chủ nhắc nhở chuyện bao giờ, hoang mang hỏi: “Việc gì cơ?”

Truyện được edit bởi Vụn Thủy Tinh, không set vip và không đăng ở nơi khác, vui lòng không mang đăng nơi khác kiếm tiền. Theo dõi team để đọc những bộ truyện mới nhất nhé

 

Lộ Dao chắp tay lưng, bước những bước chân chậm rãi: “ đ.á.n.h giá hiệu quả phụ đạo của , lẽ sẽ cần kéo dài đến thứ tư. Vậy nên buổi học ngày mai sẽ là buổi học cuối cùng. Đối diện với phiên bản thuở nhỏ của chính mà sắp tới sẽ chẳng cơ hội gặp trong một thời gian dài, nếu bất cứ lời nào thổ lộ, hoặc truyền đạt điều gì đó cho , thì nhất nên chuẩn kỹ càng từ , hoặc cố gắng ghi nhớ thật kỹ trong tâm trí.”

 

Tiêu Trạch càng ngơ ngác: “Thì nhóc đó cũng chính là mà?”

 

Lộ Dao gật đầu: “Cậu đúng là , nhưng là phiên bản của trong hiện tại. Chẳng lẽ mong chứng kiến cảnh sẽ tự đưa những lựa chọn khác biệt trong tương lai ? Để từ đó sống một cuộc đời tươi mới?”

 

Gương mặt Tiêu Trạch ánh lên sự chấn động: “Liệu thể thấy những điều đó ?”

 

Lộ Dao lấp lửng, phủ nhận cũng chẳng khẳng định, chỉ đáp: “Là một thanh niên 22 tuổi, thể đưa lời khuyên gì cho chính hồi nhỏ, xin hãy cân nhắc thật thấu đáo nhé.”

 

Hôm , Tiêu Trạch mặt ở Trung tâm Phụ đạo Tuổi thơ đúng giờ hẹn. Lần , điểm đến đầu tiên trong chuyến hành trình xuyên gian là cột mốc thời gian năm lên lớp hai.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/cam-nang-kinh-doanh-pho-mua-sam-di-gioi/chuong-830.html.]

 

Đó là ngày thứ ba đợt thức tỉnh năng lực thứ hai của cô em gái. Mẹ tàn nhẫn gói ghém quần áo và hành lý của , đích đưa đến trường để thủ tục nhập học nội trú.

 

Lúc Alfred xuất hiện, Tiêu Trạch rời từ lâu. Cậu bé Tiêu Trạch chỉ thui thủi một chiếc giường nhỏ ở ký túc xá, ôm c.h.ặ.t trong lòng một con thú bông hình dáng khá giống chú rồng Alfred.

 

“Nhóc con, lâu quá gặp.” Alfred cất tiếng chào.

 

Tiêu Trạch giật nảy ngẩng đầu lên, giọng the thé vì kinh ngạc: “Thầy Alfred, lâu nay thầy thế?”

 

Hốc mắt bé đỏ hoe, rơm rớm nước mắt, ôm chầm lấy Alfred: “Mẹ cần con nữa . Mặc cho con nỗ lực đến mức nào chăng nữa, cũng chẳng tác dụng gì cả.”

 

Alfred cố dang rộng hai chi ngắn ngủn, nhưng với tới nách của Tiêu Trạch. Chú rồng thở dài thườn thượt, vẻ ông cụ non: “Nhóc con, em lớn hơn nhiều đấy chứ.”

 

Tiêu Trạch oán trách: “Con đón thêm ba cái sinh nhật nữa mà thầy chẳng thèm đến thăm con.”

 

Alfred dang rộng đôi cánh đen lấp lánh, từ từ quấn quanh Tiêu Trạch ôm ấp: “Nhóc con , thầy đến để chào tạm biệt em.”

 

Mặc cho sự hoảng sợ, chới với của bé Tiêu Trạch, Alfred moi từ cánh một bức thư kẹp kín phồng cộp: “Lần thầy kể với em đấy, một vô cùng yêu thương em, vẫn luôn từng ngày mong ngóng em khôn lớn. Đây là bức thư đó gửi gắm thầy mang đến cho em.”

 

Cậu bé chần chừ một lát mới đưa tay nhận lấy bức phong thư.

 

Alfred vỗ cánh bay lên, xoa xoa mái tóc tơ mềm mại của Tiêu Trạch: “Đợi đến năm 22 tuổi, chúng sẽ gặp nhé.”

 

Tiêu Trạch choàng tỉnh, nhận về Trung tâm Phụ đạo Tuổi thơ. Anh ngỡ ngàng Lộ Dao chằm chằm: “Alfred đem bức thư mà chính tay để trao cho lúc nhỏ. Vậy yêu thương nhất... chẳng lẽ chính là...”

 

Thì là như thế, cõi lòng Tiêu Trạch bỗng chốc trống rỗng đến tê dại. Anh mòn mỏi chờ đợi hy vọng nhường nào, nhưng rốt cuộc, thế gian vốn dĩ chẳng ai dành tình yêu thương cho cả. Tất cả đều là lời dối ngọt ngào của cô chủ tiệm. Sự thất vọng ê chề hằn rõ mồn một gương mặt .

 

 

 

 

Loading...